Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Niên Đại - Chương 88: Đây Là Tổ Tông Của Cô Thì Có
Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:09
Thẩm Mộng ngủ một giấc đến hơn 6 giờ tối. Lúc tỉnh dậy, đầu vẫn còn váng vất đau nhức. Cô đưa tay xoa nhẹ vết thương trên trán, bất giác bật ra tiếng xuýt xoa đau đớn. Ở gian ngoài, Minh Phương nghe thấy tiếng động liền lật đật chạy vào.
"Mẹ tỉnh rồi ạ? Mẹ có đói không? Cha nấu cơm rồi, mẹ dậy ăn chút gì đi."
Thẩm Mộng khẽ lắc đầu. Vừa mới tỉnh giấc, bụng dạ cô chẳng có chút cảm giác đói nào, chỉ thấy khát khô cổ. Đang định bảo Minh Phương rót cho ngụm nước, cánh cửa lại mở ra, Lục Chấn Bình bước vào. Có lẽ vì cô đang nằm nên từ góc độ này, anh ta trông cao lớn dị thường.
"Vẫn còn khó chịu à?"
Thẩm Mộng nhăn nhó gật đầu. Quả thật là đau đớn khó chịu. Cứ tưởng lần này cũng như lúc mới xuyên không đến, chỉ vài bữa là khỏi. Ai dè ngủ một giấc xong, đầu lại càng nhức buốt hơn.
"Cứ thế này không ổn đâu, để anh đi gọi người đưa em lên viện."
"Thôi, đừng đi. Em không muốn nhúc nhích."
Giọng cô nghe có vẻ khác thường. Lục Chấn Bình đưa tay sờ lên trán cô, thấy hơi âm ấm. Anh không dám chần chừ thêm, quay lưng bước vội ra ngoài. Lục Minh Phương nhìn người mẹ đang tiều tụy, đưa bàn tay nhỏ bé sờ trán mẹ, rồi xót xa áp má mình lên trán Thẩm Mộng.
"Mẹ ơi, mẹ đau lắm phải không?"
"Không sao đâu Minh Phương, mẹ ổn mà, đừng lo nhé."
Ngoài nhà chính, Minh Dương, Minh Lượng và Tiểu Khải đang chờ Thẩm Mộng ra ăn cơm. Thấy cha hớt hải chạy ra ngoài, tụi nhỏ lập tức ào vào phòng. Cả ba đứa xúm xít bên mép giường. Lục Minh Khải vừa kiễng chân là tới đầu giường, cậu nhóc ngoe nguẩy đôi chân, đá văng đôi dép rồi hì hục leo lên giường, gục chiếc đầu nhỏ xíu lên đùi Thẩm Mộng.
"Mẹ ơi, mẹ sao thế? Còn đau đầu không mẹ?"
Nhìn mẹ đang nhắm nghiền đôi mắt, sắc mặt nhợt nhạt, Lục Minh Dương giận đến đỏ hoe hai mắt.
"Tại ông nội, tại ông ấy hết! Nếu không có ông ấy, mẹ đã không đau đớn thế này. Con phải đi tìm ông ấy tính sổ." Vừa nói, thằng bé vừa lao ra ngoài.
Thẩm Mộng hoảng hốt, chống tay định ngồi dậy nhưng cử động quá mạnh làm kéo theo vết thương trên lưng. Một dây thần kinh bị giật căng, cô đau đến mức rên rỉ nghẹn ngào.
"Anh cả, quay lại mau, mẹ đau."
Nén cơn đau, cô quay đầu nhìn Lục Minh Dương đang lưỡng lự không biết có nên chạy ra ngoài hay không.
"Minh Dương, quay lại đây, con đừng đi. Có đi thì cũng để cha con đi. Con là phận con cháu, đến đó không hay đâu. Mẹ không sao, chắc là lúc ngủ đạp chăn nên nhiễm lạnh chút thôi, con đừng lo."
Lục Minh Dương ương bướng nhìn Thẩm Mộng, chân vẫn hướng ra cửa, muốn lao đi. Hôm nay mẹ cậu vô duyên vô cớ bị ăn hai đòn, cậu nhìn rõ mồn một trán mẹ đỏ ửng.
Nhà đã chia ở riêng rồi, bọn cậu cũng đang sống yên ổn, mẹ cũng chẳng gây sự với ai, ngày nào cũng quanh quẩn ở nhà chăm Tiểu Khải, lo cho tụi cậu. Cớ sao họ lại đến bắt nạt mẹ? Bọn cậu vừa mới được hưởng những ngày tháng bình yên, hạnh phúc cơ mà.
"Mẹ cứ nằm nghỉ đi, lát con về ngay."
Lục Minh Dương không nghe lời, lòng hận thù bùng lên, chân bước như bay ra ngoài. Thẩm Mộng gọi với theo mấy lần mà thằng bé chẳng chịu dừng. Cô lảo đảo định xuống giường, Lục Minh Lượng liền nhanh tay chộp lấy đôi giày của cô.
"Mẹ đừng đi, cứ nằm yên đó. Cứ để anh cả đi, nếu không phải anh ấy chạy nhanh hơn, con cũng muốn đi nữa kìa!"
"Con nói cái gì?"
Thẩm Mộng sững sờ không tin vào tai mình. Cô nhớ lại những lời đồn đại trong giấc mơ về hoàn cảnh thê t.h.ả.m của Minh Dương và Minh Lượng. Cô đã dốc hết tâm sức đối xử tốt với bọn trẻ, cố gắng hóa giải sự oán hận, thù địch trong lòng chúng. Vậy mà giờ đây, cô ngỡ ngàng nhìn đứa con trước mặt.
"Nhà mình đã ra ở riêng rồi, ông nội vừa về được một lúc đã vác chổi sang bắt nạt mẹ. Để lâu dài, việc này thành thói quen, ông ấy sẽ cứ rảnh rỗi lại sang bắt nạt mẹ. Cũng may hôm nay cha về, ông bà mới chịu đền tiền. Chứ cha mà không về, mẹ con mình không biết còn bị đ.á.n.h đến mức nào nữa. Mẹ không biết đâu, thím tư túm tóc Minh Phương giật ra một mớ, con nhìn thím ấy mà hận đến ngứa răng."
"Hận đến ngứa răng, cạo trọc đầu thím tư." Lục Minh Khải vươn đôi bàn tay bé xíu ôm lấy mẹ, giọng non nớt nhưng đầy quả quyết.
Lời của hai anh em làm Thẩm Mộng ớn lạnh. Nhìn Lục Minh Khải đáng yêu thế này, mới tí tuổi đầu mà thốt ra những lời độc địa như thế.
Thẩm Mộng nuốt nước bọt, cố gặng hỏi để xác nhận lại.
"Minh Khải, cục cưng của mẹ, con vừa nói gì cơ, mẹ nghe không rõ?"
Đôi mắt Lục Minh Khải sáng rực. Cậu bé tưởng mẹ đang khen mình, vội vàng ngồi thẳng người dậy, nhe hàm răng sữa cười tít mắt: "Cạo trọc đầu thím tư. Ừm, anh cả đi tìm ông nội gây chuyện rồi, nếu anh ấy bị đ.á.n.h một trận thì tốt quá. Cha sẽ đ.á.n.h trả lại, hi hi hi..."
Thẩm Mộng: "........"
Mấy đứa này đâu phải con ngoan trò giỏi của cô, rõ ràng là tổ tông của cô thì có!!!
"Im ngay! Ai dạy con ăn nói kiểu đó? Minh Khải, con còn nhỏ xíu mà đã suy nghĩ như vậy, từ nay không được phép nghĩ, không được phép nói nữa. Còn con nữa, Minh Lượng, mau đi đuổi anh con về đây. Nếu không mẹ sẽ nổi giận đấy."
Lục Minh Lượng thấy mẹ sa sầm mặt mày mắng mỏ, bĩu môi lùi lại một bước, ý bảo không muốn đi. Bọn cậu làm vậy là vì muốn bảo vệ mẹ mà.
"Mẹ, đợi anh cả về, ông bà nội sẽ không bao giờ dám bắt nạt mẹ nữa. Mẹ tin con đi."
Thẩm Mộng run rẩy chỉ tay vào mặt Lục Minh Lượng: "Bây giờ con đi ngay, mẹ còn nói chuyện t.ử tế với con. Còn nếu con không đi, từ nay về sau con, Lục Minh Dương và Lục Minh Khải đừng gọi mẹ là mẹ nữa. Mẹ chỉ cần mỗi Minh Phương là con gái thôi. Tốt nhất là con nên tin lời mẹ. Mẹ mà đã quyết thì đến cha các con mẹ cũng bỏ được, chứ đừng nói đến các con."
Lời trách mắng gay gắt của cô khiến Lục Minh Lượng sững sờ và co rúm người lại trong giây lát. Định thần lại, thằng bé hốt hoảng nhìn Thẩm Mộng.
"Mẹ ơi, mẹ đừng giận. Con đi tìm anh cả ngay đây, con sẽ đưa anh ấy về. Mẹ tuyệt đối đừng bỏ rơi chúng con. Đừng giận mẹ nhé, xin mẹ đừng giận."
Cậu bé quay người định chạy ra ngoài, nhưng vừa ra đến sân đã thấy anh cả bị cha xách cổ áo kéo xềnh xệch về nhà.
Lục Minh Lượng: "......."
Anh cả đã đến nhà ông nội chưa, hay là chưa kịp đến đã bị tóm cổ về???
"Đứng ngây ra đó làm gì? Mẹ mấy đứa đang khó ở, cha đưa mẹ lên viện khám ngay đây. Tụi con ở nhà tự ăn cơm đi, ăn xong tắm rửa rồi ngủ sớm. Lát nữa chú ba sẽ sang trông, đợi tụi con ngủ say chú ấy mới về. Lớn tướng cả rồi, tự lo cho bản thân được chứ hả?"
Lục Minh Dương bị xách cổ áo mặt đỏ tía tai. Giọng điệu của cha sặc mùi khinh thường. Cậu bé kiễng chân lên cho đỡ nghẹt thở, tuy bộ dạng có chút t.h.ả.m hại nhưng vẫn gân cổ đáp: "Được ạ!"
"Tốt lắm chàng trai. Ăn xong nhớ tắm rửa rồi đi ngủ sớm. Chút nữa chú ba sang, nhớ khóa kín cửa nẻo, chăm sóc Tiểu Khải cho cẩn thận. Sáng mai tự hâm lại bánh bao, ăn kèm tương đậu rồi đi học. Lớn đầu cả rồi, đâu còn là trẻ con nữa, đừng có việc gì cũng dựa dẫm vào mẹ, như đứa trẻ chưa dứt sữa ấy."
Lục Minh Dương: "..."
Lục Minh Lượng: "..."
Tụi con vốn dĩ vẫn là trẻ con mà!!!
