Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 284: Chen Chúc Lên Tàu, Hành Trình Mới

Cập nhật lúc: 07/02/2026 12:11

Mua xong vé trở lại, Giản Thành một tay ôm lấy đứa bé, tay kia dắt tay Lục Dao, đại bộ phận hành lý đều dồn lên người Giản Tiểu Muội, Lục Dao cũng xách một cái bao tải to.

Nhìn Nhị tẩu còn có người nắm tay, Giản Tiểu Muội âm thầm hạ quyết tâm, chờ lên đại học, nhất định phải kiếm một đối tượng.

Bởi vì vừa lúc gặp Tết Trung Thu, phòng chờ chật ních người về quê ăn tết, đen nghìn nghịt, đại bộ phận đều là thanh niên trí thức, mỗi người trong tay đều là bao lớn bao nhỏ, đại khái là mang theo đặc sản quê hương.

Đi vào cửa kiểm vé, người chung quanh đều liều mạng chen về phía trước. Lúc này sắp đến giờ tàu chạy, càng chen chúc dữ dội.

Giản Thành nhìn đám người đen nghìn nghịt, lại nhìn đứa nhỏ trong lòng cùng hai cô gái bên cạnh, mày không cấm nhăn lại.

"Dao Dao, đưa hành lý cho anh. Tiểu Muội em chia một nửa hành lý cho chị dâu, hai người nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, đi ngay sau lưng anh, đừng để bị lạc."

Giản Tiểu Muội cũng là lần đầu tiên kiến thức cảnh chen tàu hỏa. Trước kia đi thăm Nhị ca ở đơn vị đều là mùa vắng khách, người thưa thớt, tuy nói cũng vội như đi đầu thai, nhưng không chen chúc thế này a.

Lục Dao đời này chưa từng trải qua, nhưng đời trước nàng đã quá quen. Lúc mới bắt đầu gây dựng sự nghiệp, ngay cả đêm giao thừa nàng cũng ngồi tàu hỏa đi nơi khác tìm đối tác, khi đó mới thật là chen chúc a.

Hiện tại chỉ là Tết Trung Thu, người về quê còn tương đối ít hơn một chút.

"Anh ôm Mạch Mạch đi, đồ đạc em cùng Tiểu Muội xách là được."

Một tay ôm con, vạn nhất bị người ta chen mạnh làm rơi đứa bé xuống đất bị giẫm đạp thì nguy hiểm lắm.

"Không sao, anh dùng hai tay ôm con bé, hành lý đeo phía trước. Đừng lề mề nữa, lát nữa tàu chạy mất."

Nghe vậy, Lục Dao không hề chần chờ, đưa hành lý trong tay cho hắn, lại đỡ lấy hành lý trong tay Tiểu Muội. Ba người lớn bắt đầu chen về phía trước.

Giản Tiểu Muội cùng Lục Dao tay nắm tay, trước sau đi theo sau lưng Giản Thành. Hai cô gái sức lực nhỏ, rất nhiều lần chen không lại người khác, thiếu chút nữa bị đẩy ra xa, đều là Lục Dao giữ c.h.ặ.t Giản Tiểu Muội cắm đầu lao về phía trước. Bị kẹp giữa dòng người, tầm mắt chỉ nhìn thấy giày của Giản Thành, còn có vô số đôi giày đạp lên mặt đất, như đi buôn giày vậy.

Giản Tiểu Muội không khỏe bằng Lục Dao, chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn, giống như thân thể không phải của mình nữa, như chiếc lá giữa dòng nước lũ, chỉ có thể đi theo Nhị tẩu trôi về phía trước.

Ba người rốt cuộc chen được vào toa, cũng không dám dừng lại, vội vàng chạy về phía chỗ ngồi.

Rốt cuộc kiểm xong vé, ngồi xuống đúng vị trí, hành lý để dưới chân, hai cô gái như vừa trải qua một kiếp nạn, thở hồng hộc.

Giản Tiểu Muội mệt đến mức hai tay chống đầu gối, liếc nhìn khuôn mặt đầy mồ hôi của Lục Dao đang thở dốc.

"Nhị tẩu, chị khỏe thật đấy."

Lục Dao chớp chớp mắt, trên mí mắt còn đọng mồ hôi, theo động tác chớp mắt của nàng mà rơi xuống.

"Không còn cách nào khác, bằng không chúng ta không lên được tàu."

Hoạt động gân cốt một chút, Lục Dao cảm thấy mình vừa bị ép thành cái bánh nướng.

Giản Thành đặt đứa bé ngồi xuống ghế, sau đó đi cất hành lý.

Lục Dao cùng Giản Tiểu Muội cúi đầu nhìn hành lý dưới chân từng chút từng chút vơi đi, ngẩng đầu nhìn người nào đó mặt không đổi sắc, nội tâm tức khắc một trận kêu rên.

Vì cái gì hai nàng mệt như ch.ó, hắn đi trước mở đường ngược lại một bộ cái gì cũng chưa xảy ra?!

Hai cô gái nhìn nhau, sôi nổi nằm liệt trên ghế.

Thu xếp xong hành lý, Giản Thành nhìn hai người không còn chút hình tượng nào, thở dài ngồi xuống bên cạnh cháu gái.

"Chờ tới đơn vị, hai người các em mỗi ngày sáng tối đều phải đi chạy bộ cho anh!"

Thân thể tố chất cũng quá kém.

"Được!"

"Không cần!"

Giản Thành nhàn nhạt liếc Giản Tiểu Muội một cái, Giản Tiểu Muội nháy mắt bại trận, gục đầu xuống, ủ rũ cụp đuôi nói:

"Được rồi."

Lục Dao ở một bên buồn cười nói:

"Không sao, chị bồi em cùng chạy, cho Mạch Mạch cũng rèn luyện một chút."

Giản Tiểu Muội không còn lời nào để nói: "Dù sao Nhị ca nói cái gì Nhị tẩu cũng sẽ không phản bác."

Lục Dao: "......"

Nói nàng như vậy, nàng không cần mặt mũi a!

So với hai người lớn, Mạch Mạch lại tương đối nghe lời: "Nhị thúc, nhà chú rất lớn sao? Còn có thể chạy bộ?"

Giản Mạch vẫn luôn cho rằng Nhị thúc là người không gì không làm được, bởi vì người trong thôn chính là nói với bé như vậy.

Cô út cũng nói như vậy.

Cô út luôn nói, Nhị thúc là người vĩ đại nhất trong nhà, bảo vệ quốc gia, rất tuyệt, rất ngầu.

Cho nên, bé liền cảm thấy người ngầu như vậy nhất định rất có tiền, nhà ở cũng rất đẹp.

Giản Thành duỗi tay xoa đầu bé, cười nói:

"Nhà Nhị thúc rất nhỏ, hơn nữa là nhà nước phân, chỉ có hai gian phòng. Bất quá quanh nhà Nhị thúc có cái sân thể d.ụ.c rất lớn rất lớn, có thể cho Mạch Mạch chạy bộ."

Đối đãi với trẻ con, Giản Thành luôn có sự kiên nhẫn vô tận.

Lục Dao ở một bên nhìn đều ghen tị.

Giản Mạch như nghe hiểu, lại như không hiểu, liền hỏi lại:

"Có to bằng sân thể d.ụ.c ở trường học không ạ?"

Giản Mạch từng được đi theo cô út đến trường học chơi, cô út nói bé sắp đến tuổi đi học rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 284: Chương 284: Chen Chúc Lên Tàu, Hành Trình Mới | MonkeyD