Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 106
Cập nhật lúc: 22/04/2026 18:41
Cô ra khỏi phòng, đặt chiếc hộp lên bàn, nghiêm giọng nói:
“Cái người cha hiền từ kia anh đừng làm nữa.
Cái này là lúc trước mua cho anh ở cung tiêu xã, giờ đúng lúc dùng được đấy.
Đi đi, cho chúng nó thấy uy nghiêm của người làm cha như anh.”
Ánh mắt Lục Chấn Bình khẽ động, nhìn chiếc hộp trên bàn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Anh mở ra xem, là một chiếc thắt lưng màu đen, trên mặt khóa bạc có in hình ngôi sao năm cánh, trông đẹp vô cùng.
“Cái này là đặc biệt mua cho tôi?
Mua từ bao giờ thế?
Sao tự nhiên lại nghĩ đến việc mua cái này cho tôi, đắt lắm phải không?”
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện này, những gì tôi nói với anh, anh nhớ rõ chưa?”
Lục Chấn Bình không nghe thấy, giờ tâm trí anh đều dồn hết vào chiếc thắt lưng trong tay.
Tặng thắt lưng đấy, cái này không hề rẻ đâu, phải năm sáu tệ ấy chứ.
Cảm giác sờ vào cũng rất thích, trông giống như da thật, không tệ chút nào.
“Thẩm Mộng, cô là một đồng chí tốt, một người vợ tốt.”
“Hả???”
Trên mặt Lục Chấn Bình nở nụ cười, cơn giận vì hai đứa con trai vừa rồi giờ cũng tan thành mây khói.
Con cái tuy có chút nổi loạn nhưng vợ dù sao cũng rất chu đáo.
Những suy nghĩ lung tung bậy bạ lúc trước của anh đúng là có chút võ đoán rồi.
Lúc xẩm tối, Minh Dương và Minh Lượng đã nghe những người trong làng thấy bố mẹ về nói rồi.
Họ đã từ bệnh viện về, bác Quai đi đón, chắc hẳn cũng đã nghe nói chuyện họ làm, hai đứa ngập ngừng không dám về nhà.
Minh Phương đi phía trước, đi được một đoạn thì phát hiện chỉ còn lại một mình.
Cô quay đầu lại thấy hai anh đang cúi đầu đứng cách đó không xa, nhìn dáng vẻ đó, trong lòng dâng lên một nỗi bực dọc.
“Làm gì thế, lúc này biết sợ rồi à.
Tối qua sao gan to thế, còn dám chạy sang nhà nội đ-ập nồi.
Nghe bà Cúc Anh nói một cái nồi mất ba bốn tệ đấy, các anh đ-ập phá thì chẳng phải bố mẹ phải đền sao, hừ.
Đ-ập thì đ-ập đi, lại còn bị bắt quả tang nữa, nếu không phải ông nội che chở cho thì chắc chắn bị chú Tư đ-ánh ch-ết rồi.”
Lục Minh Lượng nghe cô nói vậy lập tức không vui.
Cậu nhóc nhíu c.h.ặ.t lông mày, hung dữ nói:
“Chú ấy dám đ-ánh ch-ết anh á, công việc của chú ấy còn nhờ vào bố cơ mà, nếu để bố mẹ biết thì chú ấy không xong đâu.”
Lục Minh Dương tuy không nói gì nhưng cũng đồng ý với ý đó.
“Thế làm sao còn đứng ngây ra đấy, theo em về nhà đi!”
Hai đứa cùng khựng lại, trong lòng chột dạ vô cùng.
Họ nghe nói mẹ về cũng lo lắng lắm, cũng muốn xem mẹ giờ thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa, nhưng trong lòng lại thấy hèn nhát.
Chú Tư tuy nghe lời ông nội không tính toán với họ, nhưng lúc đó ánh mắt của chú Tư và thím Tư nhìn họ thật đáng sợ.
“Minh Phương, hay là em về xem tình hình trước đi, nếu bố mẹ không giận thì bọn anh mới về nhà.
Mẹ hôm qua bệnh như thế, nếu vì bọn anh mà tức giận thì mẹ lại càng khó chịu hơn.”
“Giờ mới biết sợ à, mẹ hôm qua nói gì với anh vậy anh Hai, anh quên hết rồi sao?
Em chẳng cần xem cũng biết chắc chắn mẹ đang giận rồi.”
Minh Phương nói xong lại thấy không đành lòng, dẫu sao hai anh cũng là vì thấy cô bị bắt nạt mới đi cắt tóc thím Tư, lúc này chính là lúc anh em phải cùng tiến cùng lùi.
“Anh Cả, anh Hai, chúng ta cùng về đi.
Mẹ chỉ nói thế thôi chứ mẹ mềm lòng lắm, không bỏ mặc chúng ta đâu, cũng không giận chúng ta đâu.
Lúc mẹ đi viện còn dặn bà Cúc Anh lúc đi học mang bánh Mật Tam Đao cho chúng ta ăn đấy, chỉ sợ chúng ta đói thôi.”
Lời của Minh Phương khiến tâm trạng căng thẳng của Minh Dương và Minh Lượng giãn ra một chút.
Đúng vậy, mẹ giờ đây mềm lòng lắm.
“Thế...”
“Thế chúng ta về?”
Hai đứa nói xong như có thêm dũng khí, bước nhanh vài bước đến bên cạnh Minh Phương.
Ba đứa đi đến cửa nhà vẫn còn ngập ngừng một lát, ghé vào khe cửa nhòm hồi lâu mà chẳng thấy gì, hơn nữa cũng không ngửi thấy mùi cơm thức ăn.
Trong lòng Minh Phương thắt lại, không màng đến hai anh bên cạnh, đẩy cửa xông vào, lo lắng hớt hải chạy vào trong.
“Mẹ ơi, mẹ có nhà không, mẹ sao thế?”
Minh Dương và Minh Lượng cũng chạy theo vào trong.
Đúng lúc ba đứa trẻ lo lắng chạy vào nhà chính thì căn phòng đột nhiên sáng đèn, rồi họ thấy người cha mới về được một ngày đang đứng ngay giữa nhà chính, ánh mắt sắc lẹm nhìn họ.
Quan trọng nhất là, trong tay ông đang cầm một chiếc thắt lưng, bên cạnh là người phụ nữ đang ôm Minh Khải, thản nhiên uống trà, chẳng phải là người mẹ mà họ lo lắng đến thắt ruột sao.
Lục Minh Dương:
“...”
Lục Minh Lượng:
“...”
Lục Minh Phương:
“...”
Mắt ba đứa trẻ liếc tới liếc lui, còn len lén nhìn về phía cánh cửa cổng vẫn còn khép hờ.
“Đừng nhìn nữa, mãi mới đợi được các con, kiểu gì cũng không để các con chạy thoát được đâu.
Trận đòn hôm nay dẫu các con có chạy lên trời cũng phải chịu.
Hì hì hì, thật là giỏi quá cơ, mẹ còn chẳng biết hai thằng con trai nhà mình lợi hại thế đấy, dám cắt tóc thím Tư, còn treo cả cái thứ kia của ông nội lên cành cây nữa, các con giỏi thế sao không lên trời luôn đi?”
Thẩm Mộng càng nói càng giận, hận không thể tự mình cầm thắt lưng quất cho hai cái đứa không biết điều này một trận.
Nhưng chiếc thắt lưng dày thế kia, nếu thật sự đ-ánh lên người trẻ con thì cô lại không nỡ.
Quay mặt đi tàn nhẫn một chút, nếu mình không nghiêm khắc, đợi sau này chúng bước ra xã hội sẽ rất dễ phạm sai lầm.
“Tối qua mẹ đã nói hết những gì cần nói rồi, các con vẫn không nghe lời, xem ra trong lòng các con thật sự chẳng có người mẹ này.
Đã vậy thì sau này các con muốn làm gì thì tùy các con vậy!”
Thẩm Mộng đặt Lục Minh Khải đang ngồi trên đùi nghịch ngón tay không dám lên tiếng xuống đất, mang theo vẻ mặt đầy tổn thương chậm rãi đi về phía phòng phía Đông.
Lúc này Lục Minh Dương và Lục Minh Lượng bắt đầu cuống cuồng.
Họ sợ bị đ-ánh, nhưng so với bị đ-ánh, còn có gì đau lòng hơn việc mẹ không thèm để ý đến họ chứ!
“Mẹ ơi, mẹ ơi con sai rồi, con nghe lời mà, mẹ đừng bỏ bọn con mà!”
“Con... con sai rồi, con thật sự sai rồi, con không nên làm mẹ giận.
Mẹ đừng đi, sau này cái gì con cũng nghe mẹ hết, thật đấy.”
Hai đứa vừa định chạy về phía Thẩm Mộng thì Lục Chấn Bình nghiêng người chắn trước mặt họ.
