Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 31
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:10
Kim Hoa Hoa cứ ngỡ Kim Minh Nguyệt dù có muốn giở trò thì cũng phải đợi một thời gian, làm quen với cuộc sống ở thôn Hứa Gia rồi mới quậy.
Kết quả là cô vẫn đ-ánh giá quá cao Kim Minh Nguyệt, ngay trong ngày hôm đó cô ta đã bắt đầu làm loạn.
Không được ở trong căn nhà Kim Hoa Hoa thuê, trong lòng Kim Minh Nguyệt đã bực bội sẵn rồi.
Đến khu thanh niên tri thức nhìn thấy đồ ăn lại càng bất mãn thêm.
Lúc xuống nông thôn cô ta mang theo không ít tiền, sau đó gia đình lại lục tục gửi cho không ít đồ tốt, nên mức ăn uống của Kim Minh Nguyệt tốt hơn các thanh niên tri thức khác không chỉ một chút.
Thêm vào đó cô ta có nhan sắc không tệ, lại giỏi lợi dụng ưu thế của mình nên xung quanh luôn có không ít người nịnh nọt.
Những ai không biết chuyện đều tưởng gia cảnh cô ta có bối cảnh gì ghê gớm lắm nên lúc xuống nông thôn mới sống thong dong như vậy.
Công việc thường ngày phải làm thì cô ta nũng nịu vài câu, cộng thêm việc vung tay đồ tốt ra thì tự nhiên có người sẵn lòng giúp đỡ.
Kim Minh Nguyệt xuống nông thôn chính là để đi con đường mà kiếp trước Kim Hoa Hoa đã đi, gả cho người đàn ông sau này sẽ trở thành tướng quân kia.
Trước khi gả cho đối phương, cô ta luôn thể hiện mình là một tiểu thư nhà giàu có tiền có thế, thật sự chưa từng chịu khổ bao giờ.
Vốn dĩ cô ta còn lo lắng tiền sắp dùng hết rồi, kết quả là người đàn ông cô ta nhắm trúng đã về quê thăm người thân.
Tiếc là sau một hồi thao tác sai lầm, chẳng những không đạt được nguyện vọng gả cho đối phương mà danh tiếng còn bị hủy hoại, ngay cả thân phận cũng bị người ta bóc trần không còn gì.
Chuyện đó thì cũng thôi đi, chưa đợi cô ta thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch thì cái người đàn ông ch-ết tiệt kia đã quay về bộ đội, lại còn trực tiếp kết hôn trong quân đội luôn.
Lại đụng trúng lúc cãi nhau với con gái bí thư chi bộ, đối phương mỉa mai cô ta là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, Kim Minh Nguyệt bốc hỏa, chẳng thèm nể nang gì mà đ-ánh nh-au với đối phương một trận, cả hai đều chẳng được lợi lộc gì.
Nhưng vì chỗ đ-ánh nh-au là khu thanh niên tri thức nên đồ đạc của Kim Minh Nguyệt bị vạ lây, còn phải đền tiền cho các thanh niên tri thức cùng phòng.
Cho nên sau đó khi phát hiện mình chẳng còn gì cả, cô ta mới phát điên trực tiếp đi tìm ủy ban cách mạng.
Giờ những thứ mang tới thôn Hứa Gia là những gì còn sót lại của cô ta.
Không có tiền, lại phải sắm thêm đồ, Kim Minh Nguyệt bắt đầu túng thiếu.
Cô ta nghĩ cách điều tới thôn Hứa Gia chính là nghĩ Kim Hoa Hoa sống ở đây thì dù thế nào cũng phải giúp đỡ cô ta, ai ngờ Kim Hoa Hoa bây giờ lại chẳng thèm nể mặt cô ta chút nào.
Mang theo một bụng tức quay về khu thanh niên tri thức, cô ta đ-ập đồ đạc lung tung để bày tỏ sự bất mãn của mình.
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc ăn cơm, vậy mà lại đưa cho cô ta bát cháo loãng rau dại.
Kim Minh Nguyệt nghĩ tới mùi thịt ngửi thấy bên ngoài căn nhà của Kim Hoa Hoa, cơn giận bốc lên, trực tiếp lật tung cái bàn, thế là chọc giận tất cả mọi người rồi.
Đám thanh niên tri thức cũng chẳng phải dạng vừa.
Ban đầu nghĩ đều là thanh niên tri thức cả, dù Kim Minh Nguyệt trông tính tình không tốt thì cùng lắm là không qua lại nữa là xong.
Ai ngờ cô ta lại dám lật bàn.
Bây giờ lương thực quý giá biết bao nhiêu.
Bình thường họ chỉ được ăn no bảy tám phần, cũng chính là năm nay đặc thù mới được ăn thịt vài lần, nhưng lương thực vẫn là thứ vô cùng quý giá.
Kim Minh Nguyệt vừa lật bàn một cái là mọi người đều nổi giận, chẳng ai muốn tiếp xúc với hạng người như thế nữa.
Ba năm người tụ lại thầm thì một hồi, trực tiếp bảo khu thanh niên tri thức hết chỗ ở rồi.
Khu thanh niên tri thức vốn dĩ chỗ ở đã chật chội, giờ đây tất cả mọi người đều bày tỏ không còn chỗ ở nữa, trực tiếp ném những đồ đạc còn chưa kịp sắp xếp của Kim Minh Nguyệt ra ngoài cửa.
Kim Minh Nguyệt tức đến giậm chân rồi chạy đi tìm đại đội trưởng.
Lúc Kim Hoa Hoa quay về mọi người đều đang vây quanh nhà đại đội trưởng xem náo nhiệt, dù sao thì một cô thanh niên tri thức hung hãn như vậy vẫn là lần đầu tiên được thấy.
Những người khác ở khu thanh niên tri thức cũng đều đang đợi ở nhà đại đội trưởng để mọi người phân xử.
“Đại đội trưởng, bác cũng biết chỗ ở trong khu thanh niên tri thức vốn đã chật chội rồi, bọn cháu cũng hết cách thôi."
Vương Hồng Hà là người đầu tiên đứng ra.
Cô vốn là người đứng đầu nhóm nữ thanh niên tri thức, lúc này đại diện cho ý kiến của mọi người cũng là chuyện thường tình.
Giả vờ như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của đại đội trưởng, Vương Hồng Hà bất lực giải thích:
“Trước đây là do đồng chí Kim Hoa Hoa cũng ở trong khu thanh niên tri thức, sau này mới nghĩ tới chuyện dọn ra ngoài chính là vì chật quá không chịu nổi mà.
Nếu không mọi người cứ tới khu thanh niên tri thức mà xem, bình thường mọi người tới đó chơi cũng không ít, đều biết bọn cháu sống thế nào mà."
Cô nói năng rộng rãi như vậy ngược lại khiến mọi người cảm thấy có lẽ khu thanh niên tri thức quả thực chật chội thật.
Thêm vào đó dân làng đều quen thuộc với họ nên theo bản năng là thiên vị họ, từng người một gật đầu thấy có thể hiểu được.
“Tôi không quan tâm, dù sao cấp trên đã phân bổ tôi tới đây rồi, nếu các người không tìm cho tôi chỗ ở thì tôi sẽ lên huyện, lên tỉnh, lên Bắc Kinh tìm lãnh đạo."
Kim Minh Nguyệt vểnh cằm lên, nói năng vô lý.
Thật ra trước đây Kim Minh Nguyệt không đến mức quậy phá như vậy.
Chẳng qua là sau khi danh tiếng ở Vương Gia Câu bị hủy hoại, cả ngày đấu khẩu c.h.ử.i bới với mấy bà cô hàng xóm trong thôn, lâu dần tính cách trở nên kỳ quặc, đến bây giờ thì tiến hóa thành cái loại tính cách hễ một câu không hợp ý là giở trò ăn vạ thế này.
Khốn nỗi đại đội trưởng lại thật sự không thể mặc kệ được.
Cái hạng người ham quậy phá này nhỡ đâu cô ta thật sự chạy đi tìm lãnh đạo thật thì sao.
Nghĩ tới kết cục của bí thư chi bộ Vương Gia Câu là đại đội trưởng thấy đau đầu.
Ông đã bảo là không nên đồng ý cho cái hạng người thích gây rắc rối này ở trong thôn mà, khốn nỗi cấp trên ra lệnh ch-ết, ông muốn từ chối cũng không được.
“Tình hình là như vậy, hoặc là cô tự thuê nhà ở, hoặc là ở chuồng bò, trong thôn cũng không còn nhà trống nào nữa đâu."
Đại đội trưởng nghiêm nghị nói.
Ông không phải không biết ý đồ của đám thanh niên tri thức, nhưng đã không thể chung sống được với bất kỳ ai thì tính cách cô gái này chắc chắn là có vấn đề lớn.
Nếu ông sắp xếp vào nhà dân, vạn nhất lại xảy ra chuyện gì thì lúc đó người lo lắng vẫn là ông thôi.
Chi bằng cứ dứt khoát một lần cho xong, tốt nhất là cô Kim này cũng giống như cô Kim kia tự thuê phòng mà ở.
Kim Hoa Hoa đứng một bên không nói lời nào.
Khu thanh niên tri thức chật không?
Chắc chắn là chật, nhưng bảo nhét thêm một người nữa thì không phải là không nhét nổi.
Nhưng với cái tính cách hiện giờ của Kim Minh Nguyệt cô ta có thể quậy cho tất cả mọi người không yên ổn được.
Đại đội trưởng bảo cô ta dọn ra ngoài chắc hẳn cũng là lo lắng điều này.
Kim Minh Nguyệt tự nhiên là sẵn lòng ở riêng một mình, nhưng cô ta hết tiền rồi.
Hai tháng này tiền gia đình gửi cho cô ta ngày càng ít đi.
Cô ta tức đến giậm chân cũng chẳng làm được gì, trong lòng hạ quyết tâm Tết này nhất định phải về nhà quậy một trận.
Dựa vào cái gì đều là con cái nhà họ Kim mà vì thằng em út liền muốn mặc kệ cô ta chứ, cô ta chẳng thèm chịu cái cục tức này đâu.
Không thể tự thuê phòng, phản ứng đầu tiên của Kim Minh Nguyệt chính là ở chỗ Kim Hoa Hoa, thế là cô ta nói ra một cách đương nhiên.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Kim Hoa Hoa, đặc biệt là không ít người bây giờ mới biết hai người hóa ra là chị em, thế thì đúng quá rồi, hai cô Kim ở chung một chỗ là khỏi phải quậy nữa.
Kim Hoa Hoa thầm mừng vì mình đã quay về kịp lúc.
Nếu chậm hơn một chút, với tư tưởng phổ biến của mọi người hiện nay thì chẳng ai thấy chuyện này có gì không đúng cả, vạn nhất lại gặp phải ai đó tốt bụng, nói không chừng còn chủ động giúp mở cửa nhà mình ra cho Kim Minh Nguyệt vào ở nữa ấy chứ.
“Không được."
Kim Hoa Hoa trực tiếp từ chối:
“Tôi và Kim Minh Nguyệt là chị em kế, bình thường quan hệ vốn đã không tốt rồi.
Lúc xuống nông thôn gia đình đã đem hết những thứ đáng lẽ thuộc về hai chúng tôi cho chị ta cả, tôi đã đặc biệt đổi chỗ chính là không bằng lòng ở cùng chị ta.
Nếu Kim Minh Nguyệt muốn ở riêng thì có thể tự mình thuê phòng."
Kim Hoa Hoa không nhắc tới chuyện đã không còn liên quan gì tới gia đình nữa, chủ yếu là nói ra cũng chẳng ích gì, người ta sẽ không quản bạn ở nhà chịu bao nhiêu uất ức đâu, chỉ cảm thấy đứa trẻ này không hiểu chuyện mà thôi.
Thay vì thế chẳng thà trực tiếp thể hiện ra mình là người không biết điều một chút thì cũng đỡ được nhiều rắc rối.
Kim Minh Nguyệt không ngờ trước mặt bao nhiêu người thế này mà Kim Hoa Hoa cũng chẳng nể mặt cô ta, tức đến giậm chân, ngay lập tức muốn nổi đóa.
Giây tiếp theo như chợt nhớ ra điều gì đó, trong mắt hiện lên vài phần đắc ý:
“Không ở cùng thì không ở cùng, cô tưởng tôi thèm chắc.
Đại đội trưởng, tôi ở chuồng bò."
Cô ta xị mặt xuống bày tỏ sự không vui của mình, nhưng ánh sáng trong mắt lại càng thêm mãnh liệt.
Vốn dĩ Kim Hoa Hoa còn tưởng phải quậy một trận mới khiến Kim Minh Nguyệt hiểu ra bản thân hiện giờ không phải hạng người cô ta có thể nắm thóp được, không ngờ Kim Minh Nguyệt lại nhún nhường đơn giản như vậy.
Mặc dù tò mò vì sao Kim Minh Nguyệt lại sẵn lòng ở chuồng bò, nhưng cô cũng sẽ không hỏi ra để tự chuốc họa vào thân.
Đại đội trưởng cũng thở phào nhẹ nhõm, liền sai người đưa Kim Minh Nguyệt tới chuồng bò.
Kim Hoa Hoa không đi theo, mấy ngày nay cô đang xem sách giáo khoa.
Trước đây những nội dung cô xem đa số là trong bộ sách ôn tập số lý hóa, muốn làm giáo viên tiểu học thì lại khác, còn phải học cách soạn giáo án nữa.
Còn về Kim Minh Nguyệt, chỉ cần không quậy tới trước mặt cô thì cô cứ coi như không có hạng người này.
Hai ngày sau đại đội trưởng quả nhiên thông báo việc tuyển giáo viên tiểu học.
Yêu cầu có trình độ từ trung học cơ sở trở lên, bình thường biểu hiện tốt, hai ngày sau thống nhất thi tại trường tiểu học mới xây, ai vượt qua mới được làm giáo viên.
Tất cả thanh niên tri thức đều sôi sục hẳn lên.
Nếu nói lúc xây dựng trường tiểu học họ chỉ mới nghĩ tới thôi, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là nghĩ thế thôi, nói không chừng cấp trên sẽ cử giáo viên xuống thì sao.
Những ai thông minh tự nhiên đã bắt đầu nỗ lực học hành rồi, những ai không nhạy bén lắm thì trong lòng thầm ngưỡng mộ những người có thể làm giáo viên.
Giờ đại đội trưởng đã lên tiếng, họ mới biết hóa ra còn có thể chọn từ trong số họ nữa, ai nấy đều xắn tay áo chuẩn bị tinh thần.
Không chỉ thanh niên tri thức, trong thôn còn có những thanh niên khác cũng có học vấn muốn làm giáo viên.
So với thanh niên tri thức, cơ hội của họ còn lớn hơn một chút, tất nhiên thanh niên tri thức cũng có ưu thế riêng, kiến thức của họ rộng hơn, cái này tùy thuộc vào bản lĩnh của mỗi người thôi.
Đại đội trưởng về điểm này chẳng hề chậm trễ.
Sau khi thi xong liền nhanh ch.óng công bố danh sách.
Tổng cộng chọn được sáu giáo viên trong thôn, ba người của thôn, ba người thanh niên tri thức, chẳng thiên vị bên nào.
Kim Hoa Hoa chính là một trong số những người may mắn đó:
“Đãi ngộ của giáo viên là mỗi tháng năm đồng, lúc nông nhàn thì dạy học, lúc mùa vụ bận rộn thì xuống đồng, lúc đó cũng tính điểm công như mọi người.
Nếu ai biểu hiện tốt, nói không chừng còn có thể lên trường tiểu học trên trấn nữa đấy."
Đại đội trưởng khích lệ.
Kim Hoa Hoa biết lời này chủ yếu là cái “củ cà rốt" treo trước mặt thôi.
Công việc bây giờ khó tìm biết bao nhiêu, đừng nhìn chỉ là giáo viên bán công bán nông, cũng có khối người muốn.
Trên trấn có chỗ trống cơ bản chẳng bao giờ đến lượt giáo viên trong thôn thay thế đâu.
Nhìn dáng vẻ hưng phấn của mọi người, cô cũng chẳng nói ra để dập tắt sự tích cực của họ.
Đại đội trưởng gọi mọi người tới cũng chính là nói với họ về đãi ngộ sau này, bảo họ về xem xem nên dạy học sinh thế nào, rồi khích lệ thêm vài câu để mọi người có thêm động lực.
Giờ nói xong là định để mọi người về, chuẩn bị ngày mai lên lớp rồi.
Kết quả lời bảo mọi người về còn chưa thốt ra khỏi miệng thì cửa đã bị đẩy “rầm" một cái:
“Đại đội trưởng, dựa vào cái gì mà không chọn tôi?
Tôi là học sinh tốt nghiệp cấp ba đấy nhé, có phải họ cho bác lợi lộc gì rồi không?"
Người xông vào vừa vội vừa giận nói.
Kim Hoa Hoa sững sờ nhìn Kim Minh Nguyệt đang giận dữ.
Trước đây cô không thấy Kim Minh Nguyệt thế nào, giỏi lắm là lười một chút, nóng tính một chút, con người hơi ích kỷ một chút, sao bây giờ lại hễ một tí là chụp mũ cho người ta, lại còn học được thói vô lý đòi ba phần phải phải nữa chứ.
Đại đội trưởng cũng tức đến nghẹn lời, “rầm" một cái vỗ bàn:
“Kim Minh Nguyệt, cô đang nói cái lời gì thế hả?
Nếu cô không muốn ở thôn Hứa Gia nữa thì tôi sẽ báo với lãnh đạo điều cô đi chỗ khác ngay.
Đừng có suốt ngày hết chuyện nọ chuyện kia rồi bảo người ta bắt nạt cô.
Cô tưởng thôn Hứa Gia là cái hạng nơi gì, nhà cô muốn làm gì thì làm chắc.
Tôi nói cho cô biết, cô mà còn quấy rầy vô lý nữa là tôi đi tìm lãnh đạo ngay, cùng lắm thì cái chức đại đội trưởng này tôi không làm nữa."
