Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 81
Cập nhật lúc: 03/05/2026 11:34
“Từ nhà bà cụ thấp bé đi ra, Chúc An An quay đầu đi tới cửa hàng cung ứng, thực ra trong ngôi nhà cũ vẫn còn thừa một ít thịt lợn rừng chưa xử lý.”
Nhưng cô không muốn bôn ba nữa, chủ yếu vẫn là vì gặp phải Tần Ngạc lúc nãy, cô sợ mình cứ lượn lờ lượn lờ, đến lúc đó lại gặp anh một lần nữa thì không hay tí nào.
Cô không dám đảm bảo lúc chạm mặt vừa rồi Tần Ngạc có nhận ra cô không.
Mặc dù cô đã bao bọc từ đầu đến chân, ngay cả trên tay cũng đeo găng tay, phần mắt để lộ ra cô cũng lấy chút mỹ phẩm trang điểm còn sót lại trong ngôi nhà cũ để tạo nếp nhăn.
Kiểu bao bọc này trước mặt người lạ thì coi như là được, nhưng đối tượng của cô là một quân nhân làm nghề nhiều năm.
Nên vẫn là cẩn thận thì hơn, đã “lướt” qua một lần rồi thì đừng “lướt” lần thứ hai.
Chúc An An cõng một chiếc gùi trống, đi thẳng một mạch tới cửa hàng cung ứng.
Giờ này vẫn chưa tan làm, thỉnh thoảng sẽ có hai ba người tới mua đồ, Chúc An An đi thẳng về phía nơi bày bán đồng hồ đeo tay.
Ở đó có một nhân viên bán hàng đứng, Chúc An An mới xem được hai cái, nhân viên bán hàng đã chủ động lên tiếng:
“Bà cụ muốn mua cho nam hay cho nữ ạ?”
Chúc An An còn phản ứng một chút mới nhớ ra mình bây giờ vẫn là tạo hình bà cụ, cô hạ thấp giọng, học giọng bà cụ nói:
“Cho nữ.”
Vừa nói vừa chỉ chỉ vào dưới quầy kính:
“Tôi muốn cái này.”
Cô thực ra trước đó đã từng tới xem qua, mẫu này giá một trăm hai mươi tệ, không phải loại đắt nhất ở đây nhưng xét về mọi phương diện thì tỷ lệ giá cả trên hiệu năng là cao nhất, kiểu dáng cũng hợp với thẩm mỹ của cô nhất.
Nhân viên bán hàng không động đậy mà xác nhận lại một lần:
“Chắc chắn mua đúng không ạ?
Không mua thì không được lấy ra sờ mó lung tung đâu.”
Chúc An An lười nói nhảm, trực tiếp lấy tiền và tem phiếu ra.
Nhân viên bán hàng thấy vậy không nói thêm gì nữa, lấy đồng hồ ra đưa cho Chúc An An.
Tiền trao cháo múc, quá trình diễn ra rất nhanh ch.óng.
Chúc An An mua xong đồng hồ, chỉnh giờ xong xuôi liền đi luôn, đầu tiên đi vòng tới con ngõ không có người, lách vào ngôi nhà cũ cởi bỏ bộ đồ bao bọc đến mức mẹ đẻ cũng không nhận ra này, sau đó mới cõng gùi về nhà.
Trên đường đi, Chúc An An bận rộn cả nửa ngày trời nên đi hơi chậm, giơ tay xem đồng hồ, mới có bốn giờ, đi thong thả về nhà thì tầm năm giờ, trời vẫn chưa tối, hoàn toàn kịp.
Chúc An An vừa thong thả đi vừa không thể tránh khỏi nghĩ tới Tần Ngạc, không biết anh lên công xã làm gì, với ông Đổng Tuấn Lương kia là đơn thuần ôn lại chuyện cũ hay là có chuyện khác vậy?
Anh trước đó còn tiết lộ với cô, bảo sắp bận xong rồi, không biết hôm nay có về không?
Bên kia, Tần Ngạc – người bị Chúc An An nhớ nhung – vẫn còn đang bận, tạm thời chưa về nhà được.
Thực ra Chúc An An có một điểm vẫn nghĩ sai, Tần Ngạc nghỉ phép đúng là có dài như vậy, dù sao tòng quân nhiều năm anh hầu như chưa từng nghỉ phép.
Thời gian qua bận rộn như vậy cũng là vừa về mới nhận được nhiệm vụ, bảo là có một nhóm phần t.ử đặc vụ chạy trốn lúc bỏ trốn đã chạy tới bên này.
Anh cần giúp đỡ điều tra, thời gian bận rộn này tiến triển rất thuận lợi, rất nhanh là có thể thu lưới rồi.
Đổng Tuấn Lương cũng là một thành viên trong việc giúp đỡ điều tra, họ vẫn là vì nhiệm vụ nên mới gặp lại nhau, nếu không anh thực sự không biết người nọ chuyển ngành về đây.
Tần Ngạc bận rộn như vậy, đến tận trưa ngày hôm sau mới lên đường về nhà.
Lúc đó Chúc An An đang ở nhà kiểm kê vật tư, mặc dù đã mua đồng hồ nhưng tiền tiết kiệm không hề giảm đi mà còn tăng thêm một chút, đồ đổi từ lợn rừng lớn tương đương với việc cô nhặt được không công.
Hôm qua bận rộn cả buổi, số thịt lợn rừng đó vẫn còn thừa năm sáu chục cân, nếu làm tiệc rượu thì số thịt này dư dả quá rồi.
Thậm chí không dùng hết nhiều như vậy, lấy tầm mười cân là đủ rồi, chỉ là phải tìm một cái cớ để mang ra ngoài.
Thời buổi này nhà nào làm tiệc rượu cũng đều như vậy, có thể lấy ra được mười cân đã là rất khá rồi, miếng thịt nạc của món mặn thái mỏng đến mức hận không thể nhìn xuyên thấu qua được.
Nhưng chuyện này không cần vội vàng như vậy, hiện tại quan trọng là thứ Ba, chính thức tới nhà định ngày.
Còn hậu ngày nữa thôi, Tần Ngạc dù bận rộn đến mấy hai ngày này chắc cũng sẽ về chứ?
Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, Chúc An An vừa mới niệm chú về đối tượng của mình xong, ngay sau đó đã thấy bóng dáng anh ở cổng sân.
Trong mắt Chúc An An hiện lên vẻ kinh hỷ:
“Về lúc nào thế?”
Tính ra lần trước họ nói chuyện đã là ba hôm trước rồi, mặc dù hôm qua họ có gặp nhau nhưng gặp còn chẳng bằng không gặp.
Trong tình huống đó Chúc An An còn chẳng dám nhìn đối tượng của mình thêm một cái.
Nhớ lại cảnh tượng hôm qua, Chúc An An không dấu vết nhìn chằm chằm Tần Ngạc thêm vài cái, không thấy anh có biểu hiện gì bất thường, vậy chắc là không nhận ra rồi nhỉ?
Cánh tay Tần Ngạc vốn treo lủng lẳng trước đó đã hạ xuống, tay phải xách một cái túi vải, thần sắc tự nhiên bước vào cửa:
“Vừa về.”
Vừa nói anh vừa đưa cái túi trong tay cho Chúc An An:
“Thử xem, xem có vừa không?”
Chúc An An đặt chậu gạo đang vo xuống, thuận tay nhận lấy:
“Cái gì thế ạ?”
Tần Ngạc bưng chậu lên tiếp tục vo gạo:
“Quần áo.”
Anh vừa dứt lời, Chúc An An đã nhìn thấy một màu đỏ rực, rút ra xem thử, là một chiếc áo khoác mới rất dày.
Nhìn không giống đồ thủ công may, mà giống đồ mua hơn.
Chúc An An sờ sờ, chất liệu rất thoải mái:
“Ở đâu ra thế ạ?”
Tần Ngạc:
“Nhờ người mang về đấy, đặc biệt lấy lớn hơn một cỡ, sợ lúc đó em lạnh, có thể mặc thêm hai chiếc áo len bên trong.”
Mặc dù vẫn chưa thử nhưng Chúc An An nhìn ra rồi, đúng là lớn hơn quần áo cô hay mặc một chút xíu.
Chúc An An dời tầm mắt từ chiếc áo khoác sang người đối tượng đang giúp nấu cơm:
“Không rẻ đâu nhỉ?”
Trước đó Tần Ngạc bảo cứ để anh lo liệu, cô cứ tưởng cũng giống như tuyệt đại đa số mọi người, tìm chút vải đỏ mới may một chiếc áo mới thôi.
Tần Ngạc cúi đầu bận rộn, không nhìn cô, cũng không trả lời trực tiếp:
“Chuyện cả đời chỉ có một lần, muốn trang trọng một chút.”
Chúc An An ôm áo cười híp mắt:
“Thế hôm đó anh mặc gì ạ?”
Vải đỏ đổi chỗ bà cụ thấp bé hôm qua dùng làm chăn hỷ vẫn còn thừa, không biết chỗ vải còn lại đó có đủ để may một chiếc áo bông cho nam không nhỉ?
Có điều thời buổi này kết hôn dường như không thấy nhà trai mặc quần áo màu đỏ rực bao giờ, toàn là cô dâu mặc.
