Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 6
Cập nhật lúc: 03/05/2026 11:22
“Sau khi làm rõ vấn đề, Chúc An An quay trở lại phòng hiện tại của mình ngồi trên giường trầm tư.”
Thực ra cô vẫn có chút không hiểu, trước khi mình xuyên không rõ ràng không hề ngủ trong căn nhà cũ, lúc đó cô đang ở trong một căn phòng thuê cạnh phòng khám nơi cô làm việc.
Nếu nói khi xuyên mang theo nhà tùy thân, theo lẽ thường cũng nên mang theo căn phòng thuê kia mới đúng.
Nhưng bây giờ lại mang theo căn nhà cũ cách xa mấy cây số tới đây.
Thực ra sau khi ông bà nội qua đời, Chúc An An không hề chuyển nhà, vẫn luôn ở trong căn nhà cũ, cho đến khi tốt nghiệp đại học rồi đi làm.
Sự cố xảy ra vào năm thứ hai cô đi làm, cặp vợ chồng già hàng xóm đối diện cùng tầng đã sống mười mấy năm với cô, được con trai đón đi phụng dưỡng tuổi già, căn nhà cho một cô gái trẻ thuê.
Thường ngày đi làm về gặp nhau họ còn có thể chào hỏi lẫn nhau.
Nhưng vào một buổi sáng rất đỗi bình thường, trời còn chưa sáng, Chúc An An đã bị người ta gọi dậy.
Bên ngoài vây kín các cụ già và cảnh sát cùng tầng, lối vào hành lang đã căng dây phong tỏa.
Chúc An An lúc này mới biết được cô gái đối diện nhà cô đêm qua đã bị sát hại, là một cụ ông tầng dưới dậy sớm tập thể d.ụ.c phát hiện có m-áu nhỏ xuống mới chạy lên xem.
Đồng thời cụ ông đó nói với cô, lúc ông lên cửa phòng đối diện mở toang, mà cửa phòng cô cũng không đóng, mà là khép hờ một khe nhỏ.
Qua kiểm tra của cảnh sát, phát hiện trên đó cũng có dấu vết cạy khóa.
Rõ ràng là một buổi sáng mùa hè, Chúc An An lúc đó đã toát mồ hôi lạnh, trước khi ngủ cô đã chốt cửa kỹ rồi.
Cửa phòng bị cạy mở chứng tỏ hung thủ lúc đó muốn vào, nhưng tại sao sau đó lại quay người bỏ đi?
Mọi người đều quy cho việc lúc đó cô may mắn, có lẽ là tên đó sau khi cạy khóa xong lại nhất thời hối hận.
Chúc An An giữ thái độ nghi ngờ với cách nói này, cô gái đối diện ch-ết rất t.h.ả.m, chứng tỏ đó là một kẻ hung ác tột độ.
Biết tầng này chỉ có hai cô gái độc thân ở, thì chắc chắn cũng đã thám thính từ trước.
Chỉ là câu hỏi này Chúc An An luôn không có lời giải, vì sau này hung thủ tuy đã bị bắt, nhưng trong quá trình vây bắt, hắn ta chống trả quyết liệt, bị thương rất nặng nên không qua khỏi.
Kể từ đó, một thời gian dài Chúc An An không dám ở một mình.
Trên lầu dưới lầu cũng có rất nhiều người dọn đi, Chúc An An cũng chạy đi thuê chung một căn phòng nhỏ với bạn.
Thường ngày lúc nghỉ ngơi ban ngày thỉnh thoảng sẽ tới căn nhà cũ bên này ở một lát, nhưng cơ bản đều là trước khi trời tối là đã đi rồi.
Nghĩ đến những chuyện này, Chúc An An lại lén vào trong căn nhà cũ xem thử, vì mỗi lần cô ở lại không lâu nên đồ ăn còn lại bên trong cũng không nhiều.
Đồ mặn chỉ có một ít, đều là những thứ có thể để được lâu như cá hun khói, thịt hun khói, lạp xưởng các loại.
Khá nhiều thứ là do bạn bè của ông bà nội lúc còn sống tặng.
Gạo, mì, dầu thì còn lại rất nhiều, có thể lén lấy ra cải thiện bữa ăn cho ba người.
Còn lại thì chỉ có một ít đồ ăn vặt, thực phẩm đông lạnh.
Tuy ít nhưng Chúc An An cũng đã rất vui rồi.
Vui nhất vẫn là từng chút kỷ niệm trong căn nhà cũ.
Nói đi cũng phải nói lại, sự luyến tiếc lớn nhất trong lòng cô khi xuyên tới đây chính là căn nhà cũ này.
Bây giờ sự luyến tiếc duy nhất đó cũng đã theo tới rồi.
Chúc An An vui đến mức muốn tìm bệnh nhân châm cho vài mũi, tiếc là chẳng có ai cho cô châm.
Lúc này, Chúc An An vẫn đang ở trong căn nhà cũ tai khẽ động, nghe thấy tiếng động rõ mồn một ở cổng chính bên ngoài.
Chúc An An lóe người đi ra, vừa mở cửa đã thấy hai đứa nhỏ đang áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Cửa đột ngột mở ra trực tiếp khiến hai đứa nhỏ sợ tới mức như hai con thỏ bị giật mình.
Chúc Nhiên Nhiên vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực nhỏ của mình:
“Chị ơi, chị tỉnh rồi ạ."
“Em với Thạch Đầu còn đang bàn xem có nên gọi chị không, cháo nấu xong rồi, chị mau ra ăn đi."
Bên cạnh Tiểu Thạch Đầu cũng ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nắm tay Chúc An An một cách đáng yêu, kéo người đi ra ngoài.
Trong lòng Chúc An An khẽ d.a.o động một chút, đặc biệt là khi nhìn thấy căn phòng sạch sẽ tinh tươm, cùng với một bát cháo trên bàn.
Lúc này thực ra chẳng phải giờ ăn cơm, đứa nhỏ chỉ là xót chị nó phải chịu khổ, muốn chị ăn nhiều một chút để tẩm bổ.
Chúc An An lại lấy thêm hai cái bát chia cháo ra làm ba phần, mỗi người một bát đưa qua.
Kết quả là hai đứa nhỏ xua tay như trống lắc.
“Em không đói, chị ăn đi ạ."
“Em cũng không đói, để hết cho chị ăn."
Mặc dù lời hai đứa đều nói như vậy, nhưng Chúc An An phân biệt rõ ràng động tác nuốt nước miếng của bọn trẻ.
Hai ngày nay cô nằm viện, hai đứa nhỏ đều ăn ở nhà đội trưởng, thời đại này nhà ai cũng chẳng dư dả gì.
Người hiểu chuyện đều sẽ không đến thăm hỏi vào giờ ăn cơm, hai đứa nhỏ này ở nhà người ta ước chừng cũng chẳng dám ăn nhiều thứ gì.
Chúc An An cố gắng nghiêm mặt:
“Mau ăn đi."
Nhìn bộ dạng cẩn thận dè dặt của hai đứa nhỏ, Chúc An An thở dài trong lòng, giọng điệu dịu lại.
“Đừng lo, lương thực đủ ăn mà, chỉ cần chị còn ở đây, chắc chắn sẽ không để các em bị đói đâu."
Hai đứa nhỏ vốn thực sự có chút lo lắng chị không nuôi nổi mình liền bưng bát húp từng ngụm từng ngụm nhỏ.
Ăn xong cơm, ngay cả việc rửa bát Chúc An An cũng chẳng cần động tay, hai đứa nhỏ thu dọn bát đũa vô cùng thoăn thoắt.
Chúc An An muốn xen tay vào còn bị người ta đẩy ra.
Trong mắt chúng, cô bây giờ có lẽ là một con b-úp bê bằng sứ.
Không có cách nào khác, Chúc An An đành phải đi loanh quanh kiểm tra lương thực dự trữ trong nhà.
Trong hầm ngầm còn khá nhiều khoai lang, khoai tây, ngô khô, đều là lương thực thô.
Trong chum bị khóa lại thì gạo và mì có một chút xíu, nhưng đều không nhiều, ước chừng chỉ đủ cho ba người ăn khoảng hai ba bữa.
Thời này lương thực tinh quý giá, người thành phố có thể bữa nào cũng được ăn cũng hiếm, huống chi là dân quê cả năm trời không kiếm được mấy đồng tiền như họ....
Thời gian nhanh ch.óng trôi qua đến buổi tối, lúc này chẳng có hoạt động giải trí gì, đứa trẻ ăn xong bữa tối thu dọn xong là nằm xuống ngay.
Chúc An An không ngủ được, thắp một ngọn đèn dầu lấy từ tủ lương thực ra một ít lạc, một ít bột ngô, nghĩ một chút lại lấy từ căn nhà cũ ra mấy viên kẹo trái cây đã xé bỏ bao bì.
Sau đó đóng cửa lại mượn ánh trăng, Chúc An An đi theo con đường nhỏ đến nhà đội trưởng.
