Thập Niên 70: Tôi Trở Thành Nữ Phụ Độc Ác - Chương 36
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:54
Hào quang nam nữ chính mạnh mẽ không phải cái hạng vai phụ như anh có thể khống chế được đâu, chỉ tổ khiến anh hết vai nhanh và t.h.ả.m hơn thôi!!!
Thẩm Mộng hai ngày trước đã tìm Trương Hoành Phát nói chuyện mấy đứa nhỏ đi học, ông ta vốn có ý muốn nhờ Lục Chấn Bình giúp đỡ, đang rầu vì không có chỗ để dụng võ thì cơ hội đã tự tìm đến tận cửa.
Tiền học một học kỳ là một đồng ba hào.
Việc Thẩm Mộng dẫn ba đứa con đi đăng ký nhập học đã truyền đến tai nhà họ Lục, chuyện này lại gây ra một trận ầm ĩ.
Lục Gia Hòa vẫn còn ôm hận chuyện cô chia lương thực, thẳng thừng tuyên bố nếu còn muốn ăn cơm nhà họ Lục thì phải nộp tiền cơm, nếu không lương thực đã chia đi hết rồi, chuyện này có khác gì đã chia nhà đâu.
Đồ đạc anh cả gửi về lần này anh ta cũng chẳng được chia bao nhiêu, mẹ anh ta còn thỉnh thoảng sai người mang cơm sang nhà đại phòng, thật sự khiến anh ta tức giận vô cùng.
Vì chuyện này mà anh ta đã cãi nhau với Lục Tam Kim.
Trong lúc lời qua tiếng lại, anh ta lỡ miệng nói ra chuyện Lục Gia Hiên định xây nhà.
Lần này thì đúng là chọc vào tổ kiến lửa.
Anh ta tuy chỉ biết làm lụng và ăn uống nhưng không có nghĩa là kẻ chịu thiệt, nhà chú tư đòi xây nhà thì anh ta cũng phải xây.
Nhà họ Lục ngày nào cũng diễn tuồng ầm ĩ, nhưng Thẩm Mộng và mấy đứa trẻ lại càng ngày càng thân thiết.
Thân nhất vẫn là Lục Minh Phương và Lục Minh Khải, hai đứa trẻ ngày nào cũng quấn lấy cô, một khắc cũng không rời, khiến Lục Minh Dương nhìn mà thấy ê răng.
“Mẹ ơi, tối nay mình ăn gì ạ?"
“Chữ thím ba dạy tụi con hôm nay đã học thuộc chưa?"
Lục Minh Lượng vội vàng chạy về tìm cuốn vở của mình, lấy một chữ “Lượng" (亮) trên vở cho Thẩm Mộng xem, nét chữ nghuệch ngoạc, chữ “Khẩu" (口) còn thiếu một nét ngang.
“Mẹ nhìn xem con viết đẹp không, anh trai còn viết không đẹp bằng con đâu.
Thím ba bảo sau này con học hành chắc chắn sẽ rất cừ, là mầm non làm Trạng nguyên đấy ạ."
Thẩm Mộng:
“..."
Một người thật đúng là dám nói, một người thật đúng là dám tin mà!!!
“Khá lắm.
Tối nay mình ăn sủi cảo, chiều nay mẹ đã trộn nhân xong rồi, bên trong có thêm thịt nữa, tối nay các con ăn nhiều vào nhé.
Mẹ để lại nửa bát nhỏ, lát nữa con với anh con gọi Đại Khánh, Nhị Khánh với Cao Cao ra đây.
Trước đây các con cũng chẳng ít lần ăn đồ của người ta đâu, đó đều là đồ mẹ Đại Khánh với thím Hỷ Phượng chắt bóp để dành đấy, mình phải ghi nhớ lòng tốt của họ."
Minh Dương ở bên ngoài trông em, nghe lời mẹ nói trong lòng cũng thấy vui.
Tuy nó cũng xót lương thực trong nhà nhưng trước đây khi bà nội không cho ăn cơm thì cũng nhờ người ta giúp đỡ.
Chỉ là nhìn cái cách Minh Lượng tương tác với mẹ, trong lòng nó ngưỡng mộ vô cùng.
“Mẹ ơi, dạo này nhà mình có phải ăn uống tốt quá không ạ?
Nào là canh thịt, sườn, lại còn sủi cảo, bánh bao nữa.
Mẹ đột nhiên cho ăn như thế này làm con thấy lo lắm, có phải... có phải chúng ta đều không sống thọ được nữa không ạ?"
Lục Minh Lượng nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Nó nghe người ta nói lúc sắp ch-ết thì nên ăn ngon một chút để kiếp sau không phải làm con ma đói.
Từ khi mẹ thay đổi tính nết, ngày nào cũng đổi món làm đồ ăn ngon cho mấy anh em nó, lúc đầu nó ăn rất vui vẻ.
Nhưng dần dần nó thấy sợ.
Trong thôn mấy ngày trước có một ông lão qua đời, lúc sắp đi được ăn một cái bánh bao nhân thịt làm từ bột trắng, vừa ăn vừa khóc bảo là kiếp sau không phải làm con ma đói nữa.
Thẩm Mộng:
“..."
Phải công nhận là cái đầu óc này của con đôi khi linh hoạt quá mức cần thiết đấy!!!
Nhào bột cán vỏ, phần nhân đã điều vị từ sớm, cải thảo với thịt ba chỉ thêm chút dầu nóng vào thơm nức mũi, bốn đứa trẻ vây quanh cái bàn thấp trong bếp nhìn chằm chằm.
Thẩm Mộng trước đây khi làm nhân viên văn phòng, cuối tuần rảnh rỗi rất thích nấu ăn, giờ bắt tay vào làm lại cũng dần dần ra dáng ra hình.
“Mẹ ơi, thím Hỷ Phượng có được ăn một cái không ạ?
Trước đây thím ấy toàn lén luộc trứng gà cho con ăn đấy!"
Lục Minh Khải nuốt nước miếng nói.
Minh Phương sợ mẹ buồn lòng vội vàng nói:
“Sủi cảo chín rồi, mẹ ăn trước đi ạ.
Sức khỏe mẹ còn chưa hồi phục hẳn mà ngày nào cũng phải làm việc, Minh Khải nói đúng không nào."
Thẩm Mộng liếc nhìn Minh Phương, đúng là con gái như tấm áo bông nhỏ sưởi ấm lòng mẹ vậy.
Nửa tháng trôi qua rồi, làm gì cũng đều nghĩ cho mình đầu tiên.
“Không sao, Minh Khải là đứa trẻ ngoan, biết nhớ lòng tốt của thím Hỷ Phượng.
Mẹ đã làm hai loại vỏ bánh rồi, loại bột trắng này chúng ta ăn, cũng để lại một bát cho Đại Khánh, Nhị Khánh và Cao Cao.
Còn loại sủi cảo bột hỗn hợp lát nữa bảo tụi nó mang về cho mẹ mình, cứ dùng cái túi mẹ đã chuẩn bị sẵn kia.
Chỗ còn lại thì mang qua cho bà Thường."
Minh Dương cau mày, không hiểu hỏi:
“Mẹ ơi, sao phải làm hai loại vỏ bánh ạ?
Nếu đã cho người ta thì chắc chắn là phải cho đồ tốt chứ."
“Con có cho thì cũng phải xem người ta có dám nhận hay không chứ.
Thời buổi này ở nông thôn cuộc sống khó khăn lắm, sủi cảo nhân thịt làm bằng bột trắng, hạng người mặt dày thì không cho tụi nó cũng muốn tìm đến cửa để chiếm hời nhà mình.
Còn như mẹ Đại Khánh hay thím Hỷ Phượng nhà tụi con, rồi cả bà Thường nữa, cuộc sống của bản thân họ đều vô cùng khó khăn nhưng vẫn luôn nghĩ cho các con.
Những người tốt như vậy liệu họ có dám nhận đồ quý giá thế này không?
Yên tâm đi, phần nhân đều giống nhau cả, loại bột hỗn hợp kia bột trắng cũng nhiều hơn, bột ngô ít thôi, họ ăn là nhận ra ngay mà."
Nghe Thẩm Mộng giải thích như vậy, Minh Dương cũng không còn ý kiến gì nữa.
Người lớn nói chắc chắn là có lý của họ, nếu là người mẹ như trước kia thì phân dê cũng phải vơ vét vào phòng mình cho bằng được.
Giờ đây không chỉ đổi món làm đồ ăn ngon cho tụi nó mà còn biết báo đáp những người đã từng tốt với tụi nó.
Người mẹ như thế này đã tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa rồi, nó hơi hối hận vì những lời vừa nói lúc nãy.
Thẩm Mộng giả vờ như không để ý đến sự thay đổi sắc mặt của Lục Minh Dương, tay cô không ngừng nghỉ, loáng một cái đã gói được hai mẻ sủi cảo.
Lục Minh Lượng vốn nhanh nhẹn, khi Thẩm Mộng gói được hơn nửa thì nó đã bắt đầu nhóm lửa đun nước rồi, lúc này chính là lúc thả sủi cảo vào nồi.
Những viên sủi cảo trắng trẻo mập mạp được thả vào nồi, ngoài tiếng củi lửa lách tách trong bếp thì chính là tiếng nuốt nước miếng ừng ực của mấy đứa trẻ.
Nước sôi bùng lên ba bận, sủi cảo chín tới được Thẩm Mộng vớt ra, mỗi đứa một bát lớn.
Cô pha thêm chút nước chấm đơn giản rồi lại bắt đầu mẻ tiếp theo, vị trí nhóm lửa cũng trống ra.
Mấy đứa trẻ cầm đũa muốn ăn nhưng thấy cô vẫn đang bận rộn thì không ai nỡ hạ đũa cả, trước đây là không dám, giờ đây là không đành lòng.
Lục Minh Khải dùng đũa đ-âm xuyên qua một viên sủi cảo b-éo tròn, đưa lên miệng thổi phù phù rồi chập chững bước chân nhỏ đi đến bên cạnh Thẩm Mộng.
“Mẹ ăn trước đi ạ."
Nó còn sợ sủi cảo rơi xuống đất nên cẩn thận đưa một bàn tay kê ở dưới, hơi nóng làm bàn tay nó đỏ ửng lên một chút.
“Ngoan, cảm ơn Minh Khải."
Cô thổi hai cái rồi há miệng ăn luôn.
