Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 100
Cập nhật lúc: 22/04/2026 18:36
Lục Minh Dương không nghe lời, trong lòng cậu tràn đầy căm hận, bước chân nhanh thoăn thoắt lao ra ngoài.
Thẩm Mộng gọi mấy tiếng cũng không giữ được người lại, cô lảo đảo định xuống giường thì Lục Minh Lượng đã nhanh tay giấu giày của cô đi.
“Mẹ đừng đi, cứ nằm yên đấy đi ạ.
Cứ để anh cả đi, nếu không phải anh cả chạy nhanh thì con cũng muốn đi đấy!”
“Con nói cái gì cơ?”
Thẩm Mộng gần như không thể tin vào tai mình.
Trong đầu cô hiện lên những lời nói nghe được trong giấc mơ về t.h.ả.m cảnh của Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng.
Cô đã cố hết sức đối tốt với hai đứa trẻ, cố hết sức hóa giải sự căm phẫn và thù hằn trong lòng chúng, vậy mà giờ cô lại sững sờ nhìn đứa trẻ trước mặt.
“Chúng ta đã chia nhà rồi, ông nội mới về được bao lâu mà đã cầm chổi đến bắt nạt mẹ.
Cứ thế này lâu dần sẽ thành thói quen, hở tí là lại qua đây bắt nạt mẹ.
Cũng may là hôm nay cha về, bọn họ mới phải đền ít tiền.
Nếu cha không về, mẹ con mình không biết bị đ-ánh thành cái dạng gì nữa.
Mẹ không biết đâu, thím tư còn giật rụng của Minh Phương một nắm tóc to, con nhìn mà hận đến nghiến răng nghiến lợi.”
“Hận đến nghiến răng, cạo trọc đầu thím tư!”
Lục Minh Khải giơ bàn tay nhỏ ôm lấy người mẹ thơm tho, nói giọng trẻ con nũng nịu.
Lời của hai anh em khiến Thẩm Mộng rùng mình một cái.
Cô cúi đầu nhìn Lục Minh Khải đang tỏ vẻ đáng yêu, một đứa trẻ mới tí tuổi đầu mà sao có thể thốt ra những lời độc địa như thế?
Thẩm Mộng nuốt nước bọt, vẫn muốn xác nhận lại lần nữa nên hỏi thêm một câu:
“Minh Khải, bé cưng của mẹ, con vừa nói gì thế, mẹ nghe không rõ?”
Mắt Lục Minh Khải sáng rực lên, cậu bé tưởng mẹ muốn khen mình nên vội vàng ngồi thẳng cái thân hình nhỏ xíu dậy, nhe mấy cái răng sữa cười hì hì nói:
“Cạo trọc đầu thím tư, ừm, anh cả đi tìm ông nội gây sự rồi, nếu mà bị đ-ánh một trận thì tốt quá, để cha đ-ánh lại, hi hi hi...”
Thẩm Mộng:
“...”
Mấy đứa này đâu phải là con trai yêu quý của cô, đây rõ ràng là ông tổ của cô thì có!!!
“Im miệng!
Ai dạy con nói chuyện kiểu đó hả Minh Khải?
Con mới bao nhiêu tuổi mà đã nghĩ đến mấy chuyện này rồi?
Sau này không được nghĩ cũng không được nói nữa!
Còn cả Minh Lượng, con mau đi đuổi anh trai con về đây ngay cho mẹ, nếu không mẹ sẽ giận đấy.”
Lục Minh Lượng thấy mẹ lạnh mặt mắng mỏ mình liền bĩu môi lùi lại một bước, ý tứ rất rõ ràng là không muốn đi.
Rõ ràng bọn họ làm thế là vì tốt cho mẹ mà.
“Mẹ, đợi anh cả về, ông bà nội sẽ không bao giờ dám bắt nạt mẹ nữa đâu.
Mẹ phải tin con.”
Thẩm Mộng run rẩy chỉ tay vào Lục Minh Lượng nói:
“Bây giờ con đi ngay thì mẹ còn t.ử tế nói chuyện với các con.
Nếu con còn không đi, sau này con và Lục Minh Dương, Lục Minh Khải đừng có gọi tôi là mẹ nữa.
Sau này tôi chỉ có mình con gái Minh Phương thôi.
Tốt nhất là con nên tin lời tôi nói, một khi tôi đã nghiêm túc thì đến cả cha các con tôi cũng không cần đâu, tôi nói cho con biết đấy!”
Lời quát mắng nghiêm khắc của cô khiến Lục Minh Lượng sững sờ và sợ hãi trong giây lát.
Hoàn hồn lại, cậu bé lập tức hoảng loạn nhìn Thẩm Mộng.
“Mẹ, mẹ đừng giận, con đi tìm anh cả ngay đây.
Con sẽ đưa anh cả về, mẹ nhất định đừng có không nhận tụi con nhé.
Đừng giận mà mẹ, nghìn vạn lần đừng giận nhé.”
Cậu bé quay người định chạy ra ngoài, nhưng vừa chạy ra đến sân thì thấy anh cả mình đang bị cha xách cổ áo lôi về nhà.
Lục Minh Lượng:
“...”
Anh cả cậu thế này là đã đến nhà ông nội chưa, hay là chưa đến nhỉ???
“Đứng đực ra đấy làm gì?
Mẹ các con không khỏe, cha phải đưa mẹ lên bệnh viện huyện khám ngay.
Các con ở nhà ăn cơm, ăn xong thì rửa ráy rồi đi ngủ sớm.
Chú ba của các con sẽ ở nhà trông chừng, đợi các con ngủ say rồi chú mới về.
Đều là nam nhi đại trượng phu cả rồi, có thể tự chăm sóc bản thân được chứ!?”
Lục Minh Dương bị xách cổ đến đỏ cả mặt, giọng điệu của cha rõ ràng là khinh thường cậu.
Cậu nhón chân lên để mình dễ thở hơn một chút, dù trông có hơi t.h.ả.m hại nhưng vẫn cứng cổ đáp:
“Được!”
“Tốt lắm con trai!
Vậy các con ăn xong thì rửa ráy rồi ngủ sớm đi, lát nữa chú ba sẽ qua.
Buổi tối nhớ khóa kỹ cửa, chăm sóc em Khải cho tốt.
Sáng mai tự hâm nóng màn thầu mà ăn, ăn với tương đậu rồi đi học nhé.
Lớn tướng cả rồi, có phải trẻ con đâu mà chuyện gì cũng dựa dẫm vào mẹ như chưa cai sữa thế.”
Lục Minh Dương:
“...”
Lục Minh Lượng:
“...”
Bọn con vốn dĩ vẫn là trẻ con mà!!!
Bác Quải lại đ-ánh xe bò đến, nhưng lần này bác đưa theo cả bà nhà mình.
Chu Cúc Anh ở nhà sống không thoải mái, dẫu có nằm trên giường cũng thấy bứt rứt không yên.
Nhà bà dạo này không thuận lợi, con dâu cứ dăm bữa nửa tháng lại làm mình làm mẩy, bà chỉ cần bước ra khỏi phòng là thấy ngột ngạt không thở nổi.
“Ông bảo xem chuyện này là sao chứ?
Tiểu Mộng tốt tính thế kia, cái ông Trường Trụ này chắc phát điên rồi mới đi đ-ánh con dâu.
Nhìn xem đ-ánh đứa nhỏ ra nông nỗi này, đêm hôm khuya khoắt còn phải lên bệnh viện huyện, nhỡ có mệnh hệ gì thì biết làm sao?”
Bác Quải vừa nói vừa dùng khuỷu tay huých Chu Cúc Anh, bà lão dù vì chuyện nhà mình mà lòng dạ rối bời nhưng cũng lập tức hiểu ý chồng.
“Chẳng thế thì sao, ngày lành không muốn qua, cứ thích làm trò quái đản.
Dù có chia nhà hay chưa thì vợ chồng người ta muốn sống thế nào là quyền của họ chứ, ông xen vào làm cái gì?
Từng này tuổi đầu rồi mà chẳng biết điều gì cả, nửa người đã xuống lỗ rồi còn can thiệp vào cuộc sống của con trai con dâu.
Sao hả?
Bản thân ông sống khổ cực nên không chịu nổi khi thấy đôi trẻ sống tốt à?
Tâm địa kiểu gì thế không biết!
Nếu Tiểu Mộng thực sự có mệnh hệ gì, ông sẽ là lão cha chồng vạn ác nhất.
Sau này con trai hận ông, cháu trai hận ông, lúc ch-ết đi đến cái người cầm cờ đưa tang cũng chẳng có đâu.”
Bác Quải:
“...”
Cứ cảm giác như không phải đang mắng Trường Trụ mà là đang mắng thông gia nhà mình vậy!!!
“Bớt lời lại đi Cúc Anh, lúc trời vừa sập tối thế này mọi người vẫn chưa ngủ đâu.
Chúng ta nói to thế này họ nghe thấy hết đấy.
Dù sao tôi và Trường Trụ cũng là anh em họ gần, không nên mắng khó nghe quá, sau này còn nhìn mặt nhau thế nào được.”
“Sợ tôi nói khó nghe thì đừng có làm chuyện chướng tai gai mắt nữa!
Đã chia nhà rồi còn quản xem người ta sống thế nào làm gì?
Cho dù cái giấy lấy gạch ở lò gạch Tiểu Mộng không đưa cho nhà chồng thì thứ đó có lọt được vào tay ông không?
Chẳng phải là làm loạn à?
Còn chuyện này nữa nhé, tôi cứ suy nghĩ mãi, không biết cái đứa khốn khiếp nào lại đi rêu rao chuyện đó ra ngoài, chẳng phải là hại người sao?”
Bác Quải mím môi, nhìn dáo dác xung quanh rồi ghé sát vào Chu Cúc Anh, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị bà đẩy sang một bên.
