Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 257: Đêm Tân Hôn Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 07/02/2026 12:03
Lục Dao nói không sai.
Quê nhà hương thân, bạn bè thân thích chi gian, đều là có qua có lại, nói đến nói đi vẫn là cha mẹ chịu thiệt.
Lục Dao không muốn làm một kẻ ăn bám cha mẹ chồng, cũng không muốn Giản Hướng Tiền kẹp ở giữa bọn họ cùng mẹ chồng mà khó xử.
Kỳ thật nhiều như vậy, gom lại bất quá cũng chỉ hơn một trăm đồng, cô cầm thì có thể làm gì?
Giản Thành thu tiền lại nhét vào tay phụ thân, nói: “Cha, con cùng Dao Dao ngày kia liền đi rồi. Chờ Dao Dao trở về, con muốn cho cô ấy về nhà mẹ đẻ chăm sóc mẹ cô ấy. Ngài cũng biết, mẹ cô ấy lại mang thai, cha vợ ở nhà không đi đâu được, tả hữu nhà chúng ta lại không có việc gì, cho nên hy vọng ngài không cần để ý việc này.”
Giản Hướng Tiền không ngại, tâm tư A Thành ông minh bạch.
Dao Dao ở cái nhà này là phải chịu ủy khuất, có đôi khi cho dù là ông mở miệng cũng không làm nên chuyện gì.
“Không có việc gì, trong nhà có ta đâu. Dao Dao đi chiếu cố thông gia, chúng ta cũng yên tâm.”
Tiền cuối cùng Lục Dao đưa cho Giản Hướng Tiền.
Giản Hướng Tiền sau khi trở về phòng, dùng xe đạp chở Dương Lệ Quỳnh rời đi.
Cửa vừa đóng lại, Lục Dao bắt đầu khẩn trương.
Đêm nay chỉ còn lại cô cùng Giản Thành hai người!
Thật kích động!
Thật chờ mong!
Giản Thành đi tới đóng cửa nhà chính lại, xoay người ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Lục Dao thấp hơn Giản Thành khoảng mười lăm cm, hai người ôm nhau như vậy, Lục Dao chỉ tới vai Giản Thành.
Giản Thành cúi đầu ghé sát vào, môi mỏng dán ở bên tai cô, hơi thở nóng rực hôn lên da thịt cô, tiếng nói trầm thấp ái muội.
“Dao Dao, rốt cuộc anh cũng chờ đến ngày này.”
Trời biết đã từng khi Dao Dao ở bộ đội cứ một hai phải cùng anh chung giường, cảm giác đó t.r.a t.ấ.n thế nào. Muốn cô, nhưng lại sợ hãi không thể đối với cô phụ trách, thật sự là nghẹn khuất muốn c.h.ế.t.
Hiện giờ, cô rốt cuộc đã là thê t.ử của anh.
Thân mình Lục Dao run lên, cảm giác được thân thể anh càng ngày càng nóng, nguồn nhiệt truyền tới trên người cô, làm cả người cô cũng khô nóng không thôi.
Nàng đ.á.n.h bạo câu lấy cổ anh, đem toàn bộ thân mình dán lên người anh, nhón mũi chân cọ cọ mặt anh.
Giản Thành nơi nào chịu được kích thích như vậy, bàn tay đặt ở bên hông cô nhanh ch.óng trượt xuống m.ô.n.g cô gái nhỏ, nhẹ nhàng nhéo một chút.
Cái m.ô.n.g cô gái mềm mại như một cục bột, thân mình hai người lại run lên. Lục Dao cảm giác một luồng điện lưu từ bàn tay to của anh truyền khắp toàn thân, nhịn không được lại nép sát vào vài phần.
Tiếng người đàn ông nỉ non bên tai: “Dao Dao, em thật mềm.”
Lục Dao xấu hổ và giận dữ muốn c.h.ế.t, người đàn ông này như thế nào chỉ nói chuyện không làm việc a, muốn gấp c.h.ế.t cô sao!
Trong lúc quýnh lên, Lục Dao không biết lấy đâu ra sức lực, nhảy lên kẹp lấy vòng eo anh, hai người thân mật khăng khít, tư thế nháy mắt trở nên ái muội.
“Đi lên giường.”
Lục Dao đỏ mặt chôn ở hõm cổ anh, tim đập thình thịch loạn nhịp.
Giản Thành có một lát ngẩn ra, ngay sau đó thấp giọng cười rộ lên, bàn tay to đỡ lấy m.ô.n.g cô.
“Được, đi lên giường!”
Tiểu nha đầu đã chờ không kịp rồi.
Tiểu nha đầu của anh thật sự không giống người thường, một chút cũng không làm ra vẻ, dám nói những lời cảm thấy thẹn, cho dù là gương mặt đã nóng bừng.
Ôm cô vài bước đi đến bên giường lớn, Giản Thành một tay xốc hai cái chăn đang để trên bàn lên, sau đó hai người liền ngã vào đệm chăn.
Thời tiết đầu thu vẫn còn chút nóng, phía dưới Lục Dao lót hai cái chăn, trên người còn bị người đàn ông đè nặng, một lát sau liền toát một thân mồ hôi.
“Nóng.”
Lục Dao câu lấy cổ anh, rầm rì.
Giản Thành cười một cái: “Là rất nóng.”
Nói xong, một tay nâng cô lên, tay kia mạnh mẽ kéo một cái chăn ném văng ra, theo sau hư hư đè ở trên người cô. Lục Dao xấu hổ đến mức đem mặt chôn vào gối đầu. Vừa rồi lúc anh kéo cô lên, phản ứng ở chỗ kia thật là quá rõ ràng, làm cô cũng đi theo có phản ứng.
Cái loại ảo giác như "bà dì" ghé thăm này, làm cô vừa cảm thấy thẹn lại vừa khó nhịn.
Giản Thành không cho cô cơ hội tiếp tục thẹn thùng, phủng lấy mặt cô cúi đầu hôn xuống, đem cô cả người kéo về phía chính mình. Bàn tay to duỗi đến sườn eo cô, làn váy bị ngón tay anh khơi mào, lộ ra một đoạn eo thon trắng nõn. Tay dò xét qua đi, chuyển ra sau lưng cô, thô lỗ kéo khóa váy xuống.
Lục Dao giống như cá nằm trên thớt, tùy ý anh làm loạn. Thân thể trắng nõn lộ ra màu phấn hồng, làm Giản Thành cả người lửa nóng.
Tay từ phía sau lưng dời tới trước n.g.ự.c, bị anh nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t, thân thể Lục Dao hung hăng run lên.
“Giản đại ca.”
Lục Dao ưm ư, thanh âm như muỗi kêu, giống như đang cầu hoan.
Con ngươi Giản Thành nháy mắt đỏ ngầu, cúi đầu lại lần nữa ngậm lấy cái miệng nhỏ của cô, hàm răng c.ắ.n nhẹ môi dưới. Lục Dao đau ra tiếng, môi lưỡi người đàn ông sấn hư mà nhập, cuốn lấy lưỡi cô hung hăng mà hôn môi.
“Dao Dao, gọi lão công.”
Lục Dao bị anh hôn đến thất điên bát đảo, cả người ở trên người anh mềm thành một vũng nước.
“Cái gì?”
Tiếng nói từ bên môi hai người tràn ra, miệng nhỏ lại lần nữa bị người đàn ông hung hăng hôn lấy. Tay Giản Thành giữ c.h.ặ.t eo cô, cho dù là cách lớp quần tây, Lục Dao cũng có thể cảm giác được sự nóng bỏng và phản ứng mãnh liệt của anh.
Trong không gian tràn ngập một cỗ hormone nam tính nồng đậm. Anh giống như so với bất luận cái gì thời điểm đều có kiên nhẫn hơn. Cô cũng là lần đầu tiên biết người đàn ông của mình dạo đầu kỹ như vậy, đều nghẹn thành bộ dáng này rồi mà còn có thể nhẫn nại đến thế.
“Gọi lão công, gọi liền cho em.”
Lục Dao: “......”
Anh, anh?!
Cô, cô!
Lục Dao tức giận đến mức há mồm c.ắ.n đầu lưỡi của anh.
“Gọi anh!”
Giản Thành lần này không hề hư đè, mà là cả người đều đè lên người cô, ép cô gái nhỏ đến mức sắp không thở nổi.
