Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 72
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:17
“Cô không hiểu gì mà đi theo Hứa Ý Tri vào bên trong, những người ở đây rõ ràng đều rất quen thuộc với Hứa Ý Tri, ai nấy đều chào hỏi hai vợ chồng.
Nếu không phải Kim Hoa Hoa biết Hứa Ý Tri chưa từng làm việc ở đây, chắc cô đã tưởng anh là người ở đây rồi.”
Đến văn phòng của cán bộ Trương, hai người nói chuyện vài câu, Hứa Ý Tri kể lại chuyện đi bưu điện trước đó:
“Mặc dù khả năng xảy ra chuyện như vậy là rất nhỏ nhưng không phải là không có, hiện nay kỳ thi đại học vừa mới khôi phục nên có không ít kẽ hở, nếu thực sự có người bị mạo danh thay thế thì đó chính là làm hỏng tiền đồ cả đời người ta."
Hiện nay không giống như hậu thế cái gì cũng có thể làm được, chỉ cần có bản lĩnh thì luôn có thể ngóc đầu lên được.
Đối với người thời đại này mà nói, đỗ đại học để thay đổi vận mệnh là con đường duy nhất của họ, vì thế Hứa Ý Tri mới chuyên môn nhắc một câu với cán bộ Trương.
Cán bộ Trương là một người làm việc nghiêm túc, sau khi biết chuyện chắc chắn ông sẽ chú ý đến phương diện này.
Có lẽ không thể ngăn chặn được hết mọi khả năng, nhưng ít nhất sẽ giảm thiểu khả năng đó xuống mức thấp nhất.
Cán bộ Trương cũng coi chuyện này là chuyện quan trọng, gật đầu nói:
“Trước đây chưa nghĩ đến, nhưng quả thực là chuyện quan trọng, tôi sẽ đề xuất với lãnh đạo."
Nói xong ông dòm vẻ trêu chọc nhìn Hứa Ý Tri - người từ khi bước vào chưa từng buông tay Kim Hoa Hoa ra, không ngờ cái thằng ranh con trước đây dù có dạm hỏi thế nào cũng bảo còn nhỏ chưa muốn lấy vợ này, cũng có ngày canh chừng con gái nhà người ta kỹ như vậy.
Đã thành thân mấy năm rồi, con cũng đã có hai đứa, sao hai người vẫn giống như lúc mới cưới vậy nhỉ.
Ông chỉ chỉ Hứa Ý Tri:
“Cậu chuyên môn chạy đến một chuyến, chắc chắn không chỉ vì nói với tôi chuyện này thôi đâu, nói đi còn chuyện gì nữa."
Hứa Ý Tri không lấy làm phiền:
“Trước đây nghe anh nói chính sách cấp trên có nới lỏng, muốn hỏi xem cái khe hở nới lỏng này lớn đến nhường nào, có chuyện gì có thể đưa ra công khai được không?"
Cán bộ Trương lắc đầu cười khổ:
“Chính sách hiện nay thay đổi theo từng ngày, ai mà dám nói tương lai sẽ thế nào.
Ít nhất hiện tại nhìn nhận thì quốc gia có ý định nới lỏng cho kinh tế tư nhân, nhưng cậu cũng biết từ khi thay đổi chính sách đến khi thực hiện luôn có một khoảng thời gian trễ, đặc biệt là hiện nay ai nấy đều đang quan sát, ai cũng sợ đi sai đường."
Hứa Ý Tri cau mày, anh hiểu rõ rủi ro trong chuyện này.
Nếu không phải vậy thì những năm qua anh cũng chẳng chịu ở lì trong thôn rồi.
Vốn tưởng sau khi chính sách thay đổi có thể có chút chuyển biến, nay xem ra e rằng vẫn chưa được, nhưng không sao, sang năm không được thì sang năm nữa vậy.
Kỳ thi đại học được khôi phục đã dự báo rằng lãnh đạo cấp trên đang thay đổi kế hoạch ban đầu, huống hồ sau mười năm ồn ào, mở cửa kinh tế, nới lỏng kinh doanh tư nhân chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
Tuy nhiên cho dù hiện tại chưa thể buông tay ra mà làm một số việc thì vẫn có những việc có thể thử làm rồi.
Sau khi nói xong chuyện với cán bộ Trương, Hứa Ý Tri đã đuổi người ta ra ngoài:
“Mượn điện thoại chỗ anh một lát, anh ra ngoài dạo vài vòng đi."
Cán bộ Trương rõ ràng đã quen với cách làm việc của Hứa Ý Tri, cười cười lắc đầu rồi đi ra ngoài, không quên khép cửa lại.
Kim Hoa Hoa mỗi lần thấy hai người cư xử như vậy đều thấy lạ lẫm:
“Anh không sợ anh Trương giận sao?"
Hứa Ý Tri mỉm cười lắc đầu:
“Yên tâm đi, không đâu."
Ánh mắt anh ôn hòa, thấy Kim Hoa Hoa vẫn còn chút lo lắng, anh ghé sát tai cô nhỏ giọng nói:
“Tình cảm cộng với lợi ích, mối liên hệ giữa chúng ta nằm ở đó.
Khi kết giao với anh chỉ có lợi mà không có hại thì anh ấy chỉ coi anh còn thân hơn cả anh em ruột thịt thôi.
Huống hồ anh ấy cũng không phải hạng người hẹp hòi.
Về phương diện nhìn người, anh tự tin là mình vẫn có chút bản lĩnh, nếu không sao có thể yên tâm giao một số việc cho họ làm chứ."
Vẻ mặt của Hứa Ý Tri vô cùng thanh tỉnh.
Đối với anh, có lẽ ngoài Kim Hoa Hoa ra thì chỉ có người nhà mới khiến anh tin tưởng được bảy tám phần thôi.
Nếu là vợ chồng bình thường thì dù có tin tưởng đối phương đến mấy cũng có lúc nghi ngờ, nhưng anh và Kim Hoa Hoa thì khác.
Ngay cả chính anh cũng không nói rõ được anh bắt đầu để ý đến người bên cạnh từ lúc nào, chỉ biết khi phát hiện ra thì đã muốn che chở người đó dưới đôi cánh của mình rồi.
Những chuyện xảy ra sau đó, đặc biệt là sự đặc biệt trên người cả hai, lại càng gắn kết hai người c.h.ặ.t chẽ với nhau.
Trên thế giới này chỉ có Kim Hoa Hoa mới nhận được mười phần tin tưởng của anh, anh cũng sẵn lòng giao tính mạng của mình vào tay đối phương.
Kim Hoa Hoa không biết những lời chưa nói ra này của anh, nhưng không hiểu sao nhìn Hứa Ý Tri như vậy, trong lòng cô có một cảm giác nóng hổi.
Cảm giác được tin tưởng tuyệt đối như thế này khiến Kim Hoa Hoa thấy an tâm hơn bao giờ hết.
Hứa Ý Tri lần này là gọi điện cho người bạn ở Bắc Kinh, nói là nhờ người bạn nghe ngóng giá nhà ở Bắc Kinh, tốt nhất là ở gần Đại học Bắc Kinh.
Chờ sau khi gác điện thoại, Kim Hoa Hoa mới nói:
“Nếu mua nhà thì tiền có đủ không?"
Kim Hoa Hoa không phải người bình thường sống ở thành phố nhỏ, cô có giấc mơ đó nên càng hiểu rõ giá nhà ở Bắc Kinh cao thế nào, cũng hiểu rõ hiện nay là cơ hội tốt nhất để mua nhà, điều duy nhất lo lắng là tiền trong nhà không đủ.
Cô biết Hứa Ý Tri bình thường có buôn bán bên ngoài, hình như cũng không nhỏ, tuy nhiên vì Hứa Ý Tri ít khi đem những chuyện này về nhà nói nên cô cũng chỉ biết sơ sơ.
Kinh doanh chuyện tiền nong ra vào thế nào thì cụ thể có thể rút ra bao nhiêu rất khó nói, tóm lại là gia đình chưa bao giờ thiếu tiền.
Hứa Ý Tri nhìn Kim Hoa Hoa với vẻ lạ lẫm:
“Có phải em chưa bao giờ xem sổ tiết kiệm trong nhà, cũng chưa thấy chỗ cất tiền mà anh bảo em không?"
Kim Hoa Hoa ngượng ngùng cười cười, nhỏ giọng nói:
“Trong nhà đâu có thiếu tiền đâu, chỉ tiền tiêu hằng ngày để bên ngoài đã không ít rồi, chẳng dùng đến tiền tiết kiệm nên em cũng chẳng để ý."
Hứa Ý Tri vỗ vỗ lên mái tóc của cô vợ ngốc:
“Em đúng là đồ ngốc, thảo nào mà gả cho anh rồi, nếu không thì chẳng bị người ta bắt nạt ch-ết mất."
Nói đến đây anh càng lo cho vợ mình hơn.
Sau khi đi học chắc chắn hai người không thể lúc nào cũng dính lấy nhau như bây giờ được, không có anh bảo vệ, cái tính khí ngốc nghếch này của vợ thì làm thế nào.
Kim Hoa Hoa đâu có biết sự trăn trở của Hứa Ý Tri, nghe Hứa Ý Tri nói mình ngốc, cô giận đến mức chẳng muốn thèm đếm xỉa đến anh, lại thấy mình hình như đúng là hơi ngốc thật, sao lại chưa từng đi xem chỗ để tiền trong nhà và tình hình sổ tiết kiệm nhỉ.
Thực ra nói đi cũng phải nói lại, chuyện này thực sự không trách Kim Hoa Hoa được.
Ai cũng biết ngày tháng ở nông thôn không dễ dàng gì, nhưng cũng luôn có một số người có bản lĩnh, ngày tháng trôi qua không đến mức quá khó khăn.
Nhà họ Hứa chính là thuộc về loại đó.
Từ khi Kim Hoa Hoa gả vào nhà họ Hứa chưa từng phải lo lắng vì tiền bạc, chi tiêu hằng ngày trong nhà để đó chưa bao giờ thiếu, ngược lại cứ cách một thời gian là lại nhiều thêm một chút.
Mấy anh chị dâu có đồ gì tốt cũng không bao giờ quên gửi một phần về nhà, ngay cả chuyện người ta lo sốt vó để mua vải vóc làm quần áo mới cô cũng chưa từng phải lo lắng, không phải chị dâu cả giúp mua thì cũng là chị dâu bốn.
Hứa Ý Tri vì chạy lên huyện thường xuyên, lại hay đi tỉnh nữa, lần nào cũng mang về không ít đồ, nên Kim Hoa Hoa thực sự không có chỗ tiêu tiền, ngoại trừ việc đưa tiền mừng tuổi cho các cháu dịp Tết.
Chỉ riêng số tiền lẻ cả năm để một chỗ hằng năm đã không ít hơn tiền tiết kiệm nhà người ta rồi.
Ở trong thôn lại không thể quá lộ giàu để người khác phát hiện, cứ thế mỗi năm Kim Hoa Hoa chỉ có lúc bỏ tiền vào thùng, chứ chưa từng lấy ra, nên tự nhiên chẳng biết cụ thể có bao nhiêu.
Lúc này đang giận dỗi bên cạnh đó cũng có chút chột dạ, tiền nhà mình mà chính mình cũng không biết có bao nhiêu, chuyện này đúng là hơi kỳ quặc thật.
Hứa Ý Tri thấy vừa lo vừa buồn cười:
“Thôi được rồi không giận nữa, nếu còn giận thì nhà mua ở Bắc Kinh sẽ để tên em nhé."
Kim Hoa Hoa lắc đầu:
“Không cần đâu, nhà ở Bắc Kinh đắt lắm."
Cô nghĩ đến giá nhà bị đẩy lên tận trời ở hậu thế, đặc biệt là ở Bắc Kinh, là không nhịn được thấy xốn xang:
“Nếu có thể thì mua thêm mấy căn được không?"
Cô nhớ lúc sổ tiết kiệm mới vào tay mình là hồi hai người mới cưới, hình như cô đã liếc qua thấy có ba nghìn đồng, không biết bây giờ có bao nhiêu rồi.
Tiền một căn nhà chắc là có lẽ là đủ nhỉ, nếu có dư thì biết đâu chừng còn mua thêm được một căn nữa.
“Được, có thì mua."
Hứa Ý Tri cũng không để tâm chuyện tiền nong, nếu anh muốn tiền thì những năm qua đã không ở lì trong thôn rồi, dù vậy tiền gửi tiết kiệm trong tay cũng vượt xa hầu hết mọi người, chỉ là hiện nay chính sách chưa hoàn toàn mở cửa nên chưa tiện buông tay làm lớn thôi, nhưng mua nhà thì không vấn đề gì.
Hai vợ chồng đạt được sự thống nhất xong là vui vẻ đi về nhà.
Thời gian sau đó Kim Hoa Hoa chỉ còn đợi giấy báo trúng tuyển thôi, đương nhiên chỗ Ngô Hồng Quyên cô cũng lấy lệ, ra vẻ hơi bị thuyết phục một chút.
Tuy nhiên đối phương hai ngày nay rõ ràng là cuống rồi, số lần đến tìm Kim Hoa Hoa cũng nhiều hơn trước đó.
Cũng chính vì quan tâm đến Ngô Hồng Quyên nên Kim Hoa Hoa mới nghe ngóng được những lá thư liên lạc với Ngô Hồng Quyên gần đây thực sự là từ thành phố An, cũng chính là nơi Kim Minh Nguyệt đang ở.
Cũng chính vì bằng chứng rõ ràng chỉ hướng về Kim Minh Nguyệt này mà Kim Hoa Hoa càng thêm khẳng định kẻ đứng sau xúi giục Ngô Hồng Quyên không phải là Kim Minh Nguyệt.
Kim Minh Nguyệt chẳng có sự kiên nhẫn và đầu óc như vậy đâu.
Nếu là Kim Minh Nguyệt thì cô ta không chạy thẳng đến thì cũng là lợi dụng bố Kim mẹ Kim để đối phó với Kim Hoa Hoa, không thể nào dùng thủ đoạn ẩn nấp như thế này được.
Giấy báo trúng tuyển của Kim Hoa Hoa và Hứa Ý Tri cùng đến một lúc.
Vì đã chào hỏi trước nên bưu điện cực kỳ chú trọng đến những lá thư trong thời gian này, đều yêu cầu chính chủ ký nhận.
Kim Hoa Hoa cũng đặc biệt chú ý, cứ cách hai ngày là lại đến bưu điện một lần.
Đợi khi cầm được giấy báo trúng tuyển của hai người, xác định trường học bên trong giống nhau, bất kể là Kim Hoa Hoa hay Hứa Ý Tri đều cảm thấy nhẹ nhõm, nhìn nhau mỉm cười.
Kim Hoa Hoa lấy một nắm kẹo vừa mới mua đưa cho Tiểu Liêu - người quen ở bưu điện.
Bây giờ kẹo vẫn được coi là đồ tốt, đối phương cũng vui vẻ chúc mừng hai người đã đỗ đại học.
Nói được vài câu, đối phương liếc nhìn xung quanh không thấy ai mới nhỏ giọng nói:
“Cũng may hai người nhắc nhở một câu, thực sự có người mạo danh thay thế đấy.
Nếu không phải sau khi hai người đến, bên trên yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt về phương diện này thì chắc là chẳng phát hiện ra đâu."
Kim Hoa Hoa ngẩn người, không ngờ lại thực sự tra ra được.
Cô cứ tưởng sau khi người đưa thư nghiêm ngặt hơn, phát hiện không thể thay thế được thì sẽ không có ai động tâm tư nhỏ nhặt này nữa.
Tiểu Liêu không nhận thấy sự sững sờ của Kim Hoa Hoa, vẫn tiếp tục nói:
“Cũng may hai người tự mình đến đây, nếu không thì thư gửi về phía bên hai người chắc phải muộn một thời gian nữa mới đưa đến được.
Hai người chắc vẫn chưa biết nhỉ, cái cậu Tiểu Vương đưa thư cho bên hai người trước đó đã bị sa thải rồi.
Bên trên đã ba lệnh năm lệnh rằng thư từ buộc phải đưa tận tay đương sự, kết quả cậu ta trực tiếp đưa thư xong chẳng nói chẳng rằng là đi luôn.
Nếu không phải bưu điện chúng tôi thời gian này đưa thư tương đối nghiêm ngặt, tiếng vang truyền ra bên dưới rồi nên chẳng có ai phát hiện ra cả.
Chuyện này vốn chẳng có gì to tát, nhưng đen cái là nhà đó có mấy phòng không hòa thuận với nhau.
Cô bé đỗ đại học kia không được người già trong nhà yêu thích, suýt chút nữa là bị cô út mạo danh thay thế suất vào đại học rồi.
Nếu không phải sau đó mọi người bàn luận về việc bưu điện đưa thư nghiêm ngặt, có người đem chuyện đó ra nói thì cả nhà cô bé đó đều không biết giấy báo trúng tuyển của mình đã đưa đến rồi, cũng nhờ có người nhận ra điểm bất thường nhắc nhở mới tìm thấy giấy báo trúng tuyển bị giấu đi."
