Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Niên Đại - Chương 127: Xấu Hổ Chết Đi Được
Cập nhật lúc: 02/03/2026 02:03
Chu Cúc Anh và Quải thúc đưa mắt nhìn nhau, cùng gật đầu hài lòng. Đứa trẻ này tướng mạo giống Thẩm Mộng, tuy nhỏ hơn Hương Hương một tuổi nhưng cũng chẳng chênh lệch là bao. Thêm nữa, có bà chị dâu là Thẩm Mộng ở đó, con gái nhà họ làm sao chịu ấm ức được cơ chứ. Hai người vừa nói chuyện vừa lén lút liếc mắt đưa tình sang hai đứa trẻ.
Lục Hương Hương bị nhìn đến đỏ bừng cả mặt, liên tục đưa mắt nhìn Thẩm Mộng, mong cô ra tay giải vây cho mình.
May thay lúc đó Lục Chấn Bình làm xong cá ngoài kia vẫy tay gọi Thẩm Mộng. Lục Hương Hương bắt lấy thời cơ, khi Thẩm Mộng đứng lên, cô cũng đứng lên theo, khoác tay cô bước ra khỏi phòng khách.
"Chị dâu Mộng, em ra với chị."
Thẩm Mộng ngoảnh mặt nhìn ra sau, cúi đầu nói khẽ: "Kìa em, cho dù em không đến đây để xem mắt, thì cũng coi như là em gái của Chấn Bình. Đến nhà chị cứ ngoan ngoãn ngồi nghỉ, không cần làm việc đâu."
"Em không quen đâu chị. Chị không thấy ánh mắt bố mẹ em sao, em nhìn mà thấy sợ."
Lữ Cầm Lan và Tô Hiểu Mai chào hỏi một câu rồi cũng lục đục đi theo ra ngoài, thuận tay gọi Thẩm Tiểu Mân ra luôn.
"Tiểu Mân, cậu ra giúp chị dâu xách hai thùng nước tới đây. Rửa rau hộ mấy chị em một tay, một lát nữa các anh về là đúng lúc được ăn."
"Dạ, vâng!" Cậu đáp lời rồi quay người sang nói với Quải thúc, Chu Cúc Anh: "Chú thím, thế cháu ra ngoài trước. Bố mẹ cứ nói chuyện với chú thím nhé."
"Tốt, tốt, tốt."
Quải thúc đáp lời ngay tắp lự. Bốn vị bô lão nhìn nhau, trong lòng đều đã tự hiểu rõ.
Họ ưng ý chưa đủ, còn phải để hai đứa nhỏ nói chuyện, tìm hiểu nhau một chút mới biết mối hôn sự này có thành hay không. Thẩm Tiểu Mân đi ra ngoài liền đến bếp xách thùng. Nhưng nhìn hai xô nước đầy ắp, cậu nhìn sang Lữ Cầm Lan với vẻ mặt đầy hoang mang.
"Đồ ngốc, tưởng chị dâu sai chú đi xách nước thật à. Đi đem củ khoai tây ra ngoài đi. Hương Hương đang rửa hành tỏi đấy, đúng lúc chú ra đó giúp một tay. Nam nữ làm việc cùng nhau thì không biết mệt!"
Thẩm Tiểu Mân: "........"
Không cần phối hợp thì một người làm mấy việc con con đó cũng có mệt đâu!
Lục Chấn Bình làm cá xong đi ra ngoài cửa, Tiểu Hổ đã dắt tụi nhỏ ra ngoài chơi. Anh phải chạy đi tóm bọn trẻ về, sắp đến giờ cơm nước rồi.
Lữ Cầm Lan ngồi đun bếp nhìn Thẩm Mộng nấu nướng. Đổ dầu hạt cải vào chảo, chờ dầu nóng lên rồi thả vào hai miếng cá đã tẩm trứng và bột mì rán vàng. Chưa kịp nêm nếm gia vị gì mà mùi thơm bốc lên đã khiến người ta rỏ dãi.
"Chị đã bảo rồi, Tiểu Mân sao tự dưng lại xách xô chạy ra ngoài bắt cá cơ chứ. Rõ ràng là thấy Tiểu Mộng về nên muốn đ.á.n.h chén một bữa no nê đây mà, ha ha ha..."
"Chẳng đúng thế thì sao. Đáng lẽ ra Tiểu Mộng về làm khách thì không cần phải động tay chân, cơm nước cứ để chúng ta làm. Nhưng cô xem cái mùi vị này đi, chị đây nấu không ra đâu."
Tô Hiểu Mai đứng nhào bột ngô nặn bánh bao trên thớt, cũng hùa theo buôn chuyện gia đình.
Bên này Thẩm Mộng rán cá xong, đúng lúc cần hành, gừng và khoai tây. Ấy thế mà Thẩm Tiểu Mân cứ chần chừ mãi không chịu mang vào. Lữ Cầm Lan cười rộ lên: "Đừng đợi nữa. Trong chiếc rổ nhỏ kia có sẵn hành tỏi đã thái sẵn rồi, cứ thế mà dùng thôi."
"Chị dâu cả đã biết trước là thằng ngốc này ra khỏi cửa là một đi không trở lại rồi đúng không?"
"Chẳng đúng thế thì sao. Cô gái Hương Hương kia đến chị nhìn còn thấy mến cơ mà, huống hồ gì là thằng Tiểu Mân. Cô bé đó là người chín chắn, trông bộ dạng là biết người nhà chúng ta rồi. Nếu mối duyên này mà thành công, bố mẹ chắc sẽ trút được hòn đá tảng trong lòng bấy lâu nay mất."
Thẩm Mộng tung chỗ hành tỏi vào chảo, cho luôn cả ớt đỏ xắt hạt lựu và khoai tây miếng vào, nêm nếm muối và nước tương rồi xào qua lại mấy cái. Cá đã rán vàng được gắp luôn vào chảo. Đổ thêm hai gáo nước, thả đống nấm hương đã ngâm vào, đậy nắp vung lại, Thẩm Mộng mới quay sang nhìn Lữ Cầm Lan.
"Chị dâu cả à, tâm bệnh của bố mẹ có chữa được không thì em không biết, nhưng tâm bệnh của chị ngày hôm nay em có thể chữa được đấy."
Lữ Cầm Lan ngớ người, vẻ mặt chẳng hiểu gì nhìn Thẩm Mộng.
"Cậu ba Gia Thắng nhà em làm nghề mộc. Sư phụ cậu ấy nay đã lớn tuổi, hai năm nay không còn làm gì mấy. Hễ có mối là lại giới thiệu cho cậu ấy. Thôn, công xã hễ có đồ mộc nào hỏng hóc cũng đều tìm tới cậu ấy. Lúc nông nhàn rỗi việc, cậu ấy còn lên mỏ làm thêm kiếm đồng ra đồng vào. Một năm kiếm được không ít đâu. Ngày chưa chia gia tài, kiếm bao nhiêu thì đưa hết cho bố mẹ chồng em. Nay ra ở riêng rồi, kiếm được bao nhiêu tiền đều nhét hết vào túi mình. Vợ chồng em thấy Tiểu Hổ tuổi này đi học nghề là vừa đẹp nên đã bàn với Gia Thắng rồi. Ý của cậu ấy là học nghề ba năm thì ăn ngủ lại nhà cậu ấy, lúc phụ việc kiếm được bao nhiêu tiền thì đều là của sư phụ. Trong nghề của họ có quy củ như thế. Sau này thành nghề, kiếm được bao nhiêu Tiểu Hổ tự cầm lấy. Cậu ấy tay nghề tốt, nhà mình lại có họ hàng, nhất định sẽ dạy dỗ t.ử tế cho Tiểu Hổ."
Lữ Cầm Lan không ngờ hôm nay lại được nghe tin vui đến thế này. Cả nhà đều đã bàn bạc bảo sang năm cho mấy đứa nhỏ đi học. Điều duy nhất khiến cô buồn phiền là Tiểu Hổ năm nay đã lên mười. Lần trước em chồng nói bảo để thằng bé đi học nghề mộc, trong bụng cô cũng mong lắm. Nhưng hai vợ chồng em chồng nhà bề bộn công việc, cô không dám hó hé mở lời.
Ngờ đâu chưa gì em đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, cô kích động đến nỗi nói năng lắp bắp.
"Trời, Tiểu Mộng à, chị không ngờ cô đã tìm được thầy cho Tiểu Hổ. Thật tình, chị chẳng biết cảm ơn cô thế nào nữa."
"Có gì đâu chị. Nhà cậu Gia Thắng chỉ cách nhà em mấy bước chân. Lên học việc, rảnh rỗi cũng hay sang nhà em ăn cơm, dắt tụi Minh Dương ra ngoài rong chơi giải trí một chút."
"Tốt quá tốt quá, có người cô như cô ở đó, sao chị phải lo thằng bé chịu uất ức cơ chứ. Nhưng, nhưng mà... ăn ở ba năm trời, một thằng nhóc mười mấy tuổi sức ăn lớn nhường nào. Đây chẳng phải là nhà chị lợi dụng người ta sao?"
Trẻ con trong nhà lên mười tuổi, nếu lương thực không khan hiếm, cứ ăn thỏa thích, khạp gạo nhà cô đã trơ đáy từ lâu rồi. Số lương thực đủ dùng một tháng cũng không đủ nuôi chúng ăn trong vòng nửa tháng.
"Cậu ấy có hai đứa con nhỏ. Thằng bé qua đó vừa phụ việc nhà, vừa được học nghề. Hơn nữa cậu Gia Thắng là dân thợ thủ công, chia nhà xong kiếm cũng không ít. Cậu Gia Thắng dám nhận lời là chứng tỏ trong lòng đã tính toán kỹ rồi. Nếu nắm không chắc, cho dù nể mặt vợ chồng em, cậu ấy cũng sẽ không gật đầu đâu. Chị dâu cứ yên tâm đi."
"Ấy dà, cô nói thế thì chị an tâm rồi."
Nồi canh gà hầm thơm phức được múc ra. Thẩm Mộng lại xào một đĩa rau hẹ xào trứng, làm thêm một món cải thảo xào thịt lợn muối, nấu một nồi thịt ba chỉ hầm bí đỏ già và miến. Phía bên trên đang hấp bánh bao ngô hấp.
Tô Hiểu Mai vừa nhấc xửng hấp đặt lên chảo. Bên ngoài Thẩm Tiểu Mân và Lục Hương Hương lững thững bước vào, bưng theo rổ khoai tây, hành tỏi chờ mãi suốt cả một bữa ăn. Nhìn thấy ba người trong nhà bếp đồng loạt đưa mắt hướng về phía mình, hai người xấu hổ mặt đỏ như gấc chín.
"Úi chà chà, nấu xong cơm rồi mà cậu mới đưa hành tỏi vào đây. Tiểu Mân à, sau này làm việc đừng có lề mề rề rà thế nghe không!"
Nghe tiếng trêu chọc quá rõ ràng của chị dâu lớn, Thẩm Tiểu Mân mím mím môi. Lén đưa mắt nhìn Lục Hương Hương, thấy mặt cô cũng đỏ ửng như gấc, trong lòng cậu sướng rơn!
"Chị dâu cả, miệng lưỡi chị ngày càng không tha người rồi đấy. Hương Hương, chúng ta đi."
"Hả?"
Lục Hương Hương phản ứng chậm nửa nhịp, đến lúc bị Thẩm Tiểu Mân kéo lấy tay áo loi nhoi kéo ra ngoài, nghe tiếng cười vang lên từ sau lưng từ nãy mới phản ứng lại. Cô nàng khẽ kêu "á" lên một tiếng, che mặt cắm cổ chạy tót vào nhà chính.
Thẩm Tiểu Mân xấu hổ gãi đầu. Vừa nãy mình làm gì thế này, tự dưng nắm tay áo lôi người ta chạy biến đi thế kia, đúng là xấu hổ c.h.ế.t đi được.
