Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 199: Bái Sư Học Y, Tấm Lòng Của Đại Tỷ
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:45
Giản Chí Anh thở dài.
“Em nhìn em xem, giúp chị làm việc mà còn mang cho bọn chị nhiều đồ như vậy, bốn bộ quần áo này cùng trái cây rau dưa tốn không ít tiền đâu, lần sau không được như vậy nữa!”
Lục Dao cười đồng ý.
“Em nói đi, chuyện gì, chỉ cần là chị có thể làm được, chị đều đáp ứng em!”
Mạng của con mình đều là người ta cứu, còn có ân tình nào lớn hơn thế này sao? Lên núi đao xuống biển lửa, cũng chỉ là một câu nói.
Lúc này, Lục Dao lại có chút khó mở miệng.
Cô thế này có tính là ỷ vào ân tình với người ta để bắt cóc đạo đức không nhỉ?
Trong lúc nhất thời không biết là nên nói hay không nên nói.
“Ai, cái con bé này, nói đi, cứ coi chị như người nhà, đừng cố kỵ!”
Giản Chí Anh ngữ khí hào sảng.
Lục Dao cảm thấy chính mình nếu lại ngượng ngùng nữa thì chính là làm kiêu.
“Cái kia, đại tỷ, em là muốn theo chị học y.”
Cô gái híp mắt, vẻ mặt ngượng ngùng, tay còn ở dưới bàn khẩn trương xoắn vào nhau.
Giản Chí Anh nhất thời không trả lời, chỉ nhìn cô chằm chằm.
Điều này làm cho Lục Dao vốn đang khẩn trương lại càng thêm lo lắng, đôi tay ôm quyền làm bộ dáng cam đoan.
“Đại tỷ, em biết đây là chuyện đoạt bát cơm của người khác, là không đạo đức. Nhưng em cam đoan với chị, em học xong tuyệt đối sẽ không mở y quán trong phạm vi thành phố chúng ta, cũng tuyệt đối sẽ không cướp mối làm ăn của chị. Em chỉ là muốn học chút y thuật, sau này đi theo Giản đại ca có thể chăm sóc anh ấy tốt hơn. Chị nếu không muốn thì tuyệt đối đừng miễn cưỡng, em cũng tuyệt đối sẽ không giận, chị cũng không cần vì thế mà áy náy. Những lời em nói đều là lời trong lòng, chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Một hơi nói xong, Lục Dao không hề tạm dừng, nói xong liền cúi đầu, để lại cho Giản Chí Anh một cái gáy.
Tĩnh!
Quá tĩnh!
Tĩnh đến đáng sợ!
Mãi không thấy đại tỷ hồi đáp, Lục Dao chậm rãi ngẩng đầu, híp mắt trộm đ.á.n.h giá chị.
Vừa nhìn liền dọa cô nhảy dựng.
Đại tỷ thế nhưng đang cười!
Đây là... cười cô sao?
Là đồng ý rồi?
Lục Dao quyết đoán ngẩng đầu, vẻ mặt lấy lòng, ngoan ngoãn gọi một tiếng đại tỷ.
Giản Chí Anh nâng tay chọc chọc trán cô.
“Chị tưởng chuyện gì, hóa ra chỉ là việc này, đến nỗi làm em lo lắng thành cái dạng này sao?”
Lục Dao ngồi thẳng dậy, chớp đôi mắt hoa đào xinh đẹp.
“Đại tỷ không ngại ạ?”
Giản Chí Anh nhàn nhã dựa vào lưng ghế.
“Để ý cái gì? Lo lắng em cướp mối làm ăn của chị? Chị từ đây không kiếm được tiền nữa?”
Lục Dao muốn gật đầu, nhưng cô không làm thế.
Cô biết đại tỷ phía sau còn có chuyện muốn nói.
“Dao Dao, một người bác sĩ, quan trọng nhất trừ bỏ cứu người ra, còn phải vô tư. Cho dù bệnh nhân của em là kẻ thù g.i.ế.c cha, em cũng phải tâm vô tạp niệm chữa khỏi cho hắn. Em muốn học y, đây là chuyện tốt. Bác sĩ khác nghĩ như thế nào chị không biết, nhưng chị không sợ có bác sĩ cướp đi bát cơm của chị, bởi vì nếu có người có năng lực cướp đi bát cơm đó, chứng tỏ y thuật của người đó đủ giỏi, vậy thì trên đời này sẽ càng ít người bị ốm đau t.r.a t.ấ.n, em hiểu ý chị không?”
Lục Dao nghĩ, cô hiểu ý của đại tỷ.
“Đại tỷ, xin lỗi, là em đã nghĩ chị lòng dạ hẹp hòi, chị là một người lương thiện.”
Nhớ lại phản ứng vừa rồi và những lời chị từng nói, Lục Dao cảm thấy mình nên nói lời xin lỗi với đại tỷ, cô không nên nghĩ xấu về một người như vậy.
Giản Chí Anh lắc đầu.
“Em nghĩ không sai, bởi vì có một số người chính là nghĩ như vậy. Bất quá cũng có rất nhiều bác sĩ thật sự vĩ đại. Thầy của chị đã dạy chị như thế, cho nên chị cũng sẽ dạy em như vậy.”
Lúc ấy chị chỉ là một con nhóc con, đỉnh áp lực đi ra ngoài học y, đã gặp bao nhiêu ánh mắt coi thường.
Người trong thôn đều nói chị không ra dáng con gái.
Nhưng con gái thì phải như thế nào? Chẳng lẽ chỉ có ngồi ở trong nhà chờ người ngoài tới làm mai, sau đó gả cho một người đàn ông mà mình căn bản không quen biết, đó mới gọi là con gái ngoan sao?
Xin lỗi, chị thật sự làm không được.
Cho nên chị rời khỏi nhà.
Lục Dao cứ tưởng đại tỷ là do người trong nhà giới thiệu đi học y, không nghĩ tới trung gian còn có nhiều khúc chiết như vậy.
Ở cái niên đại này, con gái không có nhân quyền. Giản Chí Anh có thể tự mình phấn đấu đến bước này, đã là điển hình trong số các cô gái, ngay cả kiếp trước cô cũng không làm được như đại tỷ.
Cũng may nỗ lực của chị không uổng phí, nhìn cuộc sống hiện tại của chị là thoải mái nhất trong số những người phụ nữ mà cô quen biết giai đoạn này.
Hơn nữa, cô nghe Giản đại ca nói, anh rể đối xử với đại tỷ cũng rất tốt, vợ chồng hòa thuận.
“Cũng là tạo hóa của chị tốt, gặp được một người thầy tốt. Ông ấy rất tốt, là một người thực sự vô tư, chỉ cần là người đến cầu học, lại có nhất định thiên phú, chịu được khổ, ông ấy đều nguyện ý dạy. Hơn nữa, y thuật của ông ấy giỏi hơn chị rất nhiều.”
Không phải thầy không đem toàn bộ bản lĩnh dạy cho chị, mà là chị học không được.
Lục Dao chớp chớp mắt.
Cho nên “Ý của chị là, nếu em thật sự muốn học chuyên sâu, chị có thể làm người trung gian giới thiệu em cho sư phụ của chị, so với đi theo chị thì học được nhiều thứ hơn.”
Lục Dao không lập tức đáp lời.
Qua một lát, cô hỏi:
“Đại khái cần học bao lâu ạ?”
Giản Chí Anh giơ ra ba ngón tay.
“Ba tháng?”
Lục Dao hỏi.
Giản Chí Anh phì cười: “Đâu dễ dàng như vậy, thời gian quan sát cũng không chỉ ba tháng. Học thành tài phải mất ba năm. Trong ba năm này, em không thể đi ra ngoài, phải ở chỗ thầy vừa làm việc vừa học y, nói chung là cực kỳ mệt. Tháng đầu tiên là mệt nhất, canh giờ đi hái thảo d.ư.ợ.c, thức đêm sắc t.h.u.ố.c, đây đều là việc em phải làm. Một ngày chỉ ngủ bốn năm tiếng thôi. Bất quá sau năm tháng, thầy sẽ không bắt em làm những việc này nữa, sẽ dần dần dạy em phối t.h.u.ố.c, phân tích chứng bệnh và nguyên nhân bệnh, từ từ học tập.”
