Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 131
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:27
Những người ở trên chuyến tàu này đều là khách hàng lớn, trong đó có một người tên là David, gia tộc có sức ảnh hưởng rất lớn ở nước ngoài, sản nghiệp gia tộc liên quan vô cùng rộng, chỉ là lần này tới chỉ muốn thư giãn, không có ý định giao dịch.
Nhưng Hứa Ý Tri và anh ta chung sống vô cùng tốt, tôi cảm thấy chưa chắc đã không có khả năng đàm phán thành công."
Ông cụ Triệu không lên tiếng, phương diện này ông cũng chỉ là nghe loáng thoáng, không hiểu rõ.
Liên hệ với cấp dưới cũ cũng là nghĩ tới Hứa Ý Tri là người tạm thời nhét vào, sợ xảy ra sai sót nên bảo Từ Thanh trông chừng một chút, không ngờ thằng nhóc này lại mang đến cho ông sự kinh ngạc.
“Lãnh đạo cũ, tôi là cảm thấy hai bên tranh giành, không bằng ba bên đấu giá, biết đâu cái giá này có thể đàm phán xuống được."
Từ Thanh cảm thấy ý tưởng này của mình chắc là không có vấn đề gì, chỉ là Hứa Ý Tri dù sao cũng là người mà lãnh đạo cũ bảo quan tâm, ông nói trước một tiếng, cũng để tránh đến lúc đó nháo ra chuyện không vui.
Ông cụ Triệu cười nhạt một tiếng:
“Yên tâm đi, cậu ta sẽ không tranh với các cậu đâu, thằng nhóc này không có cái địa bàn lớn như vậy.
Cậu ta nếu thực sự có ý định này thì đã không chuyên môn tìm cậu hỏi rồi."
“Ý của ngài là bản thân cậu ta chính là muốn để tôi phối hợp một chút, tìm các công ty liên quan tới tiếp xúc với David."
Từ Thanh có chút hoài nghi, một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mà lại có nhiều tâm tư như vậy sao.
Nhưng nghĩ lại cậu ta chỉ trong mấy ngày thời gian đã dỗ cho đám người nước ngoài đó xoay như chong ch.óng, dường như cũng không phải là không có khả năng:
“Cứ xem tình hình thế nào đã."
Ông cụ Triệu cũng không đưa ra lời khẳng định chắc chắn.
Sau khi Từ Thanh cúp điện thoại, ông cụ ha hả đại tiếu, thằng nhóc Từ Thanh này luôn cảm thấy mình thông minh, kết quả đều không phát hiện ra cậu nhóc Hứa đang giăng bẫy cho cậu ta, cậu ta chui vào không nói, còn chuyên môn gọi điện thoại muốn để mình biết trước, để tránh sau này nháo ra chuyện không có ai dọn dẹp cho cậu ta, chứ không hề nghĩ tới cậu nhóc Hứa một là không có nhân mạch sâu như vậy, hai là không có nhiều vốn liếng như vậy, làm sao có thể nuốt trôi một dây chuyền sản xuất đồ điện được.
Mấy người thông minh này, cứ để họ tự chơi với nhau đi.
Nhớ năm đó hai thằng nhóc mười bốn mười lăm tuổi đã dám lấy danh nghĩa của thằng hai đi tới xưởng gang thép của người ta, ăn nói ngông cuồng đòi giải quyết vấn đề cho người ta.
Đương nhiên vấn đề quả thực đã được giải quyết, còn dám xoay xở được một công việc, nhưng chuyện này đều không nói với người lớn một tiếng, đây chẳng phải là muốn tìm đòn sao.
Hứa Ý Tri chạy nhanh trực tiếp chuồn về quê rồi, Triệu Minh Huy thì nằm trên giường ba ngày.
Ông không ngăn cản thằng nhóc nhà mình qua lại với Hứa Ý Tri, cũng là sau khi biết mối quan hệ riêng tư của họ, chính là vì nhìn đứa trẻ này lớn lên, tuy rằng thỉnh thoảng làm những chuyện khiến ngài tức ch-ết đi được, nhưng thằng nhóc này phẩm hạnh chính trực, càng là chưa từng nói lời suông, biết đâu chừng năm sau tầm này nhà mình cũng có thêm đồ điện rồi.
Hát nghêu ngao hai câu ca từ, ông cụ vui vẻ nói với cảnh vệ viên ngoài cửa:
“Ngày mai làm thịt kho tàu, lão t.ử muốn ăn rồi."
Cảnh vệ viên đáp một tiếng, đi nói với đầu bếp, còn thầm kỳ lạ là ai gọi điện thoại tới mà làm cho ông cụ vui vẻ như vậy.
Ông cụ vui vẻ rồi, Từ Thanh lại bắt đầu hoài nghi, nhưng ông nhìn cả một đêm cũng không nhìn ra Hứa Ý Tri muốn làm gì, dường như không có gì khác so với biểu hiện lúc bình thường, chỉ là đám thương nhân nước ngoài đó không biết tại sao đều đặc biệt thích nói chuyện với cậu ta.
Kim Hoa Hoa ở phía bên kia cúp điện thoại, nói với chị Hoa vài câu, nghĩ tới trong phòng không có ai nên cũng không ở đây nghe mấy bà già bà thím tán gẫu nữa, chào họ một tiếng rồi định đi.
Nhưng lại bị chị Hoa gọi lại:
“Tiểu Kim này, nghe nói cô là sinh viên học viện y d.ư.ợ.c, chị hai ngày nay có chút không thoải mái, cô xem giúp chị xem là chuyện gì?
Ăn thu-ốc gì?"
Chị Hoa hai ngày nay cứ cảm thấy họng không thoải mái, cảm giác không nói ra được, dùng bài thu-ốc dân gian trước đây cũng không có tác dụng, vừa vặn lúc này gặp được Kim Hoa Hoa, nhớ tới trước đây có nghe bà Ngô nói cô là sinh viên học viện y d.ư.ợ.c, liền muốn nhờ cô giúp xem thử.
Đây vẫn là lần đầu tiên gặp được người chủ động nhờ cô xem bệnh, không tính những lúc chuyên môn dựng sạp ở trường học.
Kim Hoa Hoa trong ngành này cũng coi như có thiên phú, những thứ khác không nói, sự học tập suốt thời gian qua đã giúp cô xem mấy bệnh đau đầu nhức óc không thành vấn đề.
Vì chị Hoa đã chủ động đề xuất, cô tự nhiên sẵn lòng nhưng có một số lời vẫn phải nói trước:
“Chị Hoa này, em học cái này là trung y, trung y chị hiểu mà, hơn nữa mới học được chưa đầy hai tháng.
Nếu chị bằng lòng em sẽ xem giúp chị, nhưng thực sự muốn khám bệnh thì vẫn phải tìm bác sĩ, em không được, chưa tốt nghiệp, không có bằng cấp, không được phép khám bệnh riêng cho người khác đâu."
Cho dù là ở trường học, xem cho người khác cũng đều là bong gân, trầy xước, phát sốt cảm mảm bốc hỏa, những vấn đề nhỏ như vậy, còn bệnh lớn họ không dám tự mình đưa ra chủ ý.
Bản lĩnh chưa tới nơi tới chốn là một chuyện, không có chứng chỉ hành nghề rất dễ gây ra chuyện.
Chị Hoa thực sự không biết, chị cứ tưởng đều là bác sĩ nên cũng không nghĩ nhiều như vậy, cũng không lập tức để Kim Hoa Hoa bắt tay vào làm, chỉ hiếu kỳ hỏi:
“Sao cô lại đi học trung y, chẳng phải đều nói trung y là mê tín phong kiến sao?
Bây giờ mọi người đều tin tây y."
Đây là nhận thức phổ biến của mọi người vào lúc này, nghe nói đại tự báo - loại sản vật đặc thù của thời đại này, tuần trước trường học còn nháo ra một trận.
Có người viết đại tự báo dán ở trường học, tố cáo một nữ sinh nào đó quan hệ nam nữ bừa bãi, tuy rằng sau đó nhà trường đứng ra làm rõ tình hình, chỉ là một đôi nam nữ đang yêu nhau, bên phía nam có một người ái mộ không cam tâm nên mới làm ra chuyện này, nhưng ảnh hưởng gây ra khá tệ.
Cũng chính là lớp học của họ ít người, học nghiệp lại nhạy cảm nên không có xán lại gần, nghe nói bên khoa Văn học người ta trực tiếp tổ chức một buổi thảo luận xem đại tự báo có nên dán hay không.
Kim Hoa Hoa mỉm cười:
“Chị Hoa không được nói như vậy đâu, trước khi tây y truyền vào, tổ tiên chúng ta dùng trung y chữa bệnh suốt mấy nghìn năm, nếu đều là giả thì bệnh của những người đó sao chữa khỏi được.
Đương nhiên chúng ta phải thừa nhận tây y có điểm độc đáo riêng, đặc biệt là đủ loại máy móc, có thể giúp người ta biết rõ ràng mình bị bệnh ở đâu, còn có thể trực tiếp loại bỏ nguyên nhân gây bệnh thông qua phẫu thuật.
Nhưng trung y cũng có cái hay riêng của trung y, tuy rằng thời gian điều trị sẽ dài hơn một chút, nhưng lại có thể giúp c-ơ th-ể con người phục hồi về trạng thái khỏe mạnh nhất.
Hiện nay trường học chúng ta theo đuổi là kết hợp trung tây y, không thể nói cái nào tốt cái nào không tốt, lấy cái dài bù cái ngắn mà thôi, chủ yếu vẫn là để chữa bệnh đúng không."
Đoạn đối thoại này của cô làm mọi người nghe xong đều gật đầu, bất kể là tin tưởng trung y hay tin tưởng tây y thì đều cảm thấy lời này nói đúng.
Chị Hoa đưa tay ra:
“Được, vậy cô xem giúp chị trước, nếu không được chị lại đi tìm Lão Vương xem."
Kim Hoa Hoa cẩn thận xem tình hình của chị Hoa, không có bệnh gì lớn, chỉ là có chút chuyện bốc hỏa gây viêm, uống thu-ốc thì nhanh khỏi, không uống thu-ốc thì bình thường ăn uống chú ý một chút là được.
Tuy nhiên trong trung y còn có phương pháp khác, xoa bóp một số huyệt vị cũng có thể đạt được hiệu quả nhất định.
Cô bèn nói tỉ mỉ với chị Hoa một lượt, chị Hoa nghe rất nghiêm túc, mấy bà già bà thím bên cạnh cũng nghiêm túc lắng nghe, nếu không nhìn tuổi tác thì thực sự giống như mấy học sinh vậy.
Xác định chị Hoa đã ghi nhớ rồi, Kim Hoa Hoa chỉ chỉ lên lầu:
“Con cái còn ở nhà, em xin phép về trước ạ."
“Được, vậy cô mau về đi."
Đợi Kim Hoa Hoa đi xa, mấy bà già mới nhỏ giọng bàn tán:
“Cô gái này chẳng phải vẫn còn đang đi học sao?
Sao đã dẫn theo con cái rồi."
“Cái này có gì đâu, khóa sinh viên này có những người con cái sắp lớn bằng bạn học luôn rồi.
Tiểu Kim là cùng chồng cùng đi học đại học Kinh Đô, cả hai vợ chồng đều tới, tổng không thể bỏ con cái ở quê chứ."
“Cũng đúng, nhìn xem vợ chồng người ta kìa, ngày tháng trôi qua tốt biết bao, chọn chuyên ngành cũng tốt, cho dù trong nhà khó khăn thì sau này cũng có thể dựa vào tay nghề mà kiếm cơm."
“Lời này của bà sai rồi, nhà này của người ta là mua lại đấy."
“Mua?
Bây giờ cho phép mua bán nhà cửa sao?"
Từ xưa đến nay chưa từng có người quốc nội nào không quan tâm đến nhà cửa, đặc biệt là vào lúc này, ngoài việc đơn vị phân nhà, mỗi người muốn mua nhà thực sự không dễ dàng như vậy.
Tuy nói không có mệnh lệnh không cho phép mua bán nhà cửa, nhưng bản thân mình còn không đủ ở, huống chi là bán nhà, cho dù có thì cũng phải có cửa nẻo mới được.
“Là căn nhà trước đây của thầy Vương."
“Hóa ra là ông ấy à, hèn chi, ước chừng cũng là không muốn đối mặt với nơi đau thương này."
“Chứ còn gì nữa, ai mà ngờ được có lòng tốt giúp đỡ một sinh viên, kết quả lại làm hại cả gia đình mình, là tôi tôi cũng chịu không nổi, không muốn ở lại đây."
Những lời bàn tán của những người này Kim Hoa Hoa không hề hay biết, cho dù biết cũng không để tâm.
Cho nên ngày hôm sau đi qua đầu phố bị chị Hoa gọi lại đưa cho một bức thư, lúc cô nhìn thấy người nhận là thầy Vương Tùng Quân thì còn ngẩn ra một chút:
“Chị Hoa, đây không phải thư của nhà em mà?"
Chị Hoa bất đắc dĩ:
“Vị thầy Vương Tùng Quân này chính là chủ cũ của căn nhà cô đấy, chị bên này không liên lạc được với ông ấy, bức thư này đã gửi tới đây ba lần liên tiếp rồi, chị liền nghĩ để cô xem xem cô có thể liên lạc được với đối phương không, chuyển thư tới, tránh việc là người quen của đối phương có chuyện quan trọng."
Thông thường mà nói thư gửi tới mà không có người nhận thì sẽ bị trả về, chị Hoa chuyên môn gọi Kim Hoa Hoa lại chính là vì lòng nhiệt tình phát tác, lo lắng là người viết thư có chuyện quan trọng.
Kim Hoa Hoa đưa bức thư lại:
“Thư này em cũng không tiện cầm, thế này đi em giúp hỏi thăm xem, có tìm được người hay không thì không dám nói chắc."
“Được, cứ thử trước xem sao, thực sự tìm không thấy người thì cũng không còn cách nào khác."
Chị Hoa thở dài.
Kim Hoa Hoa để chuyện này vào trong lòng, nhưng quan trọng hơn là hôm nay có cơ hội gặp mặt thương nhân nước ngoài.
Tới trường học, Kim Hoa Hoa trực tiếp đi tìm Đàm Thu Trúc:
“Thầy Đàm, bàn bạc một chuyện ạ."
Cô lấy lòng tiến lên, giúp Đàm Thu Trúc chuẩn bị những thứ lát nữa lên lớp cần dùng.
Đàm Thu Trúc cười híp mắt nói:
“Tiểu Kim à, nói đi có chuyện gì."
Kim Hoa Hoa chuyên môn tới một chuyến tự nhiên là vì chuyện xin nghỉ.
Hôm qua cô đã lén chuồn tới căn cứ rồi, nhưng hôm qua không có môn học nghiệp quan trọng nào, ảnh hưởng không lớn, hôm nay có hai tiết chuyên ngành, bắt buộc phải xin nghỉ mới được, cô không thể không chạy tới một chuyến.
Nói ra yêu cầu xong, thần sắc của Đàm Thu Trúc nghiêm túc hẳn lên:
“Sinh viên Kim, hôm qua em đã không ở trường học rồi, đương nhiên ở căn cứ cũng là phân biệt d.ư.ợ.c liệu, nhưng tôi hy vọng em có thể hiểu rằng việc tích cực chung sống với bạn học, tham gia các loại hoạt động có thể giúp các em hiểu nhau hơn.
Các em trong bốn năm tới đều sẽ là bạn học, tình bạn này là có thể đi theo các em suốt đời đấy.
Tôi biết tâm tư của em không đặt ở y thuật, mà thích trồng trọt d.ư.ợ.c liệu hơn, nhưng cũng không thể vì vậy mà lơ là học nghiệp, cho nên ngày hôm nay cái đơn xin nghỉ này tôi sẽ không duyệt đâu."
Kim Hoa Hoa không ngờ Đàm Thu Trúc lại từ chối mình kiên định như vậy, lúc này có chút ngây người.
Nghe ra được là thầy không muốn cô vì điều kiện kinh tế tốt, có quy hoạch cho tương lai rồi mà coi thường trường học, nhưng cô thực sự không có ý nghĩ đó.
Do dự một chút, cô hạ thấp giọng kể lại chuyện đó:
“Thầy ơi chuyện này còn chưa dám khẳng định đâu, thầy tuyệt đối đừng để lộ ra nhé, nếu không em t.h.ả.m lắm."
Đàm Thu Trúc không ngờ còn có một chuyện như vậy, bà nhớ tới hàm ý trong lời nói của Kim Hoa Hoa:
“Ý của em là lần này có một nhóm thương nhân nước ngoài có thể sẽ tới căn cứ An Bình, sinh viên Hứa đang ở trong đội ngũ phiên dịch đi cùng sao?"
“Vâng."
Kim Hoa Hoa gật đầu, thực ra lời này không nên nói cho người khác biết, nhưng cô tin tưởng vào con người của thầy Đàm, huống hồ lại không phải chuyện gì đặc biệt bí mật, chỉ là không dễ giải thích làm sao cô biết được.
Nếu mà tra ra thì khó tránh khỏi sẽ biết là Hứa Ý Tri chuyên môn gọi điện thoại nói, vậy chẳng phải nói Hứa Ý Tri có cách để những người đó đi tới căn cứ d.ư.ợ.c liệu sao.
Đừng để bên phía Hứa Ý Tri không xảy ra sơ hở gì, mà bên phía mình lại làm lộ hết cả, nhưng nếu không phải là hai vị thầy của mình thì cô cũng sẽ không nói ra lời nói thật.
