Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 106: Bữa Cơm Quân Khu, Dọn Vào Nhà Mới
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:25
"Hai người này làm sao vậy?"
Chú ý tới bọn họ đi tới, Trương Tiểu Anh đứng dậy nghênh đón.
"A Thành tới rồi, mau vào ngồi đi."
Giản Thành ôm lấy vai Lục Dao đi qua, làm như không thấy sự xấu hổ của hai người kia.
"Chào tẩu t.ử, Lý ca hôm nay cũng qua đây ăn cơm chứ?"
Đối với Lý Chí Cường, Giản Thành không phản cảm, nhưng cũng không thâm giao, chỉ là chiến hữu bình thường, ngày thường cũng sẽ tụ tập ở chỗ Sư trưởng.
"Tới tới, khẳng định phải tới chứ, Bạch Thế Giới cùng Sư trưởng bọn họ lát nữa sẽ cùng nhau trở về, nghênh đón Dao Dao mà."
Lưu Phượng Anh đứng một bên nhìn, thấy Trương Tiểu Anh không hề có ý ghen ghét Giản Thành, ngược lại còn ở chung rất tốt với hắn, điều này thật sự làm bà ta lo lắng.
Xem ra chỗ Trương Tiểu Anh này là không thể thực hiện được mưu đồ rồi.
Lần này bà ta hại người không thành phản bị giáo huấn, lại ở chỗ này, Trương Tiểu Anh không chừng sẽ đem chiến hỏa lan đến trên người bà ta.
Giản Thành có bao nhiêu lãnh khốc vô tình, bà ta chính là người rõ ràng nhất, lúc này vẫn là nên rời đi trước thì tốt hơn.
"Giản đại ca, tẩu t.ử, nhà tôi còn có việc, tôi không ăn cơm ở đây đâu, đi trước ha."
Nói xong, căn bản không cho người ở đây có cơ hội giữ lại liền rời đi.
Lục Dao xoay người nhìn bóng dáng bà ta rời đi, có chút ý tứ hốt hoảng bỏ chạy.
Đây là... có tật giật mình?
Trương Tiểu Anh cười lạnh, đây là sợ bà ấy bóc trần tẩy lịch đây mà.
Bà ấy tự hỏi mình còn chưa có nhàm chán như vậy.
"Dao Dao, A Thành, các con tới rồi."
Trương Ái Vân nghe được động tĩnh từ trong phòng bếp đi ra, trong mắt chỉ nhìn thấy Giản Thành cùng Lục Dao, đâu còn phát hiện Lưu Phượng Anh đã đi rồi.
Bà còn tưởng rằng Lưu Phượng Anh đi vệ sinh.
"Thím, đây là con chuẩn bị một ít trái cây cho Hương Vân, đều là con mang từ quê lên."
Giản Thành đem đồ vật đặt ở trên bàn, Trương Ái Vân vừa định mở miệng, phía sau Hứa Hương Vân liền kêu sợ hãi ra tiếng.
"Dao Dao, cái này là cho tớ sao?!"
Nói xong liền chạy qua, nhìn thấy quả đào trên bàn vừa to vừa tròn, trong lòng thích đến không chịu được.
"Dao Dao, thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm."
Trương Ái Vân giận liếc mắt nhìn con gái một cái.
"Chỉ biết ăn ngon thôi!"
Lục Dao liền biết Hứa Hương Vân là người thích ăn uống, tính cách cũng rộng rãi, nàng vui vẻ kết giao người bạn này.
"Thím, là trái cây trong nhà trồng, mọi người nếu là thích, lần sau con tới thăm Giản đại ca sẽ mang nhiều một ít."
Lục Dao nhìn về phía Trương Tiểu Anh: "Tẩu t.ử, em cũng chuẩn bị cho chị, buổi chiều sẽ đưa qua cho chị."
Trương Tiểu Anh vỗ tay một cái: "Được được, bất quá chị cũng sẽ không làm đồ ăn ngon, chị chỉ có thể mời em ăn bánh bao bột mì trắng thôi, ha ha ha ~"
"Tẩu t.ử khách khí rồi, buổi chiều em sẽ qua nhà chị ngồi chơi, em làm món ngon cho mọi người."
Trả lời nàng lại là tiếng cười sảng khoái của Trương Tiểu Anh.
"Náo nhiệt như vậy sao."
Giọng nói hồn hậu từ cạnh cửa truyền đến, cửa đang đứng ba người đàn ông mặc quân trang, người nói chuyện chính là Hứa Chiến Anh đang đứng ở trung tâm.
"Từ xa đã nghe thấy tiếng cười của cháu dâu rồi."
Hứa Chiến Anh trêu ghẹo nói.
Bị trêu ghẹo, Trương Tiểu Anh một chút cũng không ngượng ngùng, cười nói:
"Sư trưởng đây là lại trêu ghẹo tôi, cái giọng này của tôi là không đổi được rồi."
Hứa Chiến Anh cười chỉ vào Trương Tiểu Anh: "Tiểu Anh a, cũng chỉ có Chí Cường mới chịu được cô."
Mấy người lại hàn huyên một lát, liền thu thập bàn ăn chuẩn bị dùng bữa.
Một đám người ngồi vây quanh bên nhau ăn cơm, Trương Ái Vân lúc này mới phát hiện Lưu Phượng Anh đã đi rồi.
"Tiểu Phượng đi khi nào vậy?"
Trương Tiểu Anh không nói chuyện, không muốn nhắc tới người này.
Hứa Hương Vân thì không biết Lưu Phượng Anh đi khi nào.
"Lúc chúng con tới thì cô ấy đi."
Lục Dao mở miệng trả lời bà.
Trương Ái Vân trong lòng có nghi vấn, nhưng giờ phút này cũng không phải lúc hỏi rõ ràng.
"Mặc kệ nó, chúng ta ăn cơm."
Sau khi ăn xong, Giản Thành liền mang theo Lục Dao đi tới căn hộ được phân phối, nằm ngay bên cạnh nhà Hứa Chiến Anh.
Giản Thành lấy ra chìa khóa mở cửa, Lục Dao đi vào đ.á.n.h giá.
Là một căn hộ hai phòng một sảnh, không gian không tính là rất lớn, nhưng cũng đủ cho Giản đại ca một người ở.
Hoàn cảnh cũng tốt hơn ký túc xá rất nhiều, có cửa sổ, có ban công lớn, gia cụ phòng bếp đầy đủ mọi thứ, thoạt nhìn là đã lâu không có ai ở.
"Hai căn hộ này là Sư trưởng cố ý giữ lại cho anh cùng Bạch Thế Giới, rất nhiều người muốn, bất quá đều bị Sư trưởng bác bỏ."
Kỳ thật hai căn hộ này cũng không phải quá tốt, những người vắt hết óc nhất định phải ở chỗ này, chắc là có ý đồ riêng.
"Muốn nịnh bợ Sư trưởng?"
Lục Dao nghĩ không ra lý do nào khác.
Giản Thành khúc khởi ngón trỏ quát nhẹ mũi nàng.
"Liền biết em là một cô bé lanh lợi."
Cũng không phải là muốn nịnh bợ sao.
Hắn khích lệ, Lục Dao toàn bộ nhận lấy.
Hai người đem phòng thu thập một chút, liền về ký túc xá đem đồ vật dọn lại đây.
Trên đường gặp được Bạch Thế Giới, Lục Dao còn giúp hắn cầm vài thứ, đồ đạc của hai người đàn ông đều ít, một lần là dọn xong.
Thu thập xong xuôi, Bạch Thế Giới liền đi sang nhà Giản Thành ở cách vách.
"Doanh trưởng."
Vừa gọi một tiếng, liền thấy được bài trí trong phòng.
Gia cụ cũng giống hệt trong phòng hắn, nhưng sao nhìn lại thuận mắt như vậy đâu?
Đồ vật đặt quy quy củ củ, đâu có giống trong nhà hắn, lộn xộn một đống.
Giản Thành cùng Lục Dao từ buồng trong đi ra, liền nghe được Bạch Thế Giới lẩm bẩm.
"Doanh trưởng, anh có tẩu t.ử đúng là không giống nhau, nhìn xem nhà anh được tẩu t.ử thu thập sạch sẽ, giống như trừ bỏ gia cụ liền không có gì thừa thãi, nhà tôi sao lại bị đồ vật chất đầy thế này a."
Bạch Thế Giới vẻ mặt phiền não, Lục Dao phì một tiếng bật cười.
"Phó đoàn trưởng, vậy anh cũng phải chạy nhanh tìm một cô vợ đi."
Đàn ông có mấy ai biết làm việc nhà, bọn họ đi lính còn đỡ hơn chút.
