Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 195

Cập nhật lúc: 22/04/2026 22:47

“Ái chà, cậu mợ tới rồi, em họ và em dâu cũng tới nữa.

Mọi người xem tôi này, chẳng biết gì cả, bữa trưa không nấu nhiều, lúc chia thịt có lấy thịt lợn muối, cha mẹ, con dâu cả mang cơm sang cho hai người đây."

Lục Trường Trụ:

“..."

Lưu Tam Kim:

“..."

Lại giở quẻ gì thế, nói năng kiểu đó!!!

“Chị dâu cả tới rồi, sao lại cho nhiều thịt thế này, chị dâu đúng là hiếu thảo, trong số mấy đứa con dâu thì chỉ có chị là ngày nào cũng nhớ đến cha mẹ.

Miếng thịt này thái to thế, cha mẹ xem chị dâu cả nghĩ cho hai người thế nào này, món này xào mỡ màng thế này, chắc chắn đều là chọn những thứ ngon nhất mang sang cho hai người rồi."

Lục Lan Hoa đã cầm được giấy thông báo của xưởng dệt, giờ chẳng cần phải bám lấy Thẩm Mộng nữa, vả lại sao cô ta có thể mặt dày nói ra những lời đó chứ, cơm rõ ràng là do anh cả cô ta nấu, cô ta lại bưng sang lấy lòng cha mẹ, phi, đúng là đồ không biết xấu hổ.

Trước mặt người ngoài, Thẩm Mộng nói ra những lời như vậy, Lục Trường Trụ và Lưu Tam Kim cảm thấy vô cùng có thể diện, nhất là Lưu Tam Kim, mấy đứa con dâu đều muốn hiếu kính bà, trước mặt người nhà mẹ đẻ bà ưỡn ng-ực thẳng tưng.

“Vợ thằng cả tới rồi à, là Minh Dương nói với con phải không, hì hì hì, bọn cậu chỉ là sang thăm mẹ con thôi, bận rộn làm lụng suốt, lâu rồi không gặp bà ấy, nhớ lắm!"

Anh trai của Lưu Tam Kim, Lưu Đắc Bảo vừa nói câu này ra, không chỉ Thẩm Mộng mà hầu như tất cả mọi người đang ngồi đó trừ Lưu Tam Kim đều thầm đảo mắt.

Lão già này nói nghe hay thật, chẳng phải là kéo cả gia đình tới định vơ vét một mẻ sao, nếu không vì sao lần nào tới cũng không phải lúc chia lương thực mùa hè thì là lúc chia lương thực mùa đông, mục đích quá rõ ràng rồi.

Lưu Tam Kim cảm động không thôi, nhìn anh trai và cháu trai, hết lòng khuyên bọn họ ăn nhiều một chút, còn bưng luôn bát thức ăn Thẩm Mộng mang sang đặt trước mặt cháu trai mình.

“Đại Tráng à, ăn nhiều vào, nhìn cháu g-ầy thế này, cô nhìn mà xót quá."

“Cảm ơn cô, ái chà, món chị họ cả nấu ngon thật, miếng thịt này ăn thơm quá."

Anh ta gắp hai miếng thịt lợn muối, bên cạnh vợ anh ta huých một cái, anh ta vội ngẩng đầu gắp một đũa đặt vào bát Lưu Tam Kim:

“Cô cũng ăn đi, cô ăn không ngon là cháu cũng xót lắm đấy."

“Đúng là đứa trẻ ngoan, mấy thằng nhóc thối nhà cô mà được một phần mười như cháu biết thương cô thì cô có nằm mơ cũng cười tỉnh."

Người nhà họ Lục đã sớm không còn lạ lẫm gì nữa, lần nào bọn họ tới Lưu Tam Kim cũng lấy mấy đứa con trai trong nhà ra so sánh với Lưu Đại Tráng.

Nghe mấy chục năm rồi, bọn họ cũng chẳng thèm để tâm nữa, để tâm chuyện này chẳng thà tranh thủ lúc nói chuyện mà gắp thêm vài miếng thịt cho thực tế.

Bọn họ gắp thức ăn, Thẩm Mộng cứ cười hì hì đứng đó cũng không làm phiền, Ngô Hương Lan mấy lần nhìn sang đều muốn nói chuyện, ngặt nỗi hôm nay Lưu Tam Kim nói quá nhiều, quá dồn dập, tiếng lại to, cô ta chẳng chen vào được câu nào.

Cuối cùng cũng hưởng xong cái thú làm mẹ chồng, bà ta mới ngước mắt nhìn Thẩm Mộng, đối với biểu hiện hôm nay của Thẩm Mộng, Lưu Tam Kim vô cùng hài lòng.

“Vợ thằng cả, con chưa ăn cơm phải không, có muốn ăn một ít ở đây không?"

“Thôi mẹ ạ, mọi người cứ ăn đi, con chỉ sang thăm cậu và mợ thôi.

Đúng rồi cha mẹ, sao cha mẹ lại cho bọn Minh Dương nhiều tiền mừng tuổi thế, con thấy thật ngại quá.

Chỉ là cái Tết thôi mà, có chuyện gì to tát đâu, cha mẹ đúng là quá nuông chiều bọn trẻ rồi, cứ thế này thì... haiz, con hỏi tụi nó ông bà nội cho bao nhiêu, tụi nó chạy nhanh hơn thỏ.

Cậu mợ và em họ chắc chưa cho đâu nhỉ, trẻ con ấy mà, cho tiền mừng tuổi làm gì, Vĩnh Cường Vĩnh Lợi, cậu ông cậu bà có đưa tiền mừng tuổi thì hai đứa tuyệt đối không được đưa tay nhận nhé!"

Thẩm Mộng vừa nói vừa ngồi xuống cạnh Lục Lan Hoa, quay đầu nhìn cô ta nói:

“Em chồng chắc chưa cho đâu nhỉ, Miêu Miêu cũng phải giữ c.h.ặ.t túi tiền vào đấy, đừng để mấy thằng nhóc này dỗ ngọt."

Mọi người:

“..."

Nói là đừng cho, nhưng lời ra tiếng vào chẳng phải là đang đòi tiền mừng tuổi cho bọn trẻ sao, cái người này sao mà nhiều tâm cơ thế, lại còn mặt dày như vậy nữa.

Chỉ có Ngô Hương Lan là trợn tròn mắt, mấy đứa trẻ nhà đại tẩu đã lấy được tiền mừng tuổi rồi, nhưng Vĩnh Cường và Vĩnh Lợi nhà cô ta vẫn chưa có.

Đại tẩu bây giờ bỏ cả liêm sỉ nói ra những lời này, chẳng phải là đang đòi lại công bằng cho ba mẹ con cô ta sao?

Nhất thời Ngô Hương Lan hận không thể ôm Thẩm Mộng hôn một cái, cảm ơn người chị dâu tốt này thật nhiều.

Lục Lan Hoa tức nổ đom đóm mắt, cái người này đúng là tham lam không đáy.

Cô ta đang định hất cánh tay Thẩm Mộng đang khoác trên vai mình ra thì nghe cô ghé sát tai nói:

“Lan Hoa, chị mới nhớ ra, công việc này anh cả em đã đòi về được thì cũng có thể làm cho nó biến mất đấy, em thấy có đúng không!"

Lục Lan Hoa nghe xong giật mình một cái, gượng cười rút từ trong túi ra hai đồng nhét cho Thẩm Mộng.

“Thật là, em sang nhà anh chị chơi mà quên cả cho bọn trẻ tiền mừng tuổi.

Hai đồng này chị dâu cầm lấy, mua cho bọn trẻ mấy viên kẹo cho ngọt giọng."

“Ái chà, thế này sao mà ngại quá, Lan Hoa em đúng là thương mấy đứa cháu.

Nhưng mà em phải công bằng đấy nhé, nhìn Vĩnh Cường và Vĩnh Lợi kìa, mắt sắp lồi ra rồi."

Lục Lan Hoa nghiến răng, lại rút thêm một đồng đưa cho Ngô Hương Lan.

Ngô Hương Lan lập tức cảm ơn rối rít.

Lục Lan Hoa tức đến mức c.ắ.n mạnh một miếng bánh bao, cô ta thật sự muốn đ-ập ch-ết cái tay mình, làm gì mà một đứa cho tận năm hào, bao nhiêu tiền thế này bọn nhóc con cầm làm cái quái gì chứ!

Đám người nhà họ Lưu mặt mũi đỏ gay, cảm thấy có phải người nhà họ Lục để Thẩm Mộng tới gài bẫy mình không.

Cơm còn chưa bắt đầu ăn, tiền phiếu lương thực còn chưa bắt đầu đòi mà bọn họ đã phải móc tiền ra trước rồi, đây là cái kiểu gì vậy chứ.

Thẩm Mộng nhìn vẻ mặt cảm kích của Ngô Hương Lan, không khỏi buồn cười.

Cô cũng chẳng phải vì bọn họ, cô khẽ hắng giọng lại nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay Lục Lan Hoa.

“Ái chà Lan Hoa em đúng là tốt quá, thế nên mới nói có người cô như em thì sau này bọn trẻ không lo chịu uất ức.

Vĩnh Cường Vĩnh Lợi có rồi, Tiểu Cương và Tiểu Ni cũng không được bỏ sót, không thể vì bọn trẻ còn nhỏ mà coi như không thấy được, hay là em đưa cho chị, lát nữa chị mang sang cho tụi nó."

Người nhà họ Lưu thấy Thẩm Mộng cứ bám c.h.ặ.t lấy Lục Lan Hoa thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Chu Kiều Kiều và Lục Gia Hiên nhìn Thẩm Mộng như vậy thì nhíu c.h.ặ.t mày, bọn họ vô cùng coi thường cái điệu bộ ăn vạ của Thẩm Mộng, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.

Vì vậy khi Thẩm Mộng nhìn sang bọn họ, Chu Kiều Kiều trực tiếp từ trong túi lấy ra bốn đồng, ba đồng đưa cho Thẩm Mộng, một đồng đưa cho Ngô Hương Lan.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.