Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 198
Cập nhật lúc: 22/04/2026 22:48
Xong rồi, tất cả xong đời rồi, cô ta đã mưu tính bấy lâu nay, cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.
Tờ thông báo đã mất thì chắc chắn là bị ai đó nhặt được rồi.
Không được, cô ta phải để Chu Kiều Kiều biết chuyện này, nếu không thì công việc này thật sự tan tành mất.
Chỉ cần Chu Kiều Kiều có thể tìm ra được tờ thông báo thì cô ta vẫn còn cơ hội nẫng tay trên.
Lúc Thẩm Mộng dẫn chồng con về nhà cũ thì bên đó đã náo loạn đến mức không thể vãn hồi.
Mấy người nhà họ Lưu và Ngô Hương Lan, Chu Kiều Kiều, Lục Gia Hiên, Lục Miêu Miêu cùng Lục Lan Hoa đ-ánh nh-au mặt mũi bầm dập, tóc tai rũ rượi.
Đặc biệt là Lục Lan Hoa và Lục Miêu Miêu, quần áo của hai người đều bị xé rách mướp, có thể thấy trận chiến ác liệt đến mức nào.
Hai người đ-ánh nh-au không màng mạng sống, chính mình đã bỏ ra bao nhiêu tiền chỉ vì công việc, giờ thì hay rồi, tiền mất tật mang, vét sạch cả gia sản cuối cùng lại chẳng được gì, làm sao có thể cam lòng cho được.
Chu Kiều Kiều tựa vào khung cửa khóc lóc t.h.ả.m thiết, thấy Thẩm Mộng đi tới thì lập tức quay đầu đi chỗ khác.
Cô ta cảm thấy Thẩm Mộng dắt díu cả nhà sang đây chính là muốn xem trò cười của mình...
“Giao những thứ các người đã lấy ra đây, chúng ta vẫn coi như là họ hàng, chuyện gì nên nói chuyện gì không nên nói, ra khỏi cái sân này thì mọi người đều quên hết đi, sau này vẫn có thể đi lại.
Còn nếu cứ cứng đầu cứng cổ thì cũng đừng trách tôi không khách sáo nữa."
“Thứ cô nói chúng tôi chưa từng thấy.
Chúng tôi nghèo thật đấy nhưng cũng không thể vu khống người ta như vậy được.
Chẳng phải không khách sáo sao, lão t.ử hôm nay xem cô định không khách sáo thế nào!
Thằng ranh con, nếu không có năm đó ta từ dưới mương bế mẹ mày về thì lấy đâu ra tụi mày bây giờ!"
Lưu Tam Kim vốn dĩ vì chuyện tờ thông báo xưởng dệt của con dâu út biến mất mà tức đến đỏ cả mắt, cũng hận người nhà mẹ đẻ mình không biết điều.
Bất kể thế nào, những năm qua bà ta bỏ ra như vậy cũng coi như đủ rồi.
Tết nhất đến chơi một chuyến, có những chuyện bà ta giả vờ như không biết, cho chút tiền phiếu cũng chẳng sao, nhưng bọn họ không nên nhắm vào công việc của con dâu út, chuyện này quá đáng lắm rồi.
Chỉ là vừa mới cứng rắn được một lúc, nghe anh trai mình nói ra những lời như vậy, vẻ mặt bà ta bỗng xịu xuống.
Đúng vậy, năm đó vì bà ta là con gái nên gia đình vốn không muốn nuôi, cha mẹ đã ném bà ta xuống mương, nói với bên ngoài là bà ta đã ch-ết.
Chính anh trai đã chạy một quãng đường dài đến mương tìm được bà ta và bế về.
Bất kể đã qua bao nhiêu năm, bà ta vẫn nợ ông ấy một mạng người.
“Gia Hiên, để cậu các con đi đi, Tết nhất có chuyện gì mà không bỏ qua được chứ.
Kiều Kiều là ân nhân cứu mạng của nhà xưởng trưởng xưởng dệt, cứ bảo trong nhà có trộm, lấy mất tờ thông báo là được.
Nói vài câu tốt lành, cầu xin người ta một chút, biết đâu... biết đâu người ta còn có thể sắp xếp cho một công việc khác."
Lục Gia Hiên nghe lời mẹ mình nói mà mày nhíu c.h.ặ.t, Chu Kiều Kiều càng khóc lóc thê lương hơn.
“Mẹ, mẹ ơi, đó là đồ của con, dù con là ân nhân thì đã sao?
Người ta đã tặng bao nhiêu đồ đạc, lại còn cho một bát cơm sắt, cái ân tình lớn thế này đã trả không hết rồi.
Bát cơm sắt cả đời đấy mẹ ạ, là có thể truyền lại cho con cái đấy.
Thứ quý giá thế này mà mất đi, mẹ bảo con làm sao mở miệng đòi thêm một cái nữa đây, hu hu...
Mẹ, sao mẹ có thể nói ra những lời nhẫn tâm như vậy chứ!"
Nhìn con dâu út khóc như mưa, Lưu Tam Kim rụt cổ lại, hầu như không dám đối mắt với cô ta.
Lục Gia Hiên nhìn bộ dạng khóc lóc của vợ mình mà lòng đau nhói.
Đôi mắt sắc lẻm nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại một lát trên người Lục Miêu Miêu và Lục Lan Hoa.
Trong số những người này, người không có khả năng nhất chính là nhị tẩu, cô ta vốn luôn giao hảo với Kiều Kiều, bình thường Kiều Kiều có thứ gì tốt cũng đều nghĩ đến cô ta và Vĩnh Cường, Vĩnh Lợi.
Hơn nữa cô ta tuy là người ham rẻ, dù lần trước vì chuyện của Liễu Tố Cầm mà giữa hai người có chút xích mích nhưng anh tin rằng với con người của nhị tẩu thì không làm ra được chuyện như vậy.
Miêu Miêu và Lan Hoa thì khác, bọn họ từ nhỏ đã ham ăn lười làm, một lòng muốn gả lên thành phố.
Một người thà gả cho người chân tay không thuận tiện, một người gả cho người lớn tuổi, tóm lại chỉ cần được sống ở thành phố là được, gả thế nào bọn họ chẳng quan tâm.
Những kẻ ích kỷ tư lợi như vậy, bình thường cũng rất ít khi về nhà, bọn họ không thể vì công việc của Kiều Kiều mà đ-ánh nh-au hăng hái như vậy được, trong chuyện này chắc chắn còn có gì đó mà mình không biết.
Người nhà họ Lưu thì không cần phải nói, tay chân vốn đã không sạch sẽ, hoàn toàn có lý do để nghi ngờ bọn họ ngoài việc lấy tiền phiếu lương thực mẹ cho, chắc chắn còn lấy thêm thứ gì đó khác nữa.
“Ái chà, đây là làm sao thế này?
Sao lại đ-ánh nh-au thế này, tôi còn dẫn Chấn Bình sang định tiễn cậu đây mà, sao lại đ-ánh nh-au dữ dội thế này!"
Lục Trường Trụ nãy giờ vẫn đóng vai người vô hình bỗng đứng dậy, bước vài bước đến trước mặt hai người, thở dài một tiếng nói:
“Chấn Bình à, con xem con không tới là nhà mình loạn thành cái dạng gì rồi.
Vợ chồng thằng tư nói tờ thông báo xưởng dệt trong phòng không thấy đâu nữa, Hương Lan nghe thấy thế là gào lên lao vào luôn, Lan Hoa và Miêu Miêu cũng bắt đầu cãi vã, thế là đ-ánh nh-au loạn xạ lên như một nồi cháo heo vậy.
Con nói xem chuyện này nên tính sao đây?"
Lục Chấn Bình liếc ông ta một cái, đây là định bảo anh ra mặt giải quyết đây mà, anh mới không thèm quản, chẳng bõ dính lấy một thân hôi hám.
“Tôi và Tiểu Mộng chỉ là sang tiễn cậu thôi, người mất đồ là vợ chồng thằng tư thì cứ để bọn họ tự xem mà làm.
Muốn báo công an thì báo công an, muốn tìm cán bộ thôn thì tìm cán bộ thôn.
Thằng tư bây giờ đi làm ở công xã cũng coi như cán bộ nhà nước rồi, chuyện này nói lớn không lớn nhưng nói nhỏ cũng không nhỏ, thằng tư tự khắc sẽ có phán đoán của mình."
Lục Gia Hiên nghe lời anh cả nói mà sững sờ một lúc.
Từ khi anh cả về nhà, mấy lần anh ta đều bị giáo huấn, trong lòng đầy rẫy những bất mãn, uất ức, khó chịu, nhục nhã, một loạt các cảm xúc đan xen.
Nhưng anh ta không ngờ lúc này anh cả lại nói như vậy về mình, nói mình sẽ có phán đoán của riêng mình, điều này chẳng lẽ cũng chứng minh rằng thực ra trong lòng anh cả cũng thừa nhận anh ta là một người có năng lực sao.
Thẩm Mộng nhìn Lục Gia Hiên nhìn Lục Chấn Bình với ánh mắt rực sáng mà không khỏi cảm thán trong lòng.
Chỉ một lời khen bình thường mà làm nam chính cảm động thế này sao?
Nếu anh ta biết lúc bọn họ đi sang, chính là cô đã dặn đi dặn lại Lục Chấn Bình đến nhà cũ nhất định phải nói những lời lọt tai, không biết có sụp đổ không nữa.
Trong lòng Lục Trường Trụ nhẹ nhõm hơn nhiều, Chấn Bình trong lòng vẫn có gia đình già trẻ lớn bé này.
Đứa trẻ này chỉ là tính tình thẳng thắn, miệng mồm vụng về, không thích nói những lời sướt mướt thôi.
Thôi bỏ đi, mình làm cha chẳng lẽ còn đi chấp nhặt với nó sao.
