Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 108
Cập nhật lúc: 22/04/2026 18:42
Lời này nói ra khiến trong lòng Lục Trường Trụ chua xót vô cùng.
Ông chưa từng đối xử tốt với hai đứa trẻ, lúc đầu Lục Chấn Bình muốn nhận nuôi ba đứa trẻ ông đã sống ch-ết không đồng ý.
Dẫu sao con trai ông cũng ưu tú như vậy, sau này có khi còn tiến xa hơn, nếu nuôi ba đứa trẻ họ ngoại thì tiền đồ sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng giờ nghe lời hai đứa trẻ nói, ông lại thấy có chút hổ thẹn.
“Cháu ngoan, các cháu còn nhỏ thì biết gì đâu, ông không trách các cháu đâu, không có chuyện gì đâu, đi theo bố các cháu về đi, nhé!”
Minh Dương và Minh Lượng nghe vậy thì mừng rỡ trong lòng.
Họ không ngờ ông nội lại dễ dàng tha lỗi cho mình như thế.
Nói vậy thì lát nữa mẹ biết họ đã nhận lỗi, chắc hẳn cũng sẽ nguôi giận thôi.
Hai đứa cùng nhìn sang Lục Chấn Bình.
“Xin lỗi ông nội xong rồi thì còn thím Tư nữa.
Đi đi, nam t.ử hán đại trượng phu làm sai chuyện thì phải dũng cảm gánh vác.”
“Vâng bố, bọn con đi xin lỗi thím Tư ạ.”
Chỉ cần mẹ không giận, đừng nói là xin lỗi thím Tư, bảo họ gọi cô ta là Vương Mẫu nương nương cũng được.
“Anh Cả, Kiều Kiều sẽ không chấp nhặt với hai đứa trẻ đâu, cô ấy cũng không giận Minh Dương và Minh Lượng.
Chỉ là... chỉ là anh Cả ơi, em thật sự không hiểu nổi, Kiều Kiều trước đây đối xử với chúng tốt thế, tại sao chúng lại đối xử với thím Tư như vậy.
Em thật sự nghĩ không thông.”
“Có gì mà nghĩ không thông chứ.
Vợ chú chạy sang nhà tôi, giật mất một mớ tóc to tướng trên đầu Minh Phương, giờ da đầu đứa nhỏ vẫn còn sưng tấy kia kìa.
Chúng từ trước đến nay nương tựa vào Minh Phương, sao có thể nhìn Minh Phương chịu ấm ức được chứ?”
Lục Chấn Bình cuộn thắt lưng trong tay lại, vô cảm nhìn Lục Gia Hiên, lời nói ra cũng mang theo vẻ lạnh lẽo.
“Nhưng... nhưng Kiều Kiều không cố ý mà.
Kiều Kiều sang đó là để giúp chị dâu, sang đó để can ngăn mà!”
“Chú muốn nghĩ sao thì tùy.
Minh Dương và Minh Lượng làm sai chuyện thì phải xin lỗi.
Con cái tôi tôi biết cách dạy, đây là tiền bồi thường do hai đứa trẻ gây họa mà tôi và Thẩm Mộng đưa.
Mười tệ này đưa cho bố, còn năm tệ này là đưa cho vợ Gia Hiên.
Hai đứa trẻ đã cắt tóc cô ấy, số tiền này đưa cô ấy ra tiệm cắt tóc trên công xã mà sửa sang lại t.ử tế.”
Lục Gia Hiên thấy anh tuy nói chuyện lạnh lùng nhưng việc cần để trẻ con xin lỗi thì xin lỗi, việc cần bồi thường thì bồi thường, cơn giận trong lòng tan biến không ít.
Vừa định nở nụ cười gọi anh Cả thì nghe anh nói tiếp:
“Con tôi tôi tự biết cách dạy, không cần người ngoài can thiệp, đặc biệt là những kẻ lén lút ra tay với trẻ con, làm cha tôi chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu.”
Sau bữa tối, Thẩm Mộng tựa lưng vào giường đất, nhìn Lục Minh Phương đang bò ra giường làm bài tập, bên cạnh là Minh Khải cũng cầm một cuốn sổ vẽ vời linh tinh, miệng lẩm bẩm đếm số.
“Tay chắc một chút, viết chữ phải từng nét một, đừng có vội vàng, cứ thong thả mà làm.”
Minh Phương dụi mắt, nhìn ra ngoài một cái, trong lòng có chút lo lắng cho hai anh nhưng không dám nói, chỉ sợ làm mẹ không vui.
“Không sao đâu, có bố con ở đó rồi, Minh Dương và Minh Lượng không sao đâu.
Con viết xong chỗ này đi, mẹ pha sữa bột cho con và Minh Khải rồi ngủ sớm.”
Minh Phương gật đầu, sau đó lại nhìn Thẩm Mộng nói:
“Mẹ ơi, tối nay mình ngủ thế nào ạ?
Bố có ngủ ở phòng này không?”
Thẩm Mộng ngẩn người một lát.
Cô chính là không muốn Lục Chấn Bình vào phòng này ngủ nên mới định để Minh Phương ở lại, cộng thêm Lục Minh Khải nữa, ba người họ chiếm hết cái giường đất, như vậy Lục Chấn Bình kiểu gì cũng không thể chen vào được nữa!
“Không cần quản bố con đâu, ông ấy lớn thế kia rồi, ngủ đâu chẳng được.
Với lại Minh Phương này, con không muốn ngủ cùng mẹ sao?”
“Có ạ, con muốn ngủ cùng mẹ.”
“Con cũng thích, con thích ngủ với mẹ nhất.
Bé cưng yêu mẹ lắm.”
Lục Minh Khải nghe thấy lời Thẩm Mộng nói, lập tức quăng b.út vở trong tay xuống, chạy tới sà vào lòng Thẩm Mộng, nhe mấy cái răng sữa ra cười với cô.
“Minh Khải em chậm thôi, mẹ vẫn chưa khỏe đâu!”
Lục Minh Phương vội vàng bò tới kéo em trai về phía mình.
Minh Khải thoáng hiện vẻ mặt hối hận, đưa bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ nhẹ lên chân Thẩm Mộng.
“Bé cưng xoa xoa, thổi thổi, phù phù~”
Thẩm Mộng nhìn mà lòng mềm nhũn, ngồi dậy bế Minh Khải vào lòng.
“Mẹ đã đỡ nhiều rồi.
Có buồn ngủ không?
Mẹ pha sữa cho hai chị em nhé, uống xong rồi nằm xuống mẹ kể chuyện cho nghe có được không.”
Mắt Lục Minh Phương và Minh Khải sáng lên, họ thích nghe mẹ kể chuyện nhất.
Lần trước kể đến đoạn Anh em Hồ lô đại chiến Hồng Hài Nhi, kể làm họ nghe mà nhiệt huyết sôi trào, nằm mơ thấy mình là tiểu binh của Hồng Hài Nhi.
Cuối cùng cũng được nghe đoạn tiếp theo rồi.
Bên này ba mẹ con đang nằm trong chăn nối tiếp câu chuyện lần trước thì bên ngoài một trận hò reo cười đùa vang lên, ba cha c.o.n c.uối cùng cũng về rồi.
Hai đứa trẻ Minh Dương và Minh Lượng lấm lem chạy vào phòng.
“Mẹ ơi, mẹ ơi mẹ ngủ chưa?
Vừa nãy bố đưa bọn con đi chạy bộ đấy, bảo là phải rèn luyện để cao lớn, còn hiệu quả hơn cả uống sữa bột nữa!”
“Mẹ ơi mẹ còn giận bọn con không?
Con và anh đã xin lỗi ông nội với thím Tư rồi, bố cũng đền tiền rồi.
Con và anh sau này không bao giờ nghịch ngợm làm việc xấu nữa đâu.
Mẹ làm ơn làm phước đừng giận bọn con nữa được không?”
Thẩm Mộng nhìn hai đứa trẻ thực sự vui vẻ, cũng không muốn làm hỏng hứng thú của chúng.
Một người mẹ làm mất hứng có thể trở thành bóng đen tâm lý suốt cả cuộc đời của con trẻ.
“Các con thực sự biết lỗi rồi sao?”
“Biết lỗi rồi ạ.”
Hai đứa trẻ đồng thanh nói, hai đôi mắt long lanh nhìn cô chằm chằm.
Thẩm Mộng chống tay lên đầu nhìn hai đứa trẻ nói:
“Nói xem nào, sai ở đâu?”
Lục Minh Dương:
“...”
Lục Minh Lượng:
“...”
Thực sự mà nói thì trong thâm tâm họ vẫn thấy mình không sai.
Nhưng vừa nãy lúc bố ở nhà ông bà nội, trước mặt bao nhiêu người đã ấn đầu họ bắt họ xin lỗi ông nội và chú thím Tư.
Xong xuôi đâu đấy, lại dùng chính chiếc thắt lưng định dùng để quất họ mà quất cho chú Tư một trận.
Lúc đi chạy bộ bố đã kiên nhẫn giảng giải đạo lý cho họ từng chút một, họ mới biết tại sao mẹ lại tức giận.
Đó là sự lo lắng cho tương lai của họ.
Nếu lần này bố mẹ đều không có biểu hiện gì thì có phải sẽ khiến họ tưởng rằng mình làm đúng, sau này liệu có phạm lỗi lớn hơn không.
