Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 136: Bạch Thế Giới Thúc Giục Hôn Nhân
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:32
“Chị dâu, tôi nói với chị này.”
“Câm miệng!”
Giản Thành sắp điên rồi, cái tên này có thể yên tĩnh một chút được không? Chuyện này chẳng phải đã nói với cậu ta từ sớm rồi sao? Còn liên tục nhắc lại!
“Không cần!” Bạch Thế Giới thấp giọng đáp trả hắn, còn nhích người ngồi về phía Lục Dao, “Chị dâu, tôi là liều mạng bị đại ca đ.á.n.h mới nói với chị đấy. Tôi cảm thấy chị vẫn nên sớm kết hôn với đại ca thì tốt hơn. Chính là đại ca nói, nếu không thể tổ chức tiệc rượu linh đình ở trong thôn, vẻ vang cưới chị vào cửa, thì anh ấy sẽ không đi đăng ký kết hôn, lo lắng chị bị người trong thôn coi thường…”
“Bạch Thế Giới, cậu câm miệng cho tôi!”
Giản Thành ném đôi đũa xuống, nộ khí đằng đằng, phảng phất như muốn cắt lưỡi Bạch Thế Giới.
Lục Dao ngẩn người, nhìn về phía Giản đại ca. Giản đại ca vẻ mặt tức giận, hiển nhiên là bộ dáng bị nói trúng tâm sự.
Không nghĩ tới Giản đại ca lại suy nghĩ như vậy, anh ấy lo nghĩ thật sự rất chu đáo.
“Dao Dao, em đừng nghe cậu ta nói bậy, trước Tết ta không có thời gian, cho nên chỉ có thể chờ đến nghỉ cuối năm.”
Nói xong, anh hung hăng lườm Bạch Thế Giới một cái, ra hiệu cho cậu ta không được nói nữa!
Bạch Thế Giới hôm nay chính là ôm quyết tâm hẳn phải c.h.ế.t, vì chuyện chung thân đại sự của đại ca nhà mình, bị đại ca mắng vài câu thì có làm sao? Ngay sau đó lại ngạnh cổ, vươn đầu đến trước mặt Lục Dao, tay khoa tay múa chân, có chút kích động.
“Tôi biết chị dâu là một cô gái tốt. Chị xem, đại ca đều vì chị mà suy nghĩ như vậy, chị cũng vì đại ca mà suy nghĩ một chút, cùng anh ấy sớm đi đăng ký kết hôn. Chúng tôi khẳng định sẽ ở bộ đội tổ chức bù cho chị một tiệc rượu long trọng!”
Những lời này Bạch Thế Giới nói một hơi là xong, nửa đường không mang theo thở dốc, nói xong liền kéo ghế dựa mở cửa chạy biến ra ngoài.
Giản Thành vừa mới vươn chân muốn đạp cậu ta: “……”
Lục Dao nhìn cái ghế dựa bị ném đi: “……”
Người này chạy trốn còn rất nhanh, biết Giản đại ca muốn tẩn cậu ta.
Lục Dao trộm đ.á.n.h giá Giản Thành, vừa lúc đối diện với ánh mắt anh nhìn qua, không khí trong lúc nhất thời trở nên ái muội.
Nàng ngượng ngùng sờ sờ mũi, đứng lên đem ghế dựa chỉnh lại, kéo qua ngồi ở bên cạnh Giản Thành, ngữ khí nghiêm túc.
“Giản đại ca, anh muốn hiện tại kết hôn sao?”
Nếu anh muốn, vậy nàng không có ý kiến. Cái gì mặt mũi, cái gì tiệc rượu, những cái đó đều không quan trọng, chỉ cần có thể cùng anh ở bên nhau, mặt khác nàng đều có thể không suy xét.
Giản Thành duỗi cánh tay dài, đem nàng ôm vào trong lòng n.g.ự.c, cằm nhẹ nhàng đặt ở đỉnh đầu nàng.
“Dao Dao, hiện tại không phải thời cơ thích hợp, em đừng nghe Bạch Thế Giới tên hỗn đản kia nói bậy.”
Lục Dao chớp chớp mắt, ngửa đầu nhìn anh.
“Nhưng em cảm thấy cậu ấy nói không sai a.”
Anh tuổi tác không nhỏ, nên có con rồi.
Vấn đề này nàng phía trước liền nghĩ tới, chính là không thể đi theo đại tỷ học y, có chút tiếc nuối.
Bất quá, lên đại học nàng đồng dạng sẽ thi vào ngành y, cũng không vội ở nhất thời này.
Giản Thành ôm nàng, một hồi lâu không nói chuyện.
Vài phút trôi qua, bị anh ôm đến toát cả mồ hôi cũng không chờ được đáp án của anh, Lục Dao nhịn không được đẩy đẩy.
“Nói chuyện a.”
Giản Thành mím môi dưới, xoay vai nàng lại, cùng nàng đối diện.
“Dao Dao, nếu Tết Trung Thu anh có ngày nghỉ, anh sẽ báo trước cho em, em lại đây chúng ta làm báo cáo kết hôn, sau đó trở về kết hôn. Nếu không có kỳ nghỉ, vậy chờ cuối năm đi. Tiệc rượu nhất định phải làm, sính lễ cũng là muốn đưa, cần thiết dựa theo quy củ từng bước một mà làm.”
Điểm này, anh thực kiên trì!
Lục Dao ngồi thẳng nghĩ nghĩ, hiện tại khoảng cách đến Tết Trung Thu cũng bất quá là ba bốn tháng, vừa lúc nàng có thể cùng đại tỷ học Đông y, cũng có thể sớm một chút cùng Giản đại ca kết hôn.
Vẹn cả đôi đường!
“Được, vậy quyết định như thế đi!”
Thương lượng xong, Giản Thành bảo nàng nghỉ ngơi, anh đi rửa bát, buổi chiều đưa nàng đi lên thị trấn dạo chơi.
Lục Dao cầm quả đào ỷ ở cửa phòng bếp, vừa ăn vừa xem anh rửa bát.
Giản Thành sinh ra cao lớn, phòng bếp có chút nhỏ, anh đi vào không gian liền có vẻ chật chội.
Anh một thân quân trang, trước n.g.ự.c đeo tạp dề, nhìn có chút không hợp.
“Giản đại ca, buổi chiều anh thật sự muốn đưa em đi ra ngoài chơi a?”
“Ừ, thật vất vả có ngày nghỉ, vừa lúc đưa em đi ra ngoài mua chút đồ vật, ăn chút đồ ngon.”
Khi nói chuyện Giản Thành đưa lưng về phía nàng, chuyên tâm rửa chén.
Lục Dao phì một tiếng bật cười, tiến lên ôm lấy eo anh, đầu từ dưới nách anh chui qua, một đôi mắt đào hoa nghịch ngợm nhìn anh.
“Giản đại ca, chính là anh chỉ còn lại có hai đồng tiền, chúng ta muốn ăn cái gì?”
Giản Thành sửng sốt, nâng cằm lên, “Cũng đúng ha.”
Cúi đầu cùng nàng đối diện, hai người vui vẻ nở nụ cười.
Cách vách nhà Giản Thành.
Hứa Chiến Anh ngồi đối diện với Doanh trưởng Doanh 3 Tề Quốc Phong.
Tề Quốc Phong hôm nay lại qua đây xin ông chuyện xuất ngũ.
Chuyện xuất ngũ này đâu phải nói lui là lui, nói nữa, Tề Quốc Phong cũng là có chiến công, hiện tại lui xuống chẳng phải là đáng tiếc sao.
Lính của ông, ông lại không coi trọng, kia cũng là lính của ông, cũng nên vì cậu ta mà suy xét.
“Doanh trưởng Tề, nếu chỉ là vấn đề gia đình, vậy tôi không cho phép cậu xuất ngũ.”
Đi đến hiện tại, mọi người đều không dễ dàng, chịu bao nhiêu thương, ăn bao nhiêu khổ. Nói nữa, bộ quân trang này mặc nhiều năm như vậy, ông không tin Tề Quốc Phong thật sự bỏ được cởi ra.
Đối với một quân nhân chân chính mà nói, bắt cậu ta cởi quân trang không khác gì lột đi lớp da của mình.
Tề Quốc Phong là không muốn, chính là biết làm sao bây giờ?
Anh ta thật sự có chút mệt mỏi.
Chỉ có xuất ngũ, anh ta mới có cơ hội cùng Mang Giai Giai ly hôn. Ly hôn rồi, cũng không cần ở cái nơi đau lòng này đợi, làm anh ta càng thêm đau lòng.
