Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 315: Xin Lỗi Cháu Gái, Gia Đình Ấm Áp
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:27
Huống chi vẫn là đối với một đứa trẻ mà đen mặt.
“Nếu cô ấy không xin lỗi, vậy em bảo tôi làm cái gì tôi liền làm cái đó.”
Giản Tiểu Muội cúi đầu cười.
Cô gái cười rộ lên, mặt mày khẽ nhếch, khóe miệng chậm rãi gợi lên một độ cung, như là hoa đào tháng ba.
Giản Mạch nhìn nhìn chú Bạch, cảm giác ánh mắt chú ấy có chút lạ, lại không biết là lạ ở chỗ nào.
Cảm thấy được ánh mắt tiểu nha đầu, Bạch Thế Giới duỗi tay sờ sờ tay bé, lời nói là đối với Giản Tiểu Muội nói.
“Em thật tính toán vẫn luôn nuôi con bé?”
“Ở trước mặt trẻ con, đừng nói cái này.”
Giản Tiểu Muội không muốn làm Mạch Mạch nghe được đề tài nhạy cảm, bé còn quá nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu.
“Nhưng mà, con bé chung quy là phải đối mặt, về sau em kết hôn, không thể cũng mang theo con bé đi?”
Gia đình nhà trai cũng không có khả năng đồng ý.
Giản Tiểu Muội trừng mắt nhìn hắn: “Mạch Mạch là con gái tôi, đời này đều là vậy, tôi chính là muốn nuôi con bé, cùng lắm thì cả đời không kết hôn, cũng không có gì.”
Nàng xem như thấy rõ ràng, hôn nhân chính là phiền toái.
“Bên cạnh tôi, trừ bỏ nhị ca nhị tẩu tôi, còn có cha mẹ nhị tẩu tôi, nào có đôi vợ chồng nào là sống tốt đâu. Cùng với mơ màng hồ đồ sinh hoạt, còn không bằng tôi một người sống, hơn nữa, hiện tại cũng không phải tôi một người.”
Nghe vậy, Bạch Thế Giới không hề nói thêm cái gì.
Nàng đây là không phục a, chờ đến ngày nào đó, nàng thích một người đàn ông, đã có thể sẽ không suy nghĩ như vậy.
Bất quá, nếu là hắn, hắn cũng không để ý lắm, một đứa trẻ mà thôi.
Nhưng là, hắn nghe nói, nha đầu này không thích quân nhân, sợ hãi cô đơn.
Xem ra, hắn chung quy là không có cơ hội.
Lục Dao đi qua thời điểm, Bạch Thế Giới cùng Giản Tiểu Muội đang nói chuyện phiếm.
Nhìn thấy nàng tới, Giản Tiểu Muội đứng lên nhường ghế cho nàng.
“Nhị tẩu, sao chị lại ra đây, nhị ca ngủ rồi à?”
Giản Mạch nhìn thấy nhị thẩm, theo bản năng lùi lại một bước, ôm lấy đùi tiểu cô cô.
Nhìn thần sắc sợ hãi của đứa nhỏ, trong lòng Lục Dao như bị gai đ.â.m.
“Nhị ca em có chuyện báo cáo với Sư trưởng, chị liền ra đây.”
Giản Tiểu Muội hiểu rõ gật gật đầu, hẳn là nội dung không thể để cho bọn họ biết đi.
“Nhị tẩu, chị ngồi đi.”
Trong lòng Giản Tiểu Muội chột dạ, không biết nhị tẩu lúc này có phải hay không còn đang giận.
Lục Dao cười một cái, theo sau ngồi xổm xuống vươn đôi tay về phía Mạch Mạch.
“Mạch Mạch, cho nhị thẩm ôm một cái được không?”
Tay Giản Mạch ôm Giản Tiểu Muội chợt buộc c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn Lục Dao vẫn là sợ hãi.
Bé không dám qua đó.
Trên mặt Giản Tiểu Muội cười, đẩy đẩy cháu gái.
“Mạch Mạch, nhị thẩm muốn ôm con kìa, mau để nhị thẩm ôm một cái được không?”
Giản Mạch c.ắ.n c.ắ.n môi, chậm rãi buông lỏng đùi tiểu cô cô ra.
Lục Dao đôi tay vẫn duy trì tư thế ôm, Giản Mạch chậm rì rì đi qua.
Đứng ở trước mặt nhị thẩm, Giản Mạch c.ắ.n môi ủy khuất không thôi.
“Nhị thẩm, thực xin lỗi, là con sai rồi, người tha thứ cho Mạch Mạch đi.”
Giản Mạch một đôi mắt to sáng ngời ngập nước, cứ như vậy nhìn Lục Dao.
Lục Dao ôm lấy thân mình nhỏ bé của bé, cùng nhau ngồi lên ghế.
“Mạch Mạch, thực xin lỗi, nhị thẩm không nên nổi giận với con, là nhị thẩm quá lo lắng cho nhị thúc con, đừng giận nhị thẩm được không?”
Giản Mạch đôi mắt liên tục chớp chớp: “Nhị thẩm, người không cần nói xin lỗi với con, là Mạch Mạch sai rồi, Mạch Mạch không nên nói lời xui xẻo. Nhị thẩm yên tâm, nhị thúc phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi!”
Lục Dao kinh ngạc mở to mắt, bị lời nói của đứa nhỏ làm cho dở khóc dở cười.
“Mạch Mạch, con nói cho nhị thẩm nghe, câu này có phải tiểu cô cô dạy con không a?”
Một đứa trẻ con, là tuyệt đối sẽ không nói chuyện như vậy.
Phỏng chừng cũng không biết phúc lớn mạng lớn, sống lâu trăm tuổi là có ý tứ gì.
Giản Tiểu Muội cười lắc đầu: “Thật đúng là không phải em dạy.”
Muốn nói, Bạch Thế Giới thật đúng là rất hiểu biết nhị tẩu.
Hiểu biết tính tình nàng, cũng hiểu biết nàng đối với nhị ca có bao nhiêu để ý.
Nếu không sẽ không nói chuẩn cả hai việc, đầu tiên là nói nhị thẩm sẽ xin lỗi Mạch Mạch, sau đó lại dạy Mạch Mạch nói chuyện. Xem nụ cười vui mừng trên mặt nhị tẩu, liền biết nhị tẩu nghe xong lời này là thật sự vui vẻ.
Đối diện với ánh mắt mê hoặc của Lục Dao, Giản Mạch ở trong lòng n.g.ự.c nàng xoắn xoắn thân mình, chỉ vào người đàn ông trên giường bệnh.
“Nhị thẩm, là chú Bạch nói cho Mạch Mạch!”
Bạch Thế Giới cười: “Cái tiểu nha đầu này, quay đầu liền đem chú bán đứng rồi.”
Mấy người lớn đều cười, Lục Dao ôm Mạch Mạch, lại lần nữa nói.
“Vậy Mạch Mạch tha thứ cho nhị thẩm được không nha?”
Đối mặt với Mạch Mạch, Lục Dao vẫn luôn rất có kiên nhẫn, sự việc lần này, nàng thật sự thực hối hận.
Giản Mạch chớp chớp mắt, sau đó thân mình nhỏ bé rướn lên, nâng mặt Lục Dao, hôn hai cái lên hai bên má nàng, động tác của trẻ con mạnh, còn phát ra tiếng bẹp bẹp, lăng là lưu lại hai vệt nước miếng trên má Lục Dao.
Sau đó, Giản Mạch cười ngây ngô với Lục Dao.
“Mạch Mạch cho nhị thẩm hai cái thơm thơm, Mạch Mạch không giận nhị thẩm.”
Không giận, cho nên cũng liền không tồn tại cái gì tha thứ hay không tha thứ.
Lục Dao cũng không ghét bỏ nước miếng trên mặt, ôm lấy Mạch Mạch hôn vài cái.
“Mạch Mạch thật tốt.”
“Hì hì.”
Giản Mạch cười ngây ngô.
“Tẩu t.ử, đại ca tôi bên kia không có việc gì chứ?”
Nghe Giản Tiểu Muội nói đại ca đã tỉnh, cũng không có việc gì, nhưng hắn vẫn là muốn nghe lại lần nữa mới an tâm.
“Không có việc gì, chính là nói chuyện cử động không nhanh nhẹn bằng cậu, bất quá cũng không tồi, vừa rồi còn uống hết nửa bát cháo, ngày mai hẳn là liền khôi phục giống như cậu.”
