Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 42
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:12
“Kim Đại Thành nhìn dáng vẻ của cô con gái út, tim thắt lại một cái, biết rằng đứa con gái này có lẽ thực sự đã ly tâm với gia đình rồi.
Phải nói rằng trong mấy đứa con trong nhà, ông không thích nhất chắc chắn là Kim Hoa Hoa, đại khái là vì sự khúc mắc ban đầu trong lòng nên đã quen với việc thờ ơ với đứa con gái này.
Nhưng nuôi lớn chừng này rồi, mắt thấy sắp gả đi được rồi, ông cũng không muốn trở mặt với cô.”
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc con gái gả đi là có thể nhận được một khoản tiền lễ hỏi, cho dù không nói đến cái đó, ông tìm cho cô một mối thông gia tốt thì cũng có thể giúp đỡ cho gia đình mình.
Kim Đại Thành tính toán rất tốt, chỉ là không ngờ người trước đây luôn lầm lì ngoan ngoãn lại đột nhiên thay đổi tính nết.
Cái ngày con gái xuống nông thôn, ông vì có việc nên cũng không xin nghỉ để tiễn hai đứa con đi, đi làm về nghe chuyện xảy ra trong nhà, ông đã cảm thấy không ổn.
Đối với Kim Minh Nguyệt ông đương nhiên là yêu thương, nhưng cũng không thể thể hiện sự thiên vị rõ ràng như vậy.
Những chuyện vặt vãnh trong nhà này đều do Dương Xuân Hoa xử lý, ông nghĩ dù sao cũng là con gái của Dương Xuân Hoa, Dương Xuân Hoa đâu có ngốc mà không đối xử tốt với con gái mình.
Giống như ông bình thường lén lút trợ cấp cho con gái con trai, chẳng lẽ Dương Xuân Hoa không làm như vậy sao.
Dù sao cũng là hai lứa con trước sau, anh cả anh hai lại mất mẹ nên ông khó tránh khỏi quan tâm hơn một chút, vì thế cũng không biết Dương Xuân Hoa làm việc không có não như vậy, còn bị Kim Hoa Hoa vạch trần trước mặt mọi người.
Sau khi biết chuyện, vốn dĩ ông định viết một lá thư an ủi đứa trẻ này một chút, tốt nhất là có thể để cô chăm sóc Minh Nguyệt nhiều hơn.
Nghe nói những ngày ở nông thôn không dễ dàng gì, có những thanh niên tri thức còn không có đủ cơm ăn, Kim Hoa Hoa vốn dĩ hiểu chuyện, biết Minh Nguyệt sức khỏe yếu chắc chắn sẽ chăm sóc chị gái.
Nhưng chưa đợi ông viết thư đã nhận được thư của Kim Minh Nguyệt, mới biết Kim Hoa Hoa vậy mà lại tìm người điều chuyển địa phương xuống nông thôn, hoàn toàn không ở cùng một thôn với Minh Nguyệt, lúc đó ông đã nổi giận.
Đại khái là vì đã quen với việc Kim Hoa Hoa luôn ngoan ngoãn, địa vị thấp nhất trong nhà, chỉ cần ông lên tiếng, dù có làm cô chịu ủy khuất thì sau khi làm loạn không hài lòng cô cũng sẽ ngoan ngoãn theo ý ông, Kim Đại Thành lúc đó đã chán ghét đứa con gái này.
Biết Kim Hoa Hoa trên người không có tiền, ngay cả chăn đệm dày cũng không mang theo, ông cũng coi như không biết.
Chẳng phải tính khí lớn lắm sao, vậy thì tự mình nghĩ cách đi.
Đương nhiên đây cũng là vì ông thấy Dương Xuân Hoa không thể thực sự nhìn con cái gặp khó khăn, chắc chắn sẽ giấu ông cho chút đồ gì đó, hoàn toàn không biết Dương Xuân Hoa kể từ sau đó càng thêm ghét bỏ đứa con gái Kim Hoa Hoa này, ngược lại thực sự nghe theo lời Kim Hoa Hoa, coi Kim Minh Nguyệt thành con gái ruột của mình.
Khi Kim Đại Thành hỏi đến thì bà đều lấp l-iếm cho qua, vì thế Kim Đại Thành cũng không biết kể từ sau khi xuống nông thôn, mối quan hệ mẹ con này không hề có chút dịu bớt nào.
Trước khi đến đây chắc chắn ông đã đi tìm cô con gái lớn trước.
Nhà thanh niên tri thức t.ử tế không ở, vậy mà lại ở trong chuồng bò, ở cùng với một lũ trí thức hôi hám, Kim Đại Thành lúc đó đã nổi giận, muốn đi tìm đại đội trưởng, sao có thể bắt nạt người ta như vậy chứ.
Ông đã nghĩ sẵn nếu đại đội trưởng không nói lý lẽ thì sẽ đi tìm văn phòng thanh niên tri thức, ở trấn không được thì tìm lên huyện, ở huyện không được thì tìm lên thành phố.
Người của văn phòng thanh niên tri thức không thể không quan tâm đến sự sống ch-ết của những thanh niên tri thức này, ném người xuống nông thôn rồi bỏ mặc chứ.
Vẫn là bị Kim Minh Nguyệt khuyên can lại.
Cô con gái lớn khóc một trận, vừa khóc vừa nói, ông nghe mà ù ù cạc cạc, mãi mới hiểu ra.
Con gái lớn nói là cô và con gái út không hợp nhau, vì là chuyển đến sau nên bị con gái út giở trò, bị các thanh niên tri thức trong khu nhà cô lập nên mới phải chuyển đến đây ở.
Thử hỏi có người làm cha nào nghe thấy lời này mà không tức giận cơ chứ.
Dương Xuân Hoa lại càng tức đến mức lúc đó muốn đi tìm Kim Hoa Hoa để chất vấn xem cô rốt cuộc có lương tâm hay không, sao lại độc ác như thế, đến cả chị ruột cũng hãm hại.
Ngay lập tức hỏi rõ nơi ở của Kim Hoa Hoa rồi tìm tới.
Trên đường đi bộ tới đây, hai vợ chồng đã bình tĩnh lại một chút, Kim Đại Thành nghĩ đến dự tính của mình nên hiểu rằng không thể đối xử với Kim Hoa Hoa như trước đây nữa.
Trước đây đứa trẻ này không có nơi nào để đi, dù có chịu ủy khuất đến mức nào thì cũng chỉ ở nhà bạn bè hai ngày, không ai để cô ở lại mãi được, sớm muộn gì cũng phải quay về, thời gian lâu dần đứa trẻ tự nhiên sẽ ngoan ngoãn thôi.
Ông luôn thấy mình làm chẳng có gì sai, còn thấy mình làm rất tốt, chẳng phải con nhỏ đó bây giờ bảo làm gì là làm nấy sao.
Nhưng biết những việc Kim Hoa Hoa đã làm trước khi xuống nông thôn, ông biết trong lòng đứa trẻ này vẫn còn sự kiêu ngạo, trên mặt không còn khóc lóc như lúc nhỏ nhưng trong lòng lại mọc răng, nếu không sao lại trùng hợp như vậy, đúng lúc trước khi xuống nông thôn thì làm loạn lên, còn biết trong nhà đã cho Minh Nguyệt bao nhiêu đồ.
Cái trận làm loạn đó khiến người trong khu tập thể đều nói Dương Xuân Hoa đầu óc có vấn đề, đối xử với con riêng còn tốt hơn con đẻ, đương nhiên cũng có người nói ông làm cha không tròn trách nhiệm.
Tất nhiên những lời đàm tiếu này không ảnh hưởng lớn đến ông, nhưng lại khiến ông hiểu rằng đứa con gái này không thể đối xử như trước đây được nữa.
Đến khi nhìn thấy nơi Kim Hoa Hoa ở thì càng xác tín điều này.
Cô con gái út này nhìn thì không nói không rằng nhưng tâm tư lại rất nhiều, nếu không thì lúc cô xuống nông thôn một xu cũng không có, sao có thể thuê được chỗ ở tốt như thế này.
Cho nên lúc mở cửa ông cố ý tụt lại sau một bước, để Dương Xuân Hoa mắng Kim Hoa Hoa mấy câu trước rồi mới đứng ra đóng vai người tốt.
“Kim Hoa Hoa con giỏi giang rồi đúng không, đến cả cha mẹ ruột cũng không nhận nữa, đúng là đồ sói mắt trắng, biết thế lúc đầu không nên sinh ra con, cái đồ sói mắt trắng như con sao không đi ch-ết đi cho rồi."
Thái độ của Kim Hoa Hoa khiến người bị kích động nhất không phải Kim Đại Thành mà là Dương Xuân Hoa, gần như theo bản năng Dương Xuân Hoa đã nổi giận đùng đùng.
“Con nói xem sao con lại độc ác như thế, đến chị gái cũng không tha, Minh Nguyệt bị con ép đến mức nào rồi?
Sao con còn có thể đứng đây mà không có chút hối lỗi nào hết, thầy bói nói quả nhiên không sai, con đúng là sinh ra để khắc mẹ, cái đồ không có lương tâm nhà con đúng là không nên sống trên đời."
Sự bộc phát của Dương Xuân Hoa khiến mọi người giật mình.
Dù sớm biết mẹ không thích mình nhưng Kim Hoa Hoa cũng không ngờ đối phương lại nói về mình như vậy.
Sắc mặt cô tái nhợt, bám vào khung cửa cố gắng đứng vững.
“Câm mồm."
Kim Đại Thành quát lớn một tiếng, thấy Dương Xuân Hoa cúi đầu không nói nữa mới bước lên chắn trước mặt Dương Xuân Hoa:
“Mẹ con không có ý đó đâu, bà ấy chỉ là cái miệng không tốt thôi, trong lòng vẫn lo cho con lắm, con đừng có chấp nhặt với bà ấy."
Kim Đại Thành không ngờ Dương Xuân Hoa đối với Kim Hoa Hoa lại có thái độ như vậy, trước đây ông cũng từng thấy Dương Xuân Hoa mắng Kim Hoa Hoa nhưng không để tâm, đàn bà mà chẳng phải ai cũng thế sao.
Mắng có dữ đến đâu thì cũng là mẹ con ruột thịt, một câu mẹ con miệng không tốt là xong chuyện, con cứ đi xem khu tập thể đi, những lời người lớn mắng con cái nhà mình như thế ở đâu mà chẳng nghe thấy.
Nhưng bây giờ chẳng phải chuyện đã khác rồi sao?
Mấy lá thư trước đứa trẻ này một lá cũng không hồi âm, rõ ràng là đã có oán hận với gia đình.
Ông đã tính kỹ rồi, thằng út sắp tốt nghiệp rồi, không có công việc thì cũng phải xuống nông thôn thôi, vì thế ông luôn tìm cách.
Cách đây không lâu ông đã tìm được một cơ hội tốt, phó xưởng trưởng trong xưởng có một đứa con trai, ngoại hình không được tốt lắm nên chuyện hôn sự không mấy thuận lợi, trước đây đã cưới hai người rồi nhưng kết quả hai người vợ mạng không tốt, cưới chưa được hai năm thì người đã mất.
Nếu không phải ông có quan hệ gần gũi với đối phương thì cũng không biết người vợ thứ hai lại mất rồi.
Đây chẳng phải là cơ hội của ông sao.
Đàn ông không cần nhìn ngoại hình, chỉ cần thành thông gia với nhà phó xưởng trưởng thì công việc của thằng út sẽ không phải lo lắng nữa.
Còn việc đàn ông đ-ánh vợ thì đó chẳng phải là chuyện bình thường sao, thế là Kim Đại Thành chớp thời cơ, rất nhanh đã đạt được sự ngầm hiểu với phó xưởng trưởng.
Lần này ông đến nông thôn, xem con gái lớn là một mặt, đưa con gái út về mới là chuyện quan trọng nhất.
Nghĩ đến kế hoạch của mình, Kim Đại Thành cố gắng thể hiện ra chút tình cha con:
“Những ngày ở nông thôn chắc chắn không dễ dàng gì, mẹ con cũng là vì xót con nên mới lỡ lời thôi.
Thế này đi, cha biết con và Minh Nguyệt không hợp nhau, năm nay sẽ không để Minh Nguyệt về nhà, con đi theo cha mẹ về nhà nhé, cũng về thăm anh và em trai nữa, chúng nó cũng nhớ con lắm."
Khóe miệng Kim Hoa Hoa giật giật muốn cười, Dương Xuân Hoa mắng dữ dội như vậy mà chỉ là lỡ lời thôi sao?
E rằng trong lòng Dương Xuân Hoa đối với đứa con gái này không có một chút tình cảm nào đâu, nếu không cô không hiểu nổi người mẹ thương yêu con gái nào lại mắng con gái mình như thế.
Còn việc anh trai và em trai trong nhà nhớ cô thì càng không thể.
Cô không biết tại sao Kim Đại Thành lại đột ngột phát huy tình cha con, trở nên ôn hòa với cô như vậy, nhưng cô hiểu rõ mình không muốn quay lại cái nhà đó nữa:
“Không cần đâu, tôi ở đây sống rất tốt.
Lúc rời khỏi nhà tôi đã nói rồi, tôi và cái nhà đó không còn quan hệ gì nữa, tôi nghĩ hai người cũng nghĩ như vậy, nếu không sao biết tôi không mang theo thứ gì mà cũng chưa từng đến thăm tôi, chưa từng cho tôi lấy một xu một cắc."
Kim Đại Thành nhìn sang Dương Xuân Hoa:
“Bà không gửi cái gì cho Hoa Hoa hết à?"
Ông có chút không dám tin, đó là con gái ruột của Dương Xuân Hoa mà, ông vì trong lòng có khúc mắc nên không thân thiết nổi với đứa con gái này, nhưng Dương Xuân Hoa làm mẹ thì đâu có giả.
Sao bà có thể bỏ mặc con gái mình chứ.
Ông nhìn thấy nơi Kim Hoa Hoa ở còn cứ ngỡ mấy năm nay Dương Xuân Hoa bề ngoài đối xử không tốt với đứa con gái này nhưng sau lưng lại cho không ít trợ cấp, trong lòng còn có chút không vui, hoàn toàn không ngờ mối quan hệ mẹ con này đã tồi tệ đến mức này rồi.
“Cho cái gì mà cho?
Một đứa con gái thì nuôi nó lớn chừng này đã đủ đối xử tốt với nó lắm rồi, nó đúng là đồ sói mắt trắng, bản thân ở chỗ tốt thế này mà vì đố kỵ với Minh Nguyệt nên mới ép Minh Nguyệt vào chuồng bò ở, nó đúng là hạt giống xấu từ trong trứng, là sao chổi..."
Mắt thấy Dương Xuân Hoa càng nói càng kích động, miệng không có gì ngăn cản được, mặt Kim Đại Thành đen thui.
Lần này chưa đợi ông nói gì đã nghe thấy một giọng nói khác:
“Hoa Hoa, em đang nói chuyện với ai thế, nếm thử xem vị cá này thế nào?"
Theo tiếng nói, một thiếu niên tuấn tú xuất sắc từ trong bếp đi ra, trên mặt không có biểu cảm gì.
Kim Hoa Hoa không ngoảnh đầu lại cho đến khi Hứa Ý Tri đi tới sau lưng mình, cô vẫn bướng bỉnh đứng đó, còn Kim Đại Thành và Dương Xuân Hoa thì đều im bặt, ánh mắt rơi trên người Hứa Ý Tri.
Trông rất bảnh bao, điều kiện gia đình chắc cũng khá, đây là phản ứng đầu tiên của Kim Đại Thành.
Còn Dương Xuân Hoa thì kỳ lạ hơn, trong thần sắc của bà không có một chút vui mừng nào, ngược lại là chán ghét nhiều hơn:
“Quả nhiên giống như chị mày nói, mới xuống nông thôn được bao lâu mà đã không yên phận rồi."
Không đợi bà nói tiếp, Hứa Ý Tri đã cắt ngang lời bà:
“Vị thím này, bà là ai vậy?
Đây là Hứa Gia Đồn, đứng ở nhà người khác mắng người chính là giáo d.ụ.c của bà sao?"
Lời nói của Hứa Ý Tri không hề khách sáo, anh tiến lên một bước che chắn cho Kim Hoa Hoa, ánh mắt sắc lẹm khiến Dương Xuân Hoa lùi lại một bước, không dám nói gì.
Kim Đại Thành phản ứng nhanh nhất, cười ngại ngùng:
“Chúng tôi là cha mẹ của Hoa Hoa, cậu là...?"
Ông không ngờ ở đây còn có người khác, lại là một người đàn ông trẻ tuổi.
Ánh mắt ông quét tới quét lui trên người Kim Hoa Hoa và Hứa Ý Tri, lông mày nhíu lại, có một cảm giác không ổn.
Không đợi Hứa Ý Tri lên tiếng, Kim Hoa Hoa đã mở miệng:
“Anh ấy tên là Hứa Ý Tri, chồng tương lai của tôi, tôi và anh ấy đã đính hôn rồi, sau này tôi cũng sẽ không quay về nhà họ Kim nữa."
Cô nhìn Kim Đại Thành, thấy dáng vẻ không tán thành của Kim Đại Thành thì mỉm cười:
“Đây chẳng phải là đúng ý hai người sao?
Tôi không về thì cả nhà các người yêu thương nhau, còn việc nói tôi hại Kim Minh Nguyệt, tôi không biết hai người nghe được từ đâu, cô ta vì sao mà phải ở chuồng bò thì người trong thôn đều biết rõ, hai người cứ việc đi mà hỏi.
Bây giờ ông và bà Dương Xuân Hoa đều đứng ở đây, tôi xin nói lại một lần nữa, những năm qua người thì coi tôi như người làm mà sai bảo, người thì coi như không có sự hiện diện của tôi, lúc tôi xuống nông thôn, giữa chúng ta đã ân đoạn nghĩa tuyệt rồi."
