Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 150
Cập nhật lúc: 22/04/2026 19:11
“Đội trưởng Lục, thật sự là quá lâu rồi không được gặp anh, chào quân lễ!"
“Đội trưởng Lục, đây là con trai út nhà anh phải không?
Đúng là đầu hổ não hổ, trông giống anh y đúc.
Cậu nhóc à, sau này cũng vào quân đội, làm lính giống cha cháu nhé?"
“Để tôi bế một cái nào, trông thật là đáng yêu quá."...
Một nhóm người líu lo không ngớt.
Lục Minh Khải chưa bao giờ thấy cảnh tượng thế này, nhất thời có chút không thích ứng, ánh mắt hoảng loạn nhìn Thẩm Mộng.
“Đừng sợ, con trai, các chú các cô vì thích con nên mới thế đấy.
Con chơi với họ một lát được không?"
“Dạ được."
Giọng nói sữa non vừa cất lên đã lập tức làm tan chảy lòng người.
Mấy người tranh nhau đòi bế.
Có mấy bà vợ quân nhân nhìn thấy đức ông chồng nhà mình bộ dạng thế này thì trong lòng có chút không thoải mái.
Ở nhà con mình muốn được bế là m-ông còn chẳng buồn nhích, giờ ra ngoài lại tranh nhau bế con người khác.
Thẩm Mộng là một cao thủ giao tiếp, trước đây trên bàn r-ượu thứ cô luyện được đầu tiên chính là nhìn sắc mặt.
Sau khi ngồi xuống, cô mỉm cười với mấy bà vợ quân nhân.
Đều là vợ lính cả, cũng không tiện tỏ thái độ với người ta, hơn nữa trên đường đi chồng mình đã nói Lục Chấn Bình là lãnh đạo quân đội, giúp đỡ họ nhiều, vả lại vợ người ta còn nở nụ cười, họ cũng không tiện để người ta khó xử.
“Thật là, ở nhà hễ con muốn cha bế một cái là cha chẳng bế cho, ra khỏi cửa lại thành miếng bánh thơm rồi."
Lúc nói câu này, còn có chút oán hận nhìn Lục Chấn Bình, anh nhướn mày, cô ấy cũng coi như không thấy.
Câu nói này coi như đã gãi đúng chỗ ngứa của mọi người, ngay lập tức các bà vợ quân nhân bắt đầu phụ họa theo.
“Chứ còn gì nữa, con bé nhà tôi ngày nào cũng nhắc cha, mãi mới được lúc cha chuyển ngành về nhà mà vẫn cứ bận tối mắt tối mũi, dẫu có ở nhà cũng rất ít khi bế con.
Ôi, thật tội cho bọn trẻ."
“Hì hì, nhìn là biết em dâu là người vợ hiền mẹ đảm tháo vát rồi, chăm lo gia đình chu đáo như thế thì bên ngoài chồng mới có thể yên tâm mà phấn đấu chứ!"
Thẩm Mộng vừa nói vừa đứng dậy cầm ấm nước giúp rót trà.
Người vừa nói nghe cô gọi mình là em dâu thì lập tức vui như mở cờ trong bụng.
Phụ nữ lúc nào mà chẳng thích nghe cô gái trẻ trung xinh đẹp nói tuổi mình nhỏ hơn cô ấy chứ, kiểu gì cũng sẽ thấy vui.
“Gì cơ, em bao nhiêu tuổi mà gọi chị là em dâu?
Chị ba mươi rồi đấy."
“Hả?
Em dâu, em đừng có lừa chị nhé!
Chị nhìn em mới như ngoài hai mươi thôi.
Tuy chị quanh năm ở nông thôn nhưng mắt nhìn người thì chị vẫn có đấy."
Người đó nghe cô nói vậy thì càng vui hơn.
Những người khác thấy Thẩm Mộng làm một trò đùa nhỏ thì cũng không để tâm, không khí vốn còn chút gượng gạo vừa rồi lập tức bị xua tan, mấy người phụ nữ lập tức quay sang bàn luận về chuyện con cái.
Cánh đàn ông cũng bắt đầu ôn lại chuyện xưa.
Lục Chấn Bình trước đó còn có chút lo lắng Thẩm Mộng không nói chuyện được với họ, giờ xem ra là mình lo hão rồi.
Thẩm Mộng và mấy bà vợ quân nhân đang trò chuyện rôm rả thì ở bàn bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng cười nhạt.
Có mấy bà vợ quân nhân ăn mặc trang trọng, quý phái rõ ràng là có chút coi thường mấy bà vợ quân nhân ở bàn bên này.
Họ có người không chỉ có công việc đàng hoàng mà còn có người đang nỗ lực học tập để thi đại học.
Ở mạn phía Bắc đã có một số tin đồn truyền tới, họ tin chắc việc khôi phục kỳ thi đại học đang cận kề, không bao lâu nữa sẽ có tin tức xác thực.
Họ hầu hết đều là người thành phố, coi thường tập quán và giọng nói oang oang của người nông thôn, nghe những chuyện đi ngoài đi tiểu hay ngủ giường đất là thấy mất mặt thay.
“Phim Nhật Bản 'Gia tộc hoa lệ' cô đã xem chưa?
Tuyệt vời vô cùng!"
“Xem rồi, đúng là rất tuyệt, rất đáng để xem lại lần nữa."
“Cô thấy thế nào về mối quan hệ giữa tư tưởng triết học của Feuerbach, Hegel, Kant và tư tưởng duy vật biện chứng của Marx?"
“Một câu khó mà nói rõ được.
Cô là phóng viên báo chí, tiếp xúc với nhiều học giả, cô có thể nói cho chúng tôi nghe xem sao!"...
Mấy bà vợ quân nhân bàn của Thẩm Mộng nghe những lời thảo luận bên kia thì đỏ bừng mặt.
Trong lòng họ hiểu rõ những người ở bàn đó là cố ý, trước đây họ đã thế rồi, đọc thêm vài năm sách là làm như cao hơn người khác một bậc vậy.
Thẩm Mộng cũng biết ý im lặng, thậm chí còn lớn tiếng hỏi người phục vụ một câu:
“Chào đồng chí, xin hỏi hôm nay có sủi cảo hay hoành thánh không ạ?"
“Tự mình không biết đi mà xem à?
Gấp gáp cái gì chứ, ăn không nổi thì đừng có đến!"
Người phục vụ tính tình không tốt, gắt gỏng với Thẩm Mộng một câu rồi quay đi.
Người vừa nãy còn trò chuyện rôm rả bên cạnh Thẩm Mộng lập tức đỏ hoe mắt.
Đều là người như nhau, dựa vào đâu mà họ coi thường người khác chứ!
Cô gái bên kia vẫn luôn dán mắt vào Lục Chấn Bình lộ vẻ vui mừng.
“Đội trưởng Lục, anh xem vợ anh kìa, hình như là đói lắm rồi.
Anh xem có cần gọi cho chị ấy một phần sủi cảo hay hoành thánh ăn trước không, lát nữa nếu còn gọi phục vụ, người ta e là lại cãi nhau với chị ấy mất."
“Không cần."
Lục Chấn Bình đón lấy Lục Minh Khải, đặt ngồi lên đùi mình.
Trong lòng anh hiểu rõ Thẩm Mộng sẽ không vô duyên vô cớ làm như vậy.
Vợ anh dù không có mấy văn hóa nhưng là người cực kỳ thông minh, muốn để cô chịu thiệt là chuyện không thể nào.
Cô gái kia thấy Lục Chấn Bình nói vậy thì trong lòng càng vui hơn.
Lục Chấn Bình đẹp trai, năng lực giỏi, cô đi thăm thân ở đơn vị nhìn thấy anh một lần là đã thích ngay.
Biết anh đã kết hôn, cô buồn bã hồi lâu, may mà có người nói cho cô biết vợ của Lục Chấn Bình chỉ là một người đàn bà nông thôn vô tri, không chỉ đanh đ-á mà còn có quan hệ không tốt với Lục Chấn Bình.
Giờ nhìn xem, quả nhiên là vậy.
Cô đã bảo mà, người đàn ông tốt như Lục Chấn Bình sao có thể để một mụ đàn bà nông thôn tơ tưởng được.
“Minh Khải phải không?
Cô ở đây có kẹo này, cháu có muốn ăn không?
Nếu muốn ăn thì qua chỗ cô nhé, được không?"
Lục Minh Khải nhìn viên kẹo hoa quả trong tay cô ta, chê bai nhíu mày.
Kẹo hoa quả trong nhà mẹ cậu đặt đầy trong tủ tường, các anh chị và cậu đều ăn chán rồi.
Hơn nữa cái bà cô xấu xí này cứ nháy mắt với cha cậu mãi, như bị bệnh ấy, cậu mới không thèm qua chỗ bà ta đâu!
“Không ăn đâu.
Mẹ bé bảo rồi, đồ người lạ đưa cho không được ăn.
Trông là kẹo nhưng biết đâu là thu-ốc độc đấy, quân bắt cóc toàn lừa trẻ con như thế thôi."
