Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 310: Dược Thiện Tẩm Bổ, Giấu Giếm Người Nhà

Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:25

18 tuổi!

Nhỏ như vậy!

Hắn nhớ rõ vị nằm trong phòng bệnh kia đều đã 25 tuổi!

Hắn còn tưởng rằng cô gái này khả năng 22, 23 tuổi, chẳng qua là lớn lên tương đối trẻ mà thôi, ai ngờ, người ta chính là chỉ có 18 tuổi!

18 tuổi liền biết nhiều như vậy, kia chẳng phải là từ nhỏ đã đi học y.

“Nhà cô có trưởng bối học y sao? Cô bắt đầu học từ mấy tuổi?”

Lục Dao lúc này có chút minh bạch ý tứ trong lời nói của bọn họ.

“Đại tỷ nhà chồng tôi mở một phòng khám, tôi học cùng chị ấy, học chưa đến nửa năm đi.”

Học ba bốn tháng, cũng coi như là trong phạm vi chưa đến nửa năm đi.

Lục Dao làm việc vốn không thích trương dương, nếu không phải Sư trưởng Hứa cùng con gái ông ở đây, nàng khẳng định sẽ nói học được mấy năm rồi.

Trên mặt Triệu Quyền cùng Viện trưởng Chu thần sắc đã không thể dùng từ khiếp sợ tới hình dung.

Chưa đến nửa năm a!

Bọn họ học bao lâu thời gian a, không muốn nói, mất mặt.

Viện trưởng Chu lúc này nhìn Lục Dao ánh mắt đều là mạo sao Kim.

Hứa Chiến Anh vỗ vỗ vai nàng, đắc ý hất cằm lên.

“Lão Chu, tôi nói rồi mà, Dao Dao chưa bao giờ làm việc không nắm chắc, ông còn không tin tôi.”

Lần này thì phục rồi chứ, còn có ánh mắt kia của lão Chu, ông có phải hay không nên nói cho lão biết, Dao Dao là không có khả năng lưu lại chỗ lão đâu.

“Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy a!”

Viện trưởng Chu nhịn không được kinh ngạc cảm thán.

Lục Dao bị hai vị trưởng bối khen đến ngượng ngùng: “Kỳ thật không phải cháu thông minh, là một vị lão trung y, ông ấy là một lão gia gia tuổi rất lớn, cho cháu y thư tổ truyền của ông ấy, lần này liền dùng tới. Cháu chỉ là so với người thường trí nhớ tốt hơn một chút, nên nhớ kỹ mà thôi.”

Nàng thật không thừa nhận chính mình thực thông minh. Muốn nói kinh thương, nàng có thể khoác lác, nói chính mình là một nhân sĩ thành công, nhưng là phương diện y học, nàng muốn học còn có rất nhiều.

Viện trưởng Chu tấm tắc hai tiếng.

“Khiêm tốn là tốt, khiêm tốn khiến người tiến bộ.”

Lục Dao cùng Giản Tiểu Muội trở về nấu cơm cho nhóm Giản Thành, Giản Tiểu Muội chỉ biết làm cơm thường, d.ư.ợ.c thiện thì nàng thật là cái gì cũng đều không hiểu.

Bất quá nàng có thể hỗ trợ trợ thủ, nhìn nhị tẩu bỏ đồ vào nồi đất, nàng cảm giác nhị tẩu chính là không gì làm không được.

Cháo d.ư.ợ.c thiện dùng nồi đất ninh, Giản Tiểu Muội liền phụ trách thêm lửa.

“Nhị tẩu, đại tỷ nếu là biết chị hiện tại giỏi như vậy, khẳng định rất cao hứng.”

Không, phải nói hiện tại nhị tẩu, khả năng so với đại tỷ còn muốn lợi hại hơn.

Phải biết, việc bác sĩ bệnh viện lớn cũng chưa có biện pháp làm được, nhị tẩu lại làm được, này chẳng phải là rất lợi hại sao.

Biết nhị ca không có việc gì, cả người Giản Tiểu Muội cũng nhẹ nhàng rất nhiều.

Nghĩ đến đây, động tác tay của Giản Tiểu Muội ngừng lại.

“Nhị tẩu, chuyện nhị ca bị thương có cần nói một tiếng với người trong nhà không a?”

Đây cũng không phải việc nhỏ, trong nhà hẳn là phải biết, đặc biệt là mẫu thân, phải làm bà biết, nhị ca ở chỗ này sống cũng không phải nhẹ nhàng như bà tưởng, về sau xem bà còn làm yêu nữa không!

“Không cần, lúc nhị ca em thăng chức Đoàn trưởng cũng thiếu chút nữa không từ bàn mổ cứu giúp ra được, lúc ấy anh ấy cũng không nói cho chúng ta biết, cho nên, chúng ta hẳn là tôn trọng ý nguyện của anh ấy, đừng làm người trong nhà lo lắng.”

Huống hồ, nói thì thế nào?

Cha chồng muốn ở nhà chăm sóc mẹ chồng, khẳng định là không thể tới. Mẹ chồng nghe được tin tức này khả năng còn sẽ cảm thấy Giản Thành vô dụng, đi làm nhiệm vụ đều có thể bị thương.

Chân chính khó chịu, cũng chỉ có đại tỷ cùng Giản Minh.

Nơi này có nàng cùng Tiểu Muội chăm sóc, không cần người khác.

Nhị ca phía trước liền bị thương, kia nói cách khác chưa khỏi bao lâu lại bị thương?

Nhị tẩu không cho nói, nàng là nói hay là không a?

Nghĩ tới nghĩ lui, Giản Tiểu Muội quyết định vẫn là không nói.

Trong nhà cũng chỉ có tam ca có thể lại đây, không nên để anh ấy nhọc lòng.

“Mạch Mạch đâu, em đưa con bé đi đâu rồi?”

Lục Dao đột nhiên hỏi một câu.

Bận rộn cả ngày, Lục Dao mới nhớ tới Mạch Mạch không ở nhà a.

“Nga, em đưa con bé đến nhà Sư trưởng rồi.”

Trong nhà loạn thành một đoàn, thật sự là không có thời gian quản con bé, mang theo cũng không tiện.

“Thím nói, mấy ngày nay trước để Mạch Mạch ngủ cùng thím, hai chúng ta thay phiên ở bệnh viện chăm sóc nhị ca, chờ nhị ca không cần người chăm sóc nữa, lại đón con bé về.”

Trương Ái Vân đối với bọn họ thật là rất tốt.

“Không cần,” Lục Dao đậy nắp nồi đất lại, nói, “Trước kia chúng ta không ở đây, nhị ca em cũng có y tá chăm sóc, chị ở đó hỗ trợ chăm sóc là được, em ở nhà chăm sóc Mạch Mạch.”

Giản Tiểu Muội không nói gì.

Nàng rất muốn hỏi nhị tẩu có phải hay không đang giận, nàng tổng cảm giác nhị tẩu vô hình trung đang cùng nàng phủi sạch quan hệ.

Chính là lời này, nàng không dám nói ra.

“Được, vậy em liền ở nhà chăm sóc Mạch Mạch, việc nấu cơm cứ giao cho em đi, chị cứ ở bệnh viện hảo hảo chăm sóc nhị ca.”

Tay Lục Dao khựng lại, ánh mắt nhìn về phía Giản Tiểu Muội.

“Tiểu Muội, hay là chúng ta mang theo Mạch Mạch đi bệnh viện thăm nhị ca em đi.”

Kỳ thật nàng thật không có ý xa cách với Tiểu Muội, chỉ là Mạch Mạch ở nhà thím, nàng lo lắng con bé sẽ không quen, cũng lo lắng sẽ mang đến phiền toái cho thím.

Không nghĩ tới, Tiểu Muội thế nhưng nghĩ nhiều.

Ánh mắt Giản Tiểu Muội lập tức sáng lên: “Được a, chúng ta cùng đi thăm nhị ca.”

Lục Dao xốc nắp nồi đất lên nhìn nhìn, dặn dò nói.

“Tiểu Muội, cháo này kế tiếp muốn lửa nhỏ hầm chậm, đun thêm 40 phút nữa, em múc ra đưa đến bệnh viện.”

Nhiều như vậy, đủ cho bốn người bọn họ ăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 310: Chương 310: Dược Thiện Tẩm Bổ, Giấu Giếm Người Nhà | MonkeyD