Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 326: Oan Gia Ngõ Hẹp, Y Tá Trưởng Đánh Ghen
Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:50
"Dao Dao, tôi nói với cô này, chúng ta chế d.ư.ợ.c nhất định phải cẩn thận lại cẩn thận. Còn nữa, t.h.u.ố.c thử này cần thiết phải ở trong môi trường vô khuẩn, phi thường nghiêm ngặt."
Lục Dao gật đầu: "Tôi hiểu rồi thầy Triệu."
Triệu Quyền: "......"
Cô gái này, thật đúng là biết đùa.
"Được rồi, tự cô luyện tập đi, nhất định phải thuần thục tinh chuẩn, biết chưa."
Lục Dao làm động tác chào kiểu quân đội: "Đã rõ."
Xem cô nắm bắt cũng hòm hòm rồi, Triệu Quyền liền đi nghiên cứu d.ư.ợ.c vật.
"Bác sĩ Triệu!"
Đột nhiên một giọng nữ bén nhọn truyền tới, Lục Dao cảm giác có chút quen tai, xoay người lại nhìn.
Ách, đúng là có chút quen. Đây không phải là Y tá trưởng trong miệng Chu Thiến Văn sao? Không ở trạm y tá, tới đây làm gì?
Chu Thiến Văn vừa vào liền thấy Lục Dao, khuôn mặt xinh đẹp lập tức trở nên dữ tợn.
Triệu Quyền buông việc trong tay: "Y tá trưởng, đây không phải nơi cô nên tới đâu."
Khi nói chuyện, trên mặt Triệu Quyền mang theo nụ cười, như là đang nói đùa, nhưng Lục Dao cảm thấy giống một loại nhắc nhở biến tướng hơn.
Lục Dao thấy Y tá trưởng không mấy thiện cảm với mình, lại là tới tìm bác sĩ Triệu, cô vẫn nên tận lực thu nhỏ sự tồn tại lại thì hơn. Miễn cho gây thêm phiền toái cho bác sĩ Triệu.
Y tá trưởng hừ lạnh một tiếng: "Bác sĩ Triệu, tôi không nên tới, nhưng tôi nghĩ nơi này có người càng không nên tới hơn."
"Tôi là không nên tới, nhưng có một số người, càng thêm không nên tới!"
Y tá trưởng nói chuyện không hề e dè trừng mắt nhìn Lục Dao, ánh mắt kia như muốn nói: Đừng nhìn nữa, tôi nói chính là cô đấy!
Lục Dao nhịn không được cười ra tiếng. Nếu lúc này cô còn không nhìn ra người phụ nữ này vì sao chán ghét mình, thì cô thật sự sống uổng phí hai đời rồi.
Chỉ là, chị gái à, chị không biết tôi là phụ nữ đã có chồng sao! Thật là ngốc hết chỗ nói!
Triệu Quyền nhíu mày thật c.h.ặ.t, đi tới: "Diệp Huệ! Nói chuyện chú ý thân phận của cô!"
Cái gì gọi là có một số người càng không nên vào? Người tới đây đều là được bệnh viện cho phép!
"Tôi làm sao không chú ý thân phận? Tôi là một thành viên của bệnh viện này, tôi liền nên có tác dụng giám sát. Phòng thí nghiệm yêu cầu môi trường tốt nhất, người vào càng ít càng tốt. Chúng tôi đều không được vào, dựa vào cái gì cho cô ta vào!"
Diệp Huệ chỉ thẳng vào Lục Dao, ngón tay suýt chọc vào mũi cô.
Diệp Huệ và Triệu Quyền cùng năm tới đây công tác. Cô ta tâm cao khí ngạo, lại xinh đẹp, dáng người cao ráo, tự nhiên muốn xứng đôi với người đàn ông ưu tú nhất, đẹp trai nhất bệnh viện này!
Chính là cái tên Triệu Quyền này, đầu óc cứ không thông suốt. Hai người làm việc chung năm sáu năm, thế mà anh ta đối với cô ta một chút tâm tư cũng không có. Hiện giờ, cô ta đều đã là gái lỡ thì 27 tuổi, vì chờ anh ta mà còn chưa có đối tượng! Chẳng lẽ anh ta không nên chịu trách nhiệm sao?!
Hiện tại thì hay rồi, thế mà lại coi trọng con hồ ly tinh không biết từ đâu chui ra. Đã có thân phận phu nhân Đoàn trưởng rồi còn muốn tới quyến rũ Triệu Quyền của cô ta.
Cô ta khi nào thấy Triệu Quyền đối xử tốt với cô gái nào như vậy chưa! Nói chuyện với Lục Dao - cái con hồ ly tinh này - đều là ôn thanh tế ngữ, lại còn tối hôm qua cố ý bảo các cô kê thêm giường cho Lục Dao!
Thử hỏi, mấy năm nay, ai có được đãi ngộ như vậy!
Cô ta đã vì chờ Triệu Quyền mà từ chối tất cả lời cầu hôn của nam giới khác. Hiện giờ, những người đàn ông từng theo đuổi cô ta đều đã thành gia lập nghiệp, nhưng cô ta thì sao, vẫn dậm chân tại chỗ!
Cô ta sao có thể không nén giận!
Triệu Quyền tức đến mức gân xanh trên cổ nổi lên. Cái cô Diệp Huệ này thật là làm anh ta đau đầu. Cô ta thích anh ta, nhưng cũng không thể nói anh ta bắt buộc phải cưới cô ta chứ! Vậy ý nguyện của anh ta thì sao?
Mấy năm nay ở bệnh viện, chỉ cần anh ta đi gần với nữ bác sĩ, nữ y tá hay nữ bệnh nhân nào, cô ta đều phải xông tới, buông lời ác ý. Nếu không phải vì anh ta xác thật không thích ai, anh ta đã sớm trở mặt với cô ta rồi.
Cũng may nghề nghiệp của anh ta chỉ là nghiên cứu d.ư.ợ.c vật, tiếp xúc với bác sĩ khác không nhiều lắm, bằng không hành động của cô ta thật sự sẽ ảnh hưởng đến công việc và giao hữu của anh ta.
Hiện giờ cô ta lại tới làm loạn, chắc là cảm thấy anh ta và Lục Dao có gì đó.
Hừ, loại phụ nữ kiêu ngạo, làm việc không động não này, anh ta thật đúng là chướng mắt!
Lục Dao chính là vợ của Đoàn trưởng Giản Thành, anh ta dám động tâm tư lệch lạc sao? Cái tội phá hoại hạnh phúc gia đình quân nhân này, anh ta gánh không nổi đâu!
"Diệp Huệ, đồng chí Lục Dao là do Viện trưởng Chu đích thân gật đầu đồng ý mời tới đây. Cô nếu có nghi vấn gì, đừng tới hỏi tôi, đi hỏi Viện trưởng Chu đi!"
Diệp Huệ sửng sốt, quay phắt sang nhìn Lục Dao đang đứng bên cạnh không chút ảnh hưởng.
Viện trưởng Chu phê chuẩn? Vì cái gì chứ?
Lục Dao nhún vai, không nói một lời.
Nói là do cô gây ra, nhưng việc này lại là chuyện cần giải quyết giữa hai người bọn họ. Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình mà.
Suy nghĩ một lát, Diệp Huệ đột nhiên lắc đầu: "Không có khả năng, Viện trưởng Chu là người có nguyên tắc như vậy, sao có thể cho một người không liên quan đi vào!"
Lục Dao chớp chớp mắt, lẳng lặng nhìn cô ta nhảy nhót, không nói lời nào.
"Cô cũng nói Viện trưởng Chu là người có nguyên tắc, ông ấy cho đồng chí Lục Dao vào đây tự nhiên là có lý do của ông ấy. Cô nếu có ý kiến gì thì đi tìm Viện trưởng, đừng ở đây nói mấy lời vô dụng!"
Diệp Huệ mím c.h.ặ.t môi, tức đến đỏ mặt: "Anh chính là đang gạt tôi! Anh chính là vì tư d.ụ.c của mình!"
