Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 183: Hỗn Chiến Phòng Bệnh, Bà Cụ Qua Đời
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:42
“Lần này lại là vì cái gì!”
Lục Mai thật sự sắp tức c.h.ế.t rồi, mẹ rõ ràng sắp không qua khỏi, kết quả bọn họ còn ở đây cãi nhau mỗi ngày, rốt cuộc là muốn làm cái gì hả!
Lục Kiến Nghiệp kéo Vương Tú Hoa đứng ra phía trước, cũng tức giận không nhẹ, kể lại đầu đuôi sự việc một lần.
“Chị cả, nếu đã như vậy thì đưa mẹ về đi. Chị dâu cả ngày nào cũng đến làm loạn, thà để mẹ về nhà, sống thanh tịnh những ngày cuối đời, còn hơn là ở đây chịu đựng sự bực mình này.”
Bà Lục nằm trên giường nghe thấy lời này liền cuống lên, bà ta còn muốn sống thêm mấy ngày nữa.
“Kiến Nghiệp, chị dâu con không chịu bỏ tiền, con liền muốn trơ mắt nhìn mẹ đi c.h.ế.t sao?”
Cho dù là sống thêm một ngày, kia cũng là lãi rồi.
Trần Hải ở một bên hừ lạnh một tiếng, đúng là càng già càng sợ c.h.ế.t.
Bất quá, hắn cũng nhìn ra chỗ nực cười của nhà này. Ông bà nội đều thiên vị nhà cha vợ, hơn nữa còn thiên vị rất rõ ràng.
Chỉ là đến phút cuối cùng, nhà cha vợ được thiên vị lại chẳng bỏ ra cái gì, ngược lại còn coi như đương nhiên mà đi yêu cầu nhà chú hai.
À, hắn đúng là được mở mang tầm mắt. Hắn tuy lăng nhăng, nhưng cũng sẽ không vô lương tâm như bọn họ!
Nghĩ đến Lục Dao, Trần Hải bày ra vẻ mặt vô hại, mở miệng biện giải cho nhà Lục Kiến Nghiệp (thực ra là châm ngòi).
“Bà nội, bà nói thế là không đúng rồi. Bà đâu phải chỉ là mẹ của một mình chú hai, tiền t.h.u.ố.c men tự nhiên là phải chia đều. Huống hồ, phần của cha vợ cháu vốn dĩ là cháu định trả thay, kết quả tiền của cháu cũng bị quản. Cháu thấy, không phải chú hai không cho bà sống, mà là nhà cha vợ cháu không muốn cho bà sống đấy chứ!”
Trần Hải nói chuyện chậm rãi, chẳng thèm nhìn sắc mặt đỏ như gan heo của cha vợ.
Trần Hồng Mai chỉ vào hắn, tức đến mức n.g.ự.c phập phồng lên xuống.
“Trần Hải, mẹ mới là mẹ vợ con, con đang nói đỡ cho ai đấy hả!”
Lục Thành Công giữ c.h.ặ.t mẹ, bảo bà bớt tranh cãi.
Lục Kỳ đứng chôn chân tại chỗ, không thể tin nổi nhìn chồng mình, thân thể run rẩy.
Trần Hải cứ như không nhìn thấy phản ứng của bọn họ, dang tay tỏ vẻ mình cũng rất vô tội.
“Mẹ là mẹ vợ con, không phải mẹ ruột. Nói nữa, mẹ ruột con cũng sẽ không bỏ mặc ông bà nội con, điểm này Kỳ Kỳ biết rõ mà, đúng không?”
Nói rồi, hắn còn liếc nhìn Lục Kỳ một cái.
Lục Kỳ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đôi môi tái nhợt rỉ ra tơ m.á.u.
Hắn muốn cô ta nói cái gì?
Cùng hắn lên án mẹ ruột mình sao?!
“Mày... tao sao lại không phải là mẹ mày? Mày cưới con gái tao, đó chính là nửa đứa con trai của tao. Tao thấy mày chính là để mắt đến con ranh Lục Dao kia, cho nên mới nơi chốn lấy lòng Lục Kiến Nghiệp!”
“Trần Hồng Mai! Bà câm miệng cho tôi!”
Lục Kiến Nghiệp chỉ vào mũi Trần Hồng Mai, giận dữ mắng.
Lúc này Trần Hồng Mai đã c.h.ử.i đến đỏ cả mắt, đâu còn biết câm miệng là gì, gạt con trai ra, lớn tiếng gào thét:
“Sao nào, tao nói sai à? Hay là hôm đó ánh mắt Trần Hải nhìn Lục Dao các người đều mù nên không thấy? Tao nói cho mày biết, Lục Dao cái con tiện nhân kia muốn quyến rũ con rể tao...”
"Bốp" một tiếng, Vương Tú Hoa không biết đã lao lên từ lúc nào, tát mạnh vào mặt Trần Hồng Mai một cái, trực tiếp đ.á.n.h cho Trần Hồng Mai ngớ người ra.
Vương Tú Hoa tức giận đến mức cả người run rẩy, bàn tay vừa đ.á.n.h xong cũng run lên bần bật, tay bà còn đau, có thể tưởng tượng Trần Hồng Mai bị đ.á.n.h đau đến mức nào.
“Trần Hồng Mai, tôi vẫn luôn nhường nhịn bà, bà nói tôi cái gì cũng được, nhưng bà không có tư cách nói con gái tôi! Con rể bà đê tiện, con gái bà che chở hắn như bảo bối, bà tưởng cô gái nào cũng giống con gái bà chắc!”
Trần Hồng Mai ngơ ngác, từ khi nào đến lượt người đàn bà Vương Tú Hoa này đ.á.n.h bà ta?
Phản ứng lại, Trần Hồng Mai quay đầu lao vào Vương Tú Hoa, hai bên đ.á.n.h nhau thành một đoàn.
Hiện trường nhất thời hỗn loạn, người đ.á.n.h nhau, người can ngăn, người giúp đỡ một bên, ai cũng không chú ý đến bà cụ đang thở dốc trên giường bệnh.
Chờ đến khi y tá chạy tới thì bà Lục đã sốc và hôn mê bất tỉnh.
Ở nông thôn, vì chuyện phụng dưỡng cha mẹ mà anh em đ.á.n.h nhau là chuyện thường tình, y tá đã thấy nhiều không trách, chỉ lớn tiếng nhắc nhở:
“Mẹ các người không xong rồi!”
Lúc này, đám người mới dừng tay, nhìn về phía bà cụ trên giường bệnh.
Lại là một trận binh hoang mã loạn, cuối cùng, bác sĩ vẫn lắc đầu bất lực, nói là chỉ có thể sống thêm một giờ nữa.
Cái này, tất cả mọi người đều ngây dại.
Mấy anh chị em, cơ hồ ai cũng bị thương. Lục Kiến Nghiệp vì che chở vợ nên trên người nhiều thương tích nhất, lại bởi vì có hai anh em Lục Thành Công và Lục Kỳ giúp đỡ một bên nên Lục Kiến Nghiệp ăn đòn không ít. Tuy nhiên nhà Lục Kiến Đảng cũng không được hời, mặt Trần Hồng Mai bị Vương Tú Hoa cào cho nát bấy.
Trần Hồng Mai không biết, Lục Hồng - cô em chồng này âm thầm còn đạp bà ta hai ba cái, véo bà ta vài cái đau điếng.
Lục Dao chạy tới, thấy mấy người đang ghé vào trước giường bệnh nghe bà Lục trăn trối.
Kỳ thật, lúc này bà Lục đã không còn sức để nói chuyện, nói vài câu thất vọng buồn lòng xong liền trừng mắt nhìn Lục Kiến Đảng, trong mắt sự oán trách rất rõ ràng.
Lục Dao đứng ở phía sau, nhìn bà Lục trên giường bệnh có thể qua đời bất cứ lúc nào, nội tâm đan xen nhiều cảm xúc.
Bà ta làm nhiều chuyện ác như vậy, thế mà lại c.h.ế.t dễ dàng như thế sao?
Hừ hừ, Lục Dao lùi lại vài bước. Rõ ràng là chuyện rất vui vẻ, nhưng khóe mắt lại không ngăn được nước mắt rơi xuống.
Bà Lục, bà hành hạ mẹ tôi cả đời, dựa vào cái gì mà c.h.ế.t dễ dàng như vậy!
Bà Lục nhìn thấy Lục Dao đứng ở sau cửa, chậm rãi nâng tay lên. Mọi người tưởng bà có chuyện muốn nói, Lục Mai liền nắm lấy tay bà.
“Mẹ, mẹ muốn nói gì?”
Bà Lục không nói gì cả, cánh tay buông thõng xuống, đôi mắt cũng từ từ khép lại.
