Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 82

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:19

“Kim Hoa Hoa nghe Trương Mỹ Mỹ nói vậy thì nhớ ra đúng là có chuyện như thế.

Trong khoảng mười hai mươi năm tới, việc xưởng phân nhà là chuyện rất hiếm, đừng nói là phân nhà, chờ đến làn sóng sa thải những năm chín mươi thì đó mới thật sự là thê t.h.ả.m.

Vì cô vẫn luôn ở nông thôn nên đã quên mất chuyện này, may mà nhà Trương Mỹ Mỹ đã được phân nhà.”

Đến nhà Trương Mỹ Mỹ, trong nhà không có ai cả.

Trương Mỹ Mỹ nói:

“Buổi trưa bọn tớ thường không về nhà, đều ăn cơm ở xưởng, hai đứa trẻ nhà tớ ở chỗ mẹ chồng."

Căn nhà không tính là quá lớn, nhưng đối với một cặp vợ chồng trẻ mang theo hai đứa con thì đã đủ ở rồi.

Trương Mỹ Mỹ và Kim Hoa Hoa mấy năm không gặp, vừa mới gặp mặt còn thấy hơi mất tự nhiên, nói vài câu là lại quay về như xưa, luôn có những chủ đề nói mãi không hết.

Cô ấy mời hai người Kim Hoa Hoa ngồi xuống, rót nước nóng, lại lấy ra ít bánh ngọt cho họ nếm thử trước:

“Tớ đã nói với anh Quy rồi, lát nữa anh ấy sẽ mang cơm canh về.

Cậu vẫn chưa gặp nhà tớ đúng không, lúc trước bảo cậu tới, ai ngờ lúc đó cậu lại mang thai, cũng không tiện đi lại khắp nơi."

Có người ăn ở xưởng thì tự nhiên sẽ có người vì tiết kiệm tiền mà về nhà ăn.

Theo đà tan làm của xưởng dệt, hành lang cũng dần trở nên náo nhiệt, thỉnh thoảng có người chào hỏi Trương Mỹ Mỹ hoặc mượn đồ, đặc biệt là sau khi biết nhà Trương Mỹ Mỹ có một đôi vợ chồng trông rất đẹp thì đều tò mò ghé qua xem.

Kim Hoa Hoa và Hứa Ý Tri ở trong thôn đã thường xuyên bị trêu chọc nên quen rồi, lúc Trương Mỹ Mỹ giới thiệu thì chào hỏi mọi người.

Đặc biệt là Hứa Ý Tri, nếu anh thật sự muốn tạo mối quan hệ tốt với ai đó thì rất dễ khiến người ta có thiện cảm, chỉ trong khoảng mười phút đã tán dóc vui vẻ với mấy người anh, người chú ở hành lang.

Trương Mỹ Mỹ nhìn mà thấy lạ, huých vai Kim Hoa Hoa:

“Cậu thích kiểu này à, tớ cứ tưởng cậu thích kiểu học giỏi, đẹp trai cơ."

Kim Hoa Hoa nghĩ một lúc:

“Cậu nói là kiểu hồi đi học luôn mặc áo sơ mi trắng, nhìn một cái là thấy đúng chất học sinh giỏi hả?"

Trương Mỹ Mỹ liên tục gật đầu, lúc gật đầu còn không quên liếc nhìn biểu cảm của Kim Hoa Hoa, dường như muốn nhìn ra điều gì đó.

Kim Hoa Hoa lắc đầu:

“Tớ không thích kiểu đó, tớ thích người như nhà tớ, có thể gánh vác được gia đình, nuôi được tớ, có nguyên tắc nhưng không cố chấp không nghe khuyên bảo."

Cô biết Trương Mỹ Mỹ đang nói đến kiểu người được rất nhiều nữ sinh yêu thích trong trường, tiếc là cô luôn không có cảm giác gì với những người như vậy.

Thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Trương Mỹ Mỹ, Kim Hoa Hoa nhướn mày:

“Sao vậy?"

Cô cảm thấy Trương Mỹ Mỹ dường như có lời muốn nói, lại hơi phân vân không biết có nên nói hay không, thế là ân cần hỏi.

Trương Mỹ Mỹ nhìn Hứa Ý Tri đang nói chuyện với mọi người ở cửa rồi mới nhỏ giọng nói:

“Người hôm nay đến gọi tớ cậu còn nhớ không?"

Kim Hoa Hoa vừa định nói sao cô biết được thì chợt nghĩ Trương Mỹ Mỹ không thể nói bừa như vậy, nghĩa là người đó chắc chắn cô có quen biết.

Nhớ kỹ lại thanh niên gặp ở cổng xưởng dệt, giờ nghĩ lại hình như đúng là có vài phần quen mắt, anh ta còn gọi được tên mình, lúc đó đối phương nói là bạn học của mình, Kim Hoa Hoa cũng không nghĩ nhiều.

Chỉ có Hứa Ý Tri nói vài câu ghen tuông, lúc đó cô còn cười anh nghĩ nhiều quá, chẳng lẽ người đó thật sự là người quen cũ sao, chỉ là Kim Hoa Hoa nghĩ thế nào cũng không nhớ ra đối phương rốt cuộc là ai.

Thấy Kim Hoa Hoa lắc đầu, Trương Mỹ Mỹ cũng thấy đau lòng thay cho đối phương:

“Đó là Kiều Minh Thành, lớp trưởng của chúng ta trong mấy năm cấp ba đấy."

Có lời nhắc của Trương Mỹ Mỹ, Kim Hoa Hoa mới có chút ấn tượng, trong ký mờ dường như đúng là có người như vậy.

Nghe cô ấy nói vậy, Trương Mỹ Mỹ im lặng luôn.

Kiều Minh Thành dù sao cũng là nam sinh được nữ sinh yêu thích nhất trường, đối phương có ý với Kim Hoa Hoa, cô ấy cũng lờ mờ nhận ra, nhưng đối phương không thể hiện ra mặt.

Kim Hoa Hoa lúc đó lại bận rộn nhiều việc, căn bản không để tâm đến chuyện tình cảm, cô ấy cũng quên luôn chuyện này.

Mãi sau này khi cô ấy làm việc ở xưởng dệt, gặp được Kiều Minh Thành, đối phương chủ động hỏi về Kim Hoa Hoa thì cô ấy mới nhớ ra chuyện này.

Lúc đó Kim Hoa Hoa đã xuống nông thôn rồi, cô ấy đã nói thẳng luôn.

Lúc đó Kiều Minh Thành mang vẻ mặt đau buồn, cô ấy còn thương xót một hồi lâu, nghĩ xem có nên nói với bạn thân một tiếng không.

Khi đó cô ấy cảm thấy xuống nông thôn vất vả, lo lắng Kim Hoa Hoa chịu khổ ở nông thôn, cũng từng có ý định lợi dụng Kiều Minh Thành, nghĩ rằng nếu Kiều Minh Thành thật sự có tâm thì biết đâu sẽ nghĩ cách đưa người về.

Chỉ cần kết hôn, dù không có công việc cũng không phải xuống nông thôn nữa.

Kết quả khi cô ấy nhận được tin tức của Kim Hoa Hoa thì đó là Kim Hoa Hoa nói cô đã có người mình thích, không bao lâu nữa sẽ kết hôn.

Đang yên đang lành là thanh niên tri thức, đến nông thôn được một năm là kết hôn, Trương Mỹ Mỹ sợ Kim Hoa Hoa xảy ra chuyện nên mới cầu xin người nhà đi một chuyến đến thôn Hứa gia, nếu không phải lúc đó Kim Đại Thành cũng muốn đi thì gia đình cô ấy chắc chắn không dễ dàng đồng ý như vậy đâu.

Đến nông thôn, biết Kim Hoa Hoa thật sự muốn kết hôn ở đó, người cũng là cô tự mình chọn tốt, Trương Mỹ Mỹ mới yên tâm, cũng không nói ra chuyện của Kiều Minh Thành nữa.

Sau này Kiều Minh Thành lại hỏi thăm tình hình của Kim Hoa Hoa hai lần, nhưng ngoài việc hỏi han thì không còn lời nào khác, Trương Mỹ Mỹ trong lòng bắt đầu không thích người này nên đã trực tiếp nói chuyện Kim Hoa Hoa đã kết hôn ở nông thôn.

Sau đó đối phương không chủ động nói chuyện với cô ấy nữa.

Lần này anh ta tới tìm mình là lần đầu tiên kể từ sau khi Kim Hoa Hoa kết hôn.

Trương Mỹ Mỹ không biết Kiều Minh Thành rốt cuộc có ý gì nên đã kể lại chuyện này cho Kim Hoa Hoa nghe.

Kim Hoa Hoa không để tâm:

“Chỉ là một người bạn học thôi, đừng để bụng làm gì."

Trương Mỹ Mỹ hiểu ý này là sau này không cần cố ý duy trì quan hệ với Kiều Minh Thành nữa, cô ấy thở phào một cái, cười ngượng ngùng:

“Tớ lúc trước là thấy ngày tháng ở nông thôn không dễ dàng, muốn anh ta nếu trong lòng có cậu thì biết đâu có thể dùng quan hệ đưa cậu về, cho dù không được thì trực tiếp kết hôn với cậu, cậu cũng không phải chịu khổ ở nông thôn.

Kết quả anh ta ngoài việc hỏi cậu sống thế nào thì chẳng nói thêm gì khác, tớ thấy người này hơi thiếu thành thật nên không thèm để ý anh ta nữa.

Sau này khi cậu kết hôn, anh ta hỏi lại tớ đã nói thẳng luôn, còn tưởng người này sau này sẽ không thèm đếm xỉa đến tớ nữa, không ngờ lần này cậu về anh ta thế mà nhận ra ngay lập tức.

Tớ vừa nãy nghĩ là anh ta chuyên môn đi gọi tớ giùm cậu, còn tưởng cậu và anh ta quen biết riêng."

Cũng không trách Trương Mỹ Mỹ nghĩ nhiều, Kiều Minh Thành bất kể ở trường hay ở xưởng đều có nhân khí rất cao, Kim Hoa Hoa đã xuống nông thôn mấy năm rồi, về mà đối phương vẫn nhận ra ngay cái nhìn đầu tiên, chủ động giúp đỡ gọi người, sao có thể không khiến cô ấy nghĩ nhiều được.

Kim Hoa Hoa cười, lắc đầu:

“Đừng bận tâm anh ta, nếu cậu không nói tớ cũng chẳng nhớ có người như vậy đâu."

Cô nói thật, cũng biết Kiều Minh Thành có ý gì.

Ban đầu cô không có ấn tượng gì mấy, sau khi Trương Mỹ Mỹ nói vậy thì cô nhớ lại vài chuyện.

Ở trường, đối phương thường xuyên nói chuyện với cô khi không có ai, mang theo ý vị tán tỉnh.

Kim Hoa Hoa trực tiếp giả vờ không hiểu.

Sau này khi tốt nghiệp cấp ba, đối phương còn chuyên môn tìm cô, nói cô là một cô gái tốt, anh ta sẽ luôn nhớ kỹ cô.

Lúc đó Kim Hoa Hoa chỉ là không thích người này nên không để tâm chút nào.

Bây giờ có vốn sống rồi nhớ lại, người này rõ ràng là cố ý, rõ ràng là thấy cô đẹp, nhưng lại coi thường cô, chỉ muốn chơi đùa với cô thôi, nên mới làm như vậy.

Nếu đổi lại là một cô gái có cảm tình với anh ta, e là đã bị anh ta lừa cho xoay mòng mòng rồi.

Sự chán ghét đối với người này tăng thêm một chút, Kim Hoa Hoa liền gạt anh ta ra sau đầu:

“Nói mấy chuyện này làm gì, chi bằng nói xem sau này cậu có dự định gì, năm sau có tiếp tục thi đại học không."

Vốn dĩ cô đã nói trước với Trương Mỹ Mỹ về việc có khả năng khôi phục thi đại học, khổ nỗi lúc đó Trương Mỹ Mỹ đang m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, lúc thi cũng vừa mới sinh xong không lâu, lần trước hai người thư từ qua lại cũng không nhắc đến chuyện này, đoán chừng là không đậu.

Nếu theo ý của Kim Hoa Hoa thì cô muốn Trương Mỹ Mỹ tiếp tục thi, dù sao trong hai mươi ba mươi năm tới, sinh viên đại học đều rất được săn đón, trong làn sóng sa thải sau này cũng chiếm ưu thế lớn.

Nhưng cô không thể áp đặt ý nghĩ của mình lên Trương Mỹ Mỹ, nên muốn biết dự định của cô ấy.

Trương Mỹ Mỹ im lặng một hồi, phân vân mãi:

“Tớ không biết, theo lý mà nói cuộc sống bây giờ của tớ đã mạnh hơn rất nhiều người rồi, chồng chu đáo, con cái ngoan ngoãn, lại có bố mẹ chồng giúp đỡ, ngay cả nhà cửa cũng đã ổn định xong xuôi.

So với những gia đình mười mấy miệng ăn chen chúc trong căn phòng hơn ba mươi mét vuông, tớ nên biết đủ.

Nhưng tớ... muốn ra ngoài xem thử."

Trương Mỹ Mỹ ngẩng đầu nhìn Kim Hoa Hoa, không thấy vẻ không đồng tình trên mặt Kim Hoa Hoa, tâm trạng thoải mái hơn một chút.

“Nhưng tớ lại sợ mình chọn sai, nếu tớ lãng phí một năm, kết quả vẫn không đậu thì coi như lãng phí một năm thời gian, vả lại tớ còn có hai đứa con phải chăm sóc..."

Trương Mỹ Mỹ nói ra nỗi lo lắng trong lòng mình.

Kim Hoa Hoa vô cùng thấu hiểu tâm trạng của Trương Mỹ Mỹ.

Nếu không phải cô và Hứa Ý Tri đều có những trải nghiệm kỳ diệu, nếu không phải cô biết trước những thay đổi của mấy chục năm sau, cô cũng không dám từ bỏ tất cả hiện tại để bắt đầu lại.

Nhưng cô có thể nhìn thấy con đường tương lai, không có nghĩa là tương lai sẽ thuận buồm xuôi gió, chỉ có thể nói mục tiêu của cô rõ ràng hơn, biết rõ mình muốn cái gì hơn.

Nắm lấy tay Trương Mỹ Mỹ, Kim Hoa Hoa nghiêm túc nói:

“Điều cậu cần cân nhắc là nếu không lãng phí một năm này thì cậu có thể thăng chức không?

Nếu không thể, tại sao không vừa học vừa thi?

Còn về con cái trong nhà, cậu chỉ là bình thường dành thêm chút thời gian học tập, vẫn có thể chăm sóc con cái mà.

Nếu không được nữa chẳng phải còn chồng cậu, bố mẹ chồng cậu sao?

Bây giờ cái gì cũng đang thay đổi, biết đâu sau này ngay cả bát cơm sắt cũng biến mất, ai nấy đều phải tự tìm việc, lúc đó bằng cấp cao hơn người khác chính là ưu thế."

“Đúng vậy, Mỹ Mỹ, nếu em muốn tiếp tục thi đại học, anh ủng hộ em.

Con cái em không cần lo lắng, có anh đây, anh là một người đàn ông, vốn dĩ nên gánh vác được cuộc sống của cả gia đình."

Một giọng nói lạ lẫm vang lên từ cửa.

Kim Hoa Hoa nhìn qua, không biết từ lúc nào ở cửa đã đứng Hứa Ý Tri và một người đàn ông khác mà cô không quen.

Trương Mỹ Mỹ đứng bật dậy, có chút luống cuống:

“Nhưng, nhưng bên phía mẹ..."

Người đàn ông rảo bước đi vào, đặt đồ trong tay xuống, mỉm cười nắm lấy tay Trương Mỹ Mỹ:

“Yên tâm, bên phía mẹ anh sẽ đi nói chuyện."

Kim Hoa Hoa lúc này cũng nhận ra người đàn ông này chắc hẳn là chồng của Trương Mỹ Mỹ, chỉ là không biết đã về từ lúc nào.

Cô đi đến bên cạnh Hứa Ý Tri, chọc chọc anh:

“Về từ lúc nào thế, hai người đứng bên cạnh nghe lén à?"

Khóe môi Hứa Ý Tri nhếch lên, nhỏ giọng nói:

“Ngay lúc hai người nói chuyện năm sau có muốn tham gia thi đại học không ấy.

Anh thấy người này thật lòng quan tâm bạn em đấy, em cũng nên yên tâm rồi chứ."

Thực tế là Hứa Ý Tri luôn dành một phần tâm trí để ý phía Kim Hoa Hoa.

Biết giữa con gái với nhau đôi khi nói chuyện không muốn người khác nghe thấy nên anh cũng không có ý định nghe.

Khi Trương Hữu Quy trở về, lúc mọi người đều chào hỏi anh ta thì anh đã biết người này chính là chồng của Trương Mỹ Mỹ.

Anh hiểu Kim Hoa Hoa luôn để tâm đến người bạn thân này, giống như muốn xem thử đây là người như thế nào.

Anh đứng nói chuyện nhỏ ở cửa với đối phương, kết quả hai người trong phòng nhắc đến chuyện thi đại học thì giọng hơi to lên một chút, hai người bọn anh liền nghe thấy rõ mồn một.

Có thể thấy

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 82: Chương 82 | MonkeyD