Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 136
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:27
“Kim Hoa Hoa biết thầy Đàm là thật lòng lo lắng cho cô nên mới sốt sắng, cho dù bị mắng xối xả một trận cũng không thấy ấm ức, thành thật đứng đó chịu mắng.”
Mary thông qua phiên dịch cũng biết là chuyện gì rồi, bà cố gắng giúp giải thích, nhưng bị Hứa Ý Tri ngăn lại.
Đàm Thu Trúc là một người thầy có trách nhiệm, chính vì như vậy lúc này bà mới đặc biệt tức giận, dù sao cũng phải để bà phát tiết ngọn lửa trong lòng ra mới được.
Bị mắng một trận, Kim Hoa Hoa ngoan ngoãn đứng đó.
Lúc này Từ Thanh mới có thời gian kể lại tình hình cụ thể, cho dù bây giờ thấy Mary đã không sao nữa, cơn giận trong lòng Đàm Thu Trúc cũng không hề giảm bớt chút nào.
Tại sao trung y coi trọng sư thừa, bởi vì nhiều khi những chuyện gặp phải là không thể nói trước được, giống như chuyện Kim Hoa Hoa gặp phải lúc nãy.
Đây là vì người cứu được nên không sao, nhưng nếu vạn nhất y thuật kém một chút, hoặc đen đủi thiếu chút may mắn mà không cứu được, thanh danh của người bác sĩ này coi như hủy hoại, mà trung y thường là dựa vào uy tín mà sống, không còn uy tín nữa thì ai sẽ tìm bạn khám bệnh.
Lúc này sư thừa là rất quan trọng, nó có thể giúp bạn ở một mức độ nào đó có tỷ lệ sai sót, phòng chính là lúc gặp phải chuyện xui xẻo, một thân y thuật đều uổng công vô ích, cho nên trong trung y còn coi trọng một điểm là “y bất khấu môn" (thầy thu-ốc không gõ cửa mời chữa).
Nói cách khác người khác không chủ động cầu cứu, nhờ bạn ch-ữa tr-ị thì bạn tốt nhất đừng chủ động xán lại gần, kẻo cuối cùng không nhận được lời khen nào mà còn đưa cho người khác lý do để công kích bạn.
Đàm Thu Trúc tức giận chính là điểm này, vì Từ Thanh đã là người phụ trách, ông ấy chắc chắn sẽ sắp xếp, nếu không được nữa thì đến tìm bà bác sĩ trung y già này cũng được.
Cho dù cuối cùng xảy ra chuyện, họ gánh chịu hậu quả cũng dễ dàng hơn Kim Hoa Hoa.
Giống như Kim Hoa Hoa, người ta không có yêu cầu mà cô lại chủ động xán tới, đây chẳng phải là làm điều dại dột sao.
Đàm Thu Trúc đang lúc tức giận đã quyết định sau khi về sẽ dạy cho đám sinh viên to gan này một bài học t.ử tế.
Kim Hoa Hoa vẫn chưa biết dự định của Đàm Thu Trúc, chỉ thấy Đàm Thu Trúc không có ý định mắng tiếp nữa, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Đàm Thu Trúc tiến lên nắm lấy cổ tay Mary, bắt đầu bắt mạch, đồng thời nói rõ thân phận của mình.
Biết là thầy của Kim Hoa Hoa, bọn Mary thở cũng không dám thở mạnh, vừa rồi họ đã thấy rõ rồi, Kim Hoa Hoa bị bà lão ưu nhã hiền từ này mắng thành bộ dạng gì.
Xác định Mary tạm thời không có gì đáng ngại, Đàm Thu Trúc gật đầu với Từ Thanh:
“Tạm thời không sao, vừa rồi Kim Hoa Hoa đã giúp tạm thời áp chế được rồi, trong thời gian ngắn sẽ không có chuyện gì.
Nếu không yên tâm thì có thể đi bệnh viện xem sao."
Từ Thanh gật đầu:
“Xe đã chuẩn bị xong rồi, phu nhân Mary xin mời lên xe, chúng ta đi bệnh viện kiểm tra một chuyến."
Cho dù rất muốn nói chuyện thêm với Kim Hoa Hoa, Mary lúc này vì sức khỏe của mình cũng không thể không rời đi.
Bà không nỡ vẫy tay với Kim Hoa Hoa:
“Kim thân mến, cô nhất định phải tới hội chợ ngoại giao nhé, tôi mong chờ lần gặp mặt tiếp theo với cô."
Kim Hoa Hoa mỉm cười vẫy tay tiễn Mary đi.
Hứa Ý Tri còn phải đi theo thương nhân nước ngoài tiếp, Kim Hoa Hoa bị Đàm Thu Trúc xách thẳng về trường, ngay cả lời đề nghị có thể để Đàm Thu Trúc lúc rảnh rỗi tới kho d.ư.ợ.c liệu quý hiếm mà cô sưu tầm để xem cũng không thể làm Đàm Thu Trúc thay đổi ý định.
Kim Hoa Hoa bị xách về trường lần này trực tiếp được Đàm Thu Trúc chăm sóc đặc biệt, không chỉ bản thân bà giao cho Kim Hoa Hoa không ít nội dung ngoài giờ học, ngay cả Hồ Thần cũng bị thuyết phục, tiến hành yêu cầu nghiêm ngặt đối với Kim Hoa Hoa.
Kim Hoa Hoa hiện tại mỗi tháng không chỉ đọc thêm một cuốn sách y học so với bạn học, mà còn phải thỉnh thoảng trả lời những câu hỏi kiểm tra đột xuất của hai người thầy.
Đàm Thu Trúc lại càng hễ rảnh rỗi là tóm lấy cô tới các y quán để làm học đồ.
Kim Hoa Hoa bận đến mức xoay như chong ch.óng, đều quên mất hôm nay là ngày tháng nào.
Vốn dĩ dự định đưa Xuân Hồng ra cũng không có thời gian để xuất hiện nữa, chỉ đành làm phiền bà Vương dạo gần đây chăm sóc hai đứa trẻ nhiều hơn một chút.
Đợi đến khi Hứa Ý Tri trở về, nhìn một cái là thấy Kim Hoa Hoa g-ầy đi không ít, xót xa không thôi.
Sau khi biết chuyện gì xảy ra, anh cũng không còn cách nào, dù sao đây cũng là vì tốt cho Kim Hoa Hoa, thậm chí có thể nói mỗi một sinh viên đều muốn được thầy đối xử đặc biệt như vậy, điều này chứng minh thầy thực sự coi trọng và đang nỗ lực bồi dưỡng bạn.
Anh nghĩ tới lúc ở căn cứ Đàm Thu Trúc từng nói muốn nhận Kim Hoa Hoa làm đệ t.ử, nhưng lúc đó tình hình đặc thù, sau đó Đàm Thu Trúc không nói thêm những lời tương tự nữa, anh còn tưởng đối phương đã quên rồi, không tiện nhắc lại.
Bây giờ xem ra Đàm Thu Trúc e là vẫn luôn nhớ trong lòng, mà Kim Hoa Hoa cái đồ ngốc này hiện tại vẫn chưa nhìn ra và nghĩ thông suốt.
Biết là chuyện gì xảy ra, anh cũng không vạch trần.
Nhiệm vụ lần này hoàn thành rất suôn sẻ, Kim Hoa Hoa trong đó cũng đóng góp không ít sức lực.
Từ Thanh dùng nhân sâm bàn bạc rất nhiều hợp tác với David, thậm chí còn làm cho đối phương đồng ý thêm một điều khoản trong lần giao dịch này là một dây chuyền sản xuất máy giặt.
Mary tuy không có vốn liếng hùng hậu như David nhưng cũng đưa ra không ít nhượng bộ, có điều mấy người họ nhận được đều là nhân sâm mười mấy năm tuổi.
Đây đều là những cuộc tiếp xúc riêng tư, không hề công bố ra bên ngoài, dù sao trước hội chợ ngoại giao mà tư nhân đạt được ý định hợp tác như vậy là không công bằng.
Cho dù lần này là vì sự cố ngoài ý muốn, những người có thân phận khác lại không nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy là quốc gia đang thiên vị cho thủ đô, cho nên tất cả những điều này đều được tiến hành một cách ngầm hiểu trong riêng tư.
Cộng thêm cách đây không lâu căn cứ An Bình đã nộp lên quốc gia những cổ vật đó, sau khi thống kê ra, chỉ riêng bảo vật hiếm thấy trên đời đã có mấy món.
Loại đồ cổ nộp lên này tuy rằng không trực tiếp bồi thường tiền mặt cho đương sự, nhưng lại có huân chương danh dự để nhận.
Cũng là hai chuyện dồn lại một chỗ, Lão Lục cuối cùng đã nới lỏng miệng cho căn cứ An Bình một gian hàng ở hội chợ ngoại giao.
Anh lần này trở về chính là vì chuyện này.
Hội chợ ngoại giao tổ chức sau mười ngày nữa, cộng thêm thời gian đi đường và thời gian bố trí hội trường lúc đó, họ chỉ có bảy ngày thời gian chuẩn bị, chủ yếu vẫn là để phối hợp với đội ngũ cùng đi tới hội chợ ngoại giao ở phía thủ đô bên này, nếu không có lẽ vẫn sẽ có thêm một ngày thời gian chuẩn bị.
Kim Hoa Hoa biết lấy được danh ngạch triển lãm thì vui mừng không thôi:
“Hội chợ ngoại giao là nơi tập trung tất cả các xưởng sản xuất xuất sắc nhất trong nước, em cũng muốn đi."
Cô bám trên người Hứa Ý Tri, cười hớn hở:
“Anh nói xem lúc đó có gặp được người ở quê không, tiếc là lần này thời gian ngắn quá, nếu không có thể mang đồ hộp tới luôn.
Thực ra em cảm thấy em có thể thử kết hợp đồ hộp và trung y lại với nhau..."
Cô lúc này vui mừng, những ý tưởng trong đầu cái này nối tiếp cái kia, luyên thuyên kể cho Hứa Ý Tri nghe.
Hứa Ý Tri cũng không thấy phiền, còn gật đầu hưởng ứng:
“Trung y dưỡng sinh điểm này có thể đợi sau này xưởng đồ hộp đ-ánh bóng tên tuổi rồi thì thêm vào trong đó, tạo thành một dòng sản phẩm.
Anh nhớ đồ hộp gửi tới vẫn còn một ít, chúng ta có thể mang tới gian hàng làm vật trưng bày.
Sau khi gian hàng được chia cho chúng ta, chúng ta cụ thể muốn bán những món gì có thể tự mình quyết định, chỉ cần chừa ra một ít vị trí cho đồ hộp là được."
Hai vợ chồng rúc vào nhau nhỏ to tâm sự.
Bà Vương giữa chừng dẫn hai đứa trẻ về, nhìn thấy cảnh này bèn quay người dẫn bọn trẻ tiếp tục chơi ở dưới lầu.
Vợ chồng trẻ, bao nhiêu ngày không gặp mặt ước chừng phải ở bên nhau nũng nịu một lúc.
Hứa Tiểu Bảo nhìn thấy ba về nhà, còn chưa kịp nhào tới đã bị bà Vương dắt đi rồi.
Thằng bé không hiểu hỏi:
“Dì Vương sao lại không về nhà?
Cháu thấy ba về rồi mà."
Bà Vương có thể nói thế nào đây, đành phải dỗ dành đứa lớn:
“Cháu bao nhiêu ngày rồi không gặp ba, chắc chắn là nhớ ba đúng không?"
Hứa Tiểu Bảo gật đầu thật mạnh, thằng bé siêu nhớ ba, năm nào cũng đợi ba về nhà.
“Nhưng mà mẹ và ba cũng rất nhớ nhau, cho nên lúc này họ muốn nói chuyện riêng một chút, chúng ta đừng vào quấy rầy họ nhé, đợi chơi một lát dì Vương lại dẫn các cháu về."
Hứa Tiểu Bảo bĩu bĩu môi, vẫn là đồng ý.
Thằng bé ra hiệu dì Vương đặt em gái xuống:
“Nhị Bảo, anh kể chuyện cho em nghe..."
Nhìn hai đứa trẻ tự chơi với nhau náo nhiệt, bà Vương cũng cười rồi.
Hai đứa trẻ này ngoan ngoãn biết bao, đứa lớn tuy rằng thích nói chuyện nhưng rất hiểu chuyện, chỉ cần bà giải thích rõ ràng mọi chuyện cho thằng bé, cho dù thằng bé nghe không hiểu rõ lắm cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Đứa nhỏ càng khỏi phải nói, nếu bà không trêu đùa con bé chơi, nói chuyện thì con bé có thể ngủ suốt cả ngày, cũng chỉ khi được Hứa Tiểu Bảo dẫn dắt thì mới sẵn lòng vận động thêm một chút.
Bà liếc mắt nhìn lên lầu, sống bao nhiêu năm rồi bà chưa từng thấy cặp vợ chồng nào tình cảm tốt như vậy.
Bình thường không thấy cãi nhau, cho dù có tranh chấp cũng là dăm ba câu là thấu hiểu lẫn nhau rồi, chưa bao giờ nghe thấy cặp vợ chồng này to tiếng, bình thường thì ngọt ngào mật ngọt, mấy ngày nay không gặp lại càng không nỡ rời xa.
Hơn nữa vợ chồng người ta bản lĩnh còn lớn, Kim Hoa Hoa là sinh viên trường Kinh Đô thì không nói rồi, nghe nói học nghiệp rất tốt, đặc biệt được thầy coi trọng, bình thường tay không rời sách.
Hứa Ý Tri nghe nói lần này là đi tìm cách tham gia hội chợ mùa xuân, đây nếu không phải ở trong nhà này nghe nói thì bà còn không biết là thứ gì.
Cuộc sống của gia đình này làm người ta ngưỡng mộ, bà hy vọng con cái mình sau này cũng có thể hòa thuận như cặp vợ chồng này.
Nghe những người bên cạnh nói chuyện, thỉnh thoảng phụ họa theo vài câu, mắt bà Vương lại chưa từng rời khỏi hai đứa trẻ một khắc nào.
Nhận bao nhiêu tiền lương như vậy, bình thường cũng không làm bao nhiêu việc, thỉnh thoảng chủ nhà còn cho đủ thứ đồ, nếu không trông coi tốt hai đứa trẻ, bà đều cảm thấy lương tâm c.ắ.n rứt.
Tối hôm đó trong nhà náo nhiệt đến tận khuya mới đi ngủ.
Tiếng la hét của trẻ nhỏ trong phòng, tiếng kinh hô của người phụ nữ, tiếng cười của người đàn ông, đều minh chứng cho việc nam chủ nhân của gia đình này đã trở về.
Ngày hôm sau cho dù có đồng hồ sinh học hình thành quanh năm, Kim Hoa Hoa vẫn suýt chút nữa thì đến muộn.
Lười đạp xe, nhìn tiễn bà Vương đi đưa Hứa Tiểu Bảo xong, cô trực tiếp ngồi ở ghế sau xe của Hứa Ý Tri, đung đưa chân nói nhỏ:
“Hôm nay thầy Đàm chắc chắn vẫn còn kiểm tra học nghiệp của em, a a a phiền quá đi, em cảm thấy em đã học được nhiều hơn bạn học rất nhiều rồi."
Hứa Ý Tri bảo cô ôm c.h.ặ.t thắt lưng, cười nhẹ:
“Như vậy không phải tốt sao, bỏ ra số tiền như nhau mà học được nhiều hơn người khác, chẳng phải là chúng ta hời rồi sao."
“Nói thì nói vậy, nhưng em đã mấy ngày rồi không có thời gian riêng tư.
Em cảm thấy thầy Đàm hận không thể lúc nào cũng treo em bên cạnh, chắc chắn vẫn là vì chuyện của Mary mà giận."
“Ừm, vậy phải làm sao đây?
Hay là lúc tan học chúng ta mua chút quà cho thầy, đút lót thầy một chút?"
“Như vậy sao được, sao có thể đút lót thầy giáo chứ."
Kim Hoa Hoa trợn to mắt, không thể tin được nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lưng Hứa Ý Tri, cảm thấy người này dường như học xấu rồi:
“Hơn nữa thầy làm vậy cũng là vì tốt cho em, em không thể làm thầy ngược lại phải mang tiếng xấu được."
Từ phía trước truyền đến tiếng cười trầm thấp, rung động đến mức Kim Hoa Hoa cuối cùng cũng phản ứng lại, Hứa Ý Tri là đang cố ý trêu cô.
Cô véo mạnh vào eo đối phương một cái, chiếc xe lập tức loạng choạng, Kim Hoa Hoa kinh hô thành tiếng, cũng may Hứa Ý Tri phản ứng nhanh, lập tức giữ vững lại được.
“Không biết thắt lưng của đàn ông không được véo bừa sao?
Cẩn thận lần sau ngã em đấy."
Hứa Ý Tri cố ý dọa dẫm, Kim Hoa Hoa mới không sợ.
Cô nghĩ tới điều gì đó, cười hì hì:
“Hứa Ý Tri anh lần này xin nghỉ những mấy ngày, chắc chắn cũng có rất nhiều bài vở bị bỏ lỡ, mấy ngày tới đây phải nỗ lực học tập giống như em rồi."
