Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 104
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:22
Lúc nhóm Kim Hoa Hoa đến nhà họ Triệu, cụ ông vừa chuẩn bị ra ngoài, nhìn thấy Hứa Ý Tri liền cười ngay:
“Thằng ranh này, trước bảo anh đến Kinh Thị anh còn không chịu, giờ chẳng phải vẫn phải đến đó sao.”
Hứa Ý Tri cười bước tới, giới thiệu người nhà với cụ.
Kim Hoa Hoa dẫn theo bọn trẻ chào hỏi cụ.
Cụ Triệu lúc không cười thì nghiêm mặt trông rất đáng sợ, lúc này cười lên lại có vài phần hào sảng.
Cụ Triệu rõ ràng đã ngoài sáu mươi tuổi rồi mà trông vẫn rất tráng kiện.
Nếu không biết trước tuổi của cụ thì thật khó để liên tưởng cụ với cái chữ “già”.
Cụ cười vang như tiếng chuông đồng, đi đứng hiên ngang mạnh mẽ, đây là một người già hoàn toàn khác biệt so với những người Kim Hoa Hoa từng quen biết trước đây.
Ánh mắt cụ Triệu dừng lại trên người Kim Hoa Hoa một thoáng, có một giây phút làm Kim Hoa Hoa cảm thấy cả người mình như bị nhìn thấu vậy.
Cảm giác nguy cơ mãnh liệt đó khiến cô cả người căng thẳng lên.
Hệ thống trong đầu cũng hiếm khi lắp bắp:
“Ký chủ, ký chủ, người này mang theo sát khí trên người.”
Kim Hoa Hoa ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cô nghe nói có người mang theo sát khí trên người.
Cô trong lòng tò mò nên đã hỏi trong đầu, hệ thống thu mình trong góc, cũng hạ thấp giọng xuống.
Dù biết âm thanh nó phát ra ngoại trừ ký chủ thì người khác không nghe thấy được, nhưng đối mặt với một nhân vật tầm cỡ thế này, nó vẫn hèn nhát thu mình lại:
“Cô biết mà, chính là những vị tướng quân từng chinh chiến sa trường đó.
Nếu trải qua đủ nhiều cuộc chiến thì sẽ mang theo sát khí.
Thứ này không nhìn thấy không sờ thấy được, ở thế giới bình thường như thế này thực ra chẳng có ảnh hưởng gì, chỉ là ta có hơi sợ một chút thôi.”
Kim Hoa Hoa lập tức hiểu ra.
Nghĩa là nếu ở trong một thế giới có năng lượng đặc biệt, thì cái luồng sát khí này của cụ Triệu có thể dùng để trấn trạch đấy.
Có thể sở hữu luồng sát khí lợi hại như vậy, không cần nghĩ cũng biết là được rèn luyện từ trên chiến trường ra.
Đây thực sự là một cựu chiến binh, trong phút chốc, ấn tượng của Kim Hoa Hoa về cụ đã tăng từ năm điểm lên tám điểm.
“Khá đấy, khá đấy, con cái đã lớn thế này rồi mới mang đến cho ta xem, thằng ranh anh đúng là không nghe lời mà.
Nếu theo ý ta đến Kinh Thị, nhập ngũ cũng được, làm việc khác cũng xong, thế nào cũng tốt hơn là ở quê.”
Cụ Triệu đối xử với Hứa Ý Tri như đối với con cháu trong nhà, lúc này có chút hận sắt không thành thép.
Thấy ánh mắt của cảnh vệ viên, biết là phải đi ngay, cụ liền chỉ tay vào Hứa Ý Tri:
“Được rồi, đã đến đây rồi thì đừng có mà cứ ru rú ở quê nữa, lãng phí tài năng của anh.
Giờ ta có việc, Minh Huy ở nhà cứ để nó dẫn anh đi loanh quanh.
Có việc gì thì cứ thường xuyên đến đây, đừng có mà cả ngày không thấy mặt mũi đâu, lần sau mà còn thế này là ta trực tiếp đến nhà anh đấy.”
Hứa Ý Tri vội vàng tiễn cụ ra ngoài, hứa là sẽ thường xuyên đến, bấy giờ cụ mới vui vẻ trở lại.
Triệu Minh Huy đang đứng bên cạnh đợi cụ đi rồi mới mỉm cười bước tới:
“Em đã bảo anh đến sớm một chút, cụ cũng luôn mong ngóng mà, ai dè anh cứ trì hoãn đến tận bây giờ.”
Hứa Ý Tri bất lực:
“Mới chuyển đến, bao nhiêu việc phải lo.
Mới tiễn cụ nhà về được hai ngày, mấy hôm nay đều đang làm quen với Kinh Thị.”
“Thế thì càng phải đến tìm em chứ, đúng không chị dâu.
Em nói chị nghe, ở Kinh Thị này không có chỗ nào là em không biết đâu.
Có em đi cùng anh Hứa, em cũng có thể giúp chị trông chừng anh ấy.”
Triệu Minh Huy không quên kéo Kim Hoa Hoa vào cuộc trò chuyện, sợ cô thấy buồn chán.
Cậu ta vốn hiểu rõ tính cách của Hứa Ý Tri, đây nếu không phải người anh ấy thực sự thích thì chắc chắn không kết hôn đâu.
Hồi trước cụ nhà còn định giới thiệu chị Tuệ Mẫn cho anh Hứa, cậu ta suýt nữa thì bị dọa ch-ết khiếp.
Nghĩ đến chị Tuệ Mẫn, cậu ta hơi khựng lại:
“Hôm nay chị họ em cũng ở đây, chị ấy mới ở nông thôn về, nếu có nói gì khó nghe thì mọi người đừng để tâm nhé, cứ nói với em, em đi mách ông nội cho.”
Kim Hoa Hoa có chút ngạc nhiên, với tính cách như Triệu Minh Huy mà cũng có chuyện khiến cậu ta thấy khó xử, ước chừng người chị họ này không phải là người dễ chung sống cho lắm.
Sự thật đúng là như vậy.
Vừa vào nhà đã thấy một cô gái da hơi ngăm đen, âm trầm cao ngạo.
Nhìn thấy nhóm Kim Hoa Hoa, cô ta nhíu mày chán ghét dời mắt đi, không nói một lời nào đã đi thẳng lên lầu.
Triệu Minh Huy tức đến nửa ch-ết, dù hiểu rõ tính cách của cô chị họ này nhưng lúc này cũng tức không chịu nổi.
Đây dù sao cũng là nhà mình, khách của mình, gia đình mình mong người ta còn không được, thái độ của chị họ là cái kiểu gì vậy.
Rõ ràng trước khi ra ngoài cậu ta đã cảnh cáo cô ta rồi.
Thấy Triệu Minh Huy tức đến đỏ mặt tía tai, vẻ lạnh lùng trong mắt Hứa Ý Tri bớt đi vài phần:
“Trước chẳng phải bảo dẫn chúng tôi đi loanh quanh sao, đợi qua đợt khai giảng tìm cơ hội nhé, tôi cũng muốn xem tình hình ở Kinh Thị này như thế nào.”
“Được, lúc đó em tìm anh, anh đừng có mà không ra khỏi cửa đấy nhé.
Chị dâu cũng đi cùng luôn nha, Kinh Thị có nhiều chỗ chơi lắm, có mấy quán cũ chắc chắn rất đáng để nếm thử.
Em nhớ anh Hứa cũng có tài nấu nướng cơ mà, nếu không phải năm đó anh nhất quyết đòi về quê thì cụ Vương đã có thể bỏ qua đứa cháu nội của mình mà nhận anh làm đệ t.ử chân truyền rồi.”
Triệu Minh Huy nghe Hứa Ý Tri nói vậy liền lập tức quên cả tức giận, liên miệng nói.
“Đều là chuyện hồi nhỏ cả thôi, cụ nhà cũng chỉ là nhất thời hứng chí thôi mà cậu cũng coi là thật.”
Hứa Ý Tri không mấy bận tâm, tất nhiên chủ yếu là hứng thú của anh cũng không nằm ở việc nấu ăn.
Triệu Minh Huy không phục, ngẩng cao đầu:
“Ai bảo thế, cụ Vương cứ đến nhà em một chuyến là lại nhắc một lần, luôn bảo anh Hứa có thiên phú về ẩm thực, không theo nghề này thì thật là đáng tiếc.
Nếu anh không tin, có dịp chúng ta đến nhà cụ một chuyến là anh biết ngay.”
Nói đến đây bỗng lộ ra nụ cười quái dị:
“Hì hì, anh Hứa, chắc anh không biết vì cụ Vương cứ nhắc đi nhắc lại mãi nên đứa cháu nội của cụ ghét anh lắm đấy.”
Hiếm khi thấy được trò cười của Hứa Ý Tri, Triệu Minh Huy vô cùng đắc ý.
Hứa Ý Tri lườm cậu ta một cái, quay sang nói với Kim Hoa Hoa:
“Đừng nghe cậu ta nói bậy, toàn là lời người lớn trêu đùa trẻ con hồi nhỏ thôi.”
“Nhưng bà nội cũng bảo ba nấu cơm ngon mà.”
Hứa Tiểu Bảo vô cùng không nể mặt mà vạch trần, dường như thấy thế vẫn chưa đủ:
“Ba con ở nhà thường xuyên nấu cơm lắm, ngon cực luôn.”
Như để tăng thêm sự tin cậy cho lời nói của mình, thằng bé kiên định gật đầu.
Làm Triệu Minh Huy cười không khép được miệng, bế Hứa Tiểu Bảo vào lòng xoa xoa:
“Thằng nhóc này giỏi thế, còn hiểu được bọn chú đang nói gì cơ à.
Thế con nói xem ở nhà là mẹ nấu cơm hay ba nấu?”
“Tất nhiên là ba rồi, thỉnh thoảng mẹ cũng nấu ạ.”
Hứa Tiểu Bảo đầu tiên là khẳng định chắc nịch, sau đó lại phân vân bổ sung thêm một câu.
Triệu Minh Huy cười càng hớn hở hơn.
Phải biết rằng năm xưa khi phát hiện ra thiên phú nấu nướng của Hứa Ý Tri, cụ Vương đã thực sự nảy ra ý định nhận tiểu đệ t.ử.
Kết quả là Hứa Ý Tri không những không bằng lòng mà để không phải ở lại làm đầu bếp, anh còn bảo mình không thích nấu ăn.
Nếu để cụ Vương biết giờ đây Hứa Ý Tri thường xuyên nấu cơm ở nhà, ước chừng cụ phải tức đến mất ngủ hai ngày mất.
Triệu Minh Huy thực sự coi gia đình Hứa Ý Tri như người nhà mình.
Có lẽ cũng vì thái độ thoải mái này của cậu ta nên nhóm Kim Hoa Hoa ở nhà họ Triệu cũng rất tự nhiên.
Hứa Tiểu Bảo lại càng giống như tìm được bạn chơi, tuy rằng phần lớn thời gian không hiểu được ý nghĩa trong lời nói của người lớn nhưng lại chơi với Triệu Minh Huy vô cùng vui vẻ.
Lúc tiễn họ về, cậu ta lại càng không nỡ:
“Anh này, hay là để Tiểu Bảo nhận em làm cha đỡ đầu đi.
Tiểu Bảo ơi con thấy thế nào?”
Triệu Minh Huy có chút lo lắng nhìn hai vợ chồng Kim Hoa Hoa, rồi lại nhìn hai đứa trẻ, trông như một ông cụ non thở dài:
“Con nghe lời ba mẹ ạ.”
“Được rồi, đừng quậy nữa, người chưa kết hôn thì nhận cha đỡ đầu cái gì, cẩn thận cụ biết được mai lại sắp xếp cho cậu đi xem mắt đấy.”
Hứa Ý Tri biết thừa sự bài xích của tên này đối với việc kết hôn, lần nào nói chuyện với anh cũng không khỏi nhắc đến, lúc này cố ý dọa dẫm cậu ta.
Triệu Minh Huy hừ lạnh một tiếng:
“Không kết hôn em vẫn có thể nhận con đỡ đầu.
Nào, Tiểu Bảo cầm lấy, sau này chú là cha đỡ đầu của con rồi.
Nào, gọi một tiếng cha đỡ đầu nghe xem nào.”
Triệu Minh Huy không biết từ đâu lôi ra một chiếc vòng vàng, đeo vào tay Hứa Tiểu Bảo, đôi mắt sáng rực chờ đợi con trai đỡ đầu gọi một tiếng cha.
Hứa Tiểu Bảo ngơ ngác nhìn chiếc vòng vàng được đeo trên tay mình, vẫn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra.
Dẫu thằng bé có thông minh hơn bạn cùng lứa thì đôi khi cũng không thể hiểu nổi hành động của người lớn.
Nhìn chiếc vòng vàng, rồi lại nhìn người chú mới quen nhưng rất tốt bụng.
Lúc thằng bé cau mày định trả lại chiếc vòng thì bị Triệu Minh Huy ấn lại:
“Được rồi, trêu con thôi mà.
Đây là quà chú tặng hai anh em, em gái con cũng có phần.”
Nói xong, cậu ta lấy ra một chiếc vòng tương tự đeo vào tay Hứa Nhị Bảo, đứa trẻ còn chưa biết mặt người là ai lúc này đang cười khanh khách.
“Nếu là quà chú tặng thì hai đứa cứ nhận lấy.”
Hứa Ý Tri không từ chối, với mối quan hệ giữa anh và nhà họ Triệu, nếu từ chối thì lại hóa ra khách sáo.
Anh quay sang bảo Triệu Minh Huy:
“Nếu thực sự muốn làm cha đỡ đầu của Tiểu Bảo thì đợi cậu kết hôn rồi hãy tính.”
“A, đừng mà, anh ơi, không kết hôn vẫn có thể nhận mà.”
Triệu Minh Huy mếu máo, cố gắng thuyết phục Hứa Ý Tri thay đổi ý định:
“Chị dâu chị xem có đúng không, nhận em làm cha đỡ đầu chẳng phải có thêm người thương Tiểu Bảo và Nhị Bảo nhà mình sao.”
Kim Hoa Hoa cũng bị vẻ mặt thay đổi của Triệu Minh Huy làm cho phì cười.
Khi Triệu Minh Huy nhìn sang với vẻ cầu khẩn, cô lắc đầu:
“Chị nói không tính, phải tự Tiểu Bảo bằng lòng mới được.”
Triệu Minh Huy lập tức nhìn sang Hứa Tiểu Bảo:
“Tiểu Bảo nhận chú làm cha đỡ đầu nhé?”
Hứa Tiểu Bảo toét miệng cười, ngay khi Triệu Minh Huy vừa lộ ra nụ cười thì thằng bé thốt ra một câu:
“Con nghe lời ba mẹ ạ.”
Chẳng phải đây là lời nói vòng vo sao, nói đi nói lại thì vẫn là không đồng ý thôi.
Triệu Minh Huy lập tức không thể tin nổi nhìn cái thằng bé con mới có ba tuổi đầu như Hứa Tiểu Bảo.
Thằng nhóc này là cố ý phải không, cậu ta không thể chấp nhận được việc mình lại bị một đứa trẻ con cho ăn quả lừa.
Ha ha ha, ngoại trừ Triệu Minh Huy thì những người còn lại đều cười vang.
Ngay cả Triệu Minh Huy sau cơn chấn động cũng bật cười theo:
“Thằng ranh này, dám gài bẫy chú Triệu của con đấy à.
Được rồi, được rồi, đợi con lớn thêm chút nữa, biết chuyện rồi thì nhất định phải nhớ nhận chú làm cha đỡ đầu đấy nhé, dù sao thì chú cũng đã ghi sổ rồi.”
Hứa Tiểu Bảo không nói gì, chỉ toét miệng cười, bầu không khí nhất thời càng thêm hòa hợp.
Trời cũng không còn sớm nữa, nhóm Kim Hoa Hoa vừa nói vừa cười đi ra ngoài.
Họ đều không để ý đến người từ trên lầu đi xuống, cho đến khi một luồng gió lướt qua bên cạnh thì mới theo bản năng nhìn theo.
Chỉ thấy một bóng người nhanh ch.óng lao ra ngoài cửa nhà họ Triệu, không phải ai khác mà chính là Trần Tuệ Mẫn, người vốn dĩ chẳng thèm đoái hoài gì đến họ, ngay cả cơm cũng không muốn ngồi ăn chung bàn.
Lúc này cô gái này hoàn toàn không còn vẻ cao ngạo lạnh lùng như trước nữa, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, chạy thẳng về phía một người bên ngoài.
Đó là một cô gái xinh đẹp đến không tưởng, chỉ cần đứng yên một chỗ thôi cũng đủ đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Ở đằng xa, mấy thanh niên nam nữ tò mò nhìn cô gái đó, ước chừng nếu đối phương không phải đứng ở cửa nhà họ Triệu thì đã có người lên tiếng bắt chuyện rồi.
Trần Tuệ Mẫn lao tới chẳng nói chẳng rằng, kéo cô gái xinh đẹp đó đi luôn.
Kim Hoa Hoa nhìn sang Hứa Ý Tri, hai người nhìn nhau đều cảnh giác.
Ánh mắt Kim Hoa Hoa thoáng thấy Triệu Minh Huy đang nghếch cổ nhìn theo, rõ ràng là rất có hứng thú với cô gái xinh đẹp kia.
