Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 304: Tâm Linh Tương Thông, Tin Dữ Từ Tiền Tuyến
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:22
Hôm nay đến lượt nàng dạy học cho mọi người, Lục Dao thu dọn đồ đạc một chút, liền đi tới sân huấn luyện.
Trước khi đi học, nàng liền có dự cảm, hôm nay, Giản Thành khả năng liền phải đã trở lại.
“Hôm nay chúng ta ôn tập một chút kiến thức trước kia, mọi người có chỗ nào không hiểu, cứ việc tới hỏi tôi, sẽ không dạy bài mới.”
Tiếng Anh quan trọng nhất chính là quen thuộc lại quen thuộc, niệm đến số lần nhiều, nhìn thấy số lần nhiều, liền nhớ kỹ.
Nếu không thì mọi người cũng sẽ không bao giờ quên những từ đơn học ngay từ đầu như buổi sáng, buổi chiều, buổi tối.
Không phải bởi vì đơn giản, mà là bởi vì quá quen thuộc.
Trên tiết học, cơ bản đều là hai người bạn nhỏ cho nhau đặt câu hỏi, gặp được chỗ nào không chắc chắn liền sẽ hỏi Lục Dao đang đi lại xung quanh.
“Lục lão sư, cái này phải đọc như thế nào?”
Một người lính cầm một tờ giấy chi chít tiếng Anh, chỉ vào trong đó một từ đơn hỏi.
Lục Dao nhìn thoáng qua, trên tờ giấy này chữ viết b.út đỏ b.út xanh đều có, phía dưới tiếng Anh chú thích tiếng Trung, còn có hắn dùng thói quen của chính mình chú thích ký âm.
Có thể nói phi thường kỹ càng tỉ mỉ, học bá một quả a.
“Cái này là cờ lê, spanner.”
Lục Dao phát âm, người lính lập tức nhớ kỹ.
Hắn viết chữ rất chậm, trách không được trên lớp giảng qua rồi mà tan học còn muốn hỏi nàng, phỏng chừng là trên lớp ghi không kịp.
Thấy hắn hiếu học như vậy, Lục Dao từ trong tay hắn rút ra cây b.út, gạch dưới hai từ tiếng Anh ‘pipe wrench’ cùng ‘ring spanner’ mà hắn viết, dùng phương thức của hắn chú thích ký âm cùng giải thích tiếng Hán.
“Cái phía trước này là kìm nước (mỏ lết răng), cái phía sau này là cờ lê vòng.”
Lục Dao nhìn chằm chằm hắn, cười nói.
“Cậu là bên Liên đội Cơ khí đi, hẳn là sẽ dùng đến cái này, có thể đặc biệt nhớ một chút, cậu khẳng định dùng đến.”
Người lính ngẩn người, ngay sau đó cười.
“Lục lão sư nhãn lực thật tốt, tôi chính là lính cơ khí.”
Người đứng bên cạnh hẳn là bạn tốt của hắn, nghe được lời này của Lục lão sư cũng đi theo cười.
“Lục lão sư, máy móc ở chỗ chúng tôi phần lớn đều là tên này sửa, chúng tôi đều không thạo lắm, cũng may hắn phá lệ nỗ lực.”
Lục Dao vui mừng gật gật đầu.
“Khá lắm, có cái gì không biết liền hỏi tôi.”
“Cảm ơn Lục lão sư!”
Người lính hướng nàng chào theo kiểu quân đội.
Lục Dao cười với hắn, giây tiếp theo, nụ cười cứng lại trên mặt, n.g.ự.c phảng phất như ngừng đập, đau đến mức nàng phải cong eo xuống.
Thấy Lục lão sư che lấy n.g.ự.c trái, mọi người đều cuống lên.
“Lục lão sư, cô làm sao vậy?”
Lục Dao nhắm mắt, n.g.ự.c đau dữ dội, đau đến mức nàng ngồi xổm xuống, làm người chung quanh lo lắng không thôi.
“Lục lão sư!”
Động tĩnh bên này kinh động đến người bên Doanh trại 1, sôi nổi chạy tới, nhìn thấy Lục lão sư đang ngồi xổm trên mặt đất đều sợ hãi.
“Tẩu t.ử, chị làm sao vậy?!”
Liên trưởng Trương của Doanh trại 1 không đi làm nhiệm vụ nhìn sắc mặt trắng bệch của Lục Dao, thiếu chút nữa dọa cho tè ra quần.
Đoàn trưởng không ở đây, tẩu t.ử nếu xảy ra chuyện gì, bọn họ biết ăn nói làm sao a!
Lục Dao che n.g.ự.c, ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch.
“Gọi Tiểu Muội lại đây, tôi có chút không thoải mái.”
Lúc này, Giản Tiểu Muội đã ở bên ngoài nghe được động tĩnh, từ trong đám người vọt vào.
“Nhị tẩu, chị làm sao vậy?”
Giản Tiểu Muội ngồi xổm xuống, đi theo nàng lại đây còn có Hứa Hương Vân.
“Chị có chút không thoải mái, các em đỡ chị về.”
“Được được được!”
Giản Tiểu Muội cùng Hứa Hương Vân không chần chờ, nâng dậy nàng hướng bên ngoài đi.
Được Giản Tiểu Muội và Hứa Hương Vân đỡ đến một bãi đất trống ngồi xuống.
“Nhị tẩu, hay là em cõng chị đi,” Giản Tiểu Muội sợ hãi, thật sự là sắc mặt Lục Dao giờ phút này quá dọa người, trắng như quỷ, “Hương Vân, nơi này hẳn là có quân y đi, cho tẩu t.ử tôi xem một chút.”
Hứa Hương Vân gật đầu lia lịa.
“Có, có, tớ đưa các cậu đi!”
“Nhị tẩu em cõng chị!”
Nói rồi, Giản Tiểu Muội ngồi xổm xuống trước mặt nàng, làm bộ muốn cõng nàng.
Lục Dao suy yếu lắc đầu.
“Không cần, chị chính là bác sĩ, thân thể của chị chị rõ ràng.”
Cơn đau lòng bất thình lình ập đến làm Lục Dao hoảng hốt.
Nghĩ đến một chuyện, Lục Dao đột nhiên phát run, bắt lấy cánh tay Giản Tiểu Muội, ánh mắt vội vàng.
“Tiểu Muội, đi, đi xem, có hay không tin tức của nhị ca em, mau ch.óng đi!”
Cảm giác này thực không thích hợp.
Có phải hay không Giản Thành đã xảy ra chuyện?
Cái ý niệm này vừa nổi lên, Lục Dao liền khống chế không được.
Giản Tiểu Muội bị nàng làm cho ngẩn người, tim cũng run lên theo.
“Nhị tẩu, chị đang nói cái gì vậy?”
“Em mau đi xem một chút a!”
Lục Dao đẩy cánh tay nàng, Giản Tiểu Muội cuối cùng lưu luyến mỗi bước đi rời đi.
Lục Dao móc ra bình ngọc nhỏ, lấy ra bên trong một viên t.h.u.ố.c, Hứa Hương Vân còn chưa kịp nhìn đến đó là cái gì, liền thấy nàng nuốt xuống.
Hứa Hương Vân nhíu nhíu mày.
“Dao Dao, cậu uống t.h.u.ố.c gì vậy?”
Dao Dao cũng chỉ mới học mấy tháng, nàng lo lắng t.h.u.ố.c cậu ấy tự phối không thể ăn bậy a.
“Chỉ là một chút t.h.u.ố.c bổ thôi.”
Hứa Hương Vân định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt Dao Dao dần dần chuyển biến tốt đẹp liền ngậm miệng.
Qua một lát cảm giác đỡ hơn nhiều, Lục Dao nhắm mắt, hít sâu một hơi.
“Hương Vân, chúng ta trở về.”
Lục Dao miễn cưỡng đứng lên, Hứa Hương Vân vội vàng đứng lên đỡ lấy nàng.
“Dao Dao, cậu chậm một chút.”
Hai người đi chưa được mấy bước, liền nhìn đến Giản Tiểu Muội từ nơi xa vội vàng chạy tới, trên mặt đầm đìa nước mắt, chạy quá nhanh, rất nhiều lần đều thiếu chút nữa té ngã.
Thấy tư thế này của nàng, trái tim Lục Dao đột nhiên thắt lại, suýt nữa đứng không vững.
Giản Tiểu Muội tiến lên ôm lấy cánh tay Lục Dao, giọng nghẹn ngào, bộ dáng hoảng loạn vô thố.
“Nhị tẩu, nhị ca đã xảy ra chuyện!”
Quả nhiên là như thế này.
