Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 342: Kết Cục Của Kẻ Phản Bội, Lục Dao Đoán Trúng

Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:55

"Sau khi nhiệm vụ kết thúc, cậu không chủ động thừa nhận, còn trơ mắt nhìn mọi người bôi nhọ tôi. Cậu không chỉ đứng ra nói đỡ cho tôi, mà còn ở phía sau quạt gió thêm củi, chỉ vì muốn rửa sạch hiềm nghi của mình tốt hơn, đây là tội lỗi thứ hai của cậu!"

Mọi người: "......"

3 Doanh trưởng đây là muốn nhất nhất đếm kỹ tội trạng của Lưu Kiến Quốc a.

"Âm thầm đắc ý, lén lút say rượu, đây là tội lỗi thứ ba của cậu với tư cách là một quân nhân."

"Lưu Kiến Quốc, nhiều nhân chứng ở đây như vậy, cậu nói cho tôi biết, cậu có nhận hay không?"

"Doanh trưởng, tôi..."

Lưu Kiến Quốc ngẩng đầu, há miệng muốn nói gì đó.

"Nếu sau khi nhiệm vụ kết thúc, cậu chủ động nhận tội, đây coi như là lỗi vô tâm của cậu, có lẽ, cậu chỉ nhận kết cục xuất ngũ. Nhưng cậu không làm vậy, cậu lựa chọn giấu giếm."

"Doanh trưởng, tôi là vô tâm, An Biết Bình hắn chuốc say tôi, miệng tôi không có cửa chặn, liền cái gì cũng nói ra. Nhưng hắn đã hứa với tôi tuyệt đối sẽ không nói cho bất luận kẻ nào, tôi liền không để ý. Sau lại nhiệm vụ kết thúc, tôi là không dám a."

Mọi người ồ lên.

Lưu Kiến Quốc, đây là thừa nhận a!

Tề Quốc Phong hừ nhẹ: "Cậu không dám, cậu con mẹ nó nói cho tôi biết cậu không dám! Lần này chúng ta hy sinh bao nhiêu người, thiếu chút nữa Đoàn trưởng cùng Phó đoàn trưởng đều một đi không trở lại, vì cái gì?"

Tề Quốc Phong đứng lên, chỉ tay vào hắn.

"Chính là bởi vì cậu tiết mật cho An Biết Bình, làm địch nhân có cơ hội thừa nước đục thả câu. An Biết Bình là người nào, hắn là bị bộ đội đuổi ra, cho dù cậu cùng hắn có tình chiến hữu, cũng không nên đối với hắn không có phòng bị!"

"Biết rõ chính mình thích rượu, lại không quản được chính mình. Khi chiến hữu hy sinh, cậu nghĩ không phải là báo thù rửa hận cho bọn họ, ngược lại bao che tội nhân!"

"Lưu Kiến Quốc, nhìn xem bộ dạng hiện tại của cậu đi, cậu còn là một quân nhân sao, cậu có xứng đáng với bộ quân trang trên người không, hiện tại nếu đ.á.n.h trận, cậu còn có thể vác nổi s.ú.n.g sao!"

Lưu Kiến Quốc ngồi xổm dưới đất, một câu cũng nói không nên lời.

"Tôi đã cho cậu cơ hội, là cậu không nắm chắc được."

Chuyện sau đó, liền không cần lại trách anh.

"Cậu nếu còn cảm thấy đối với những chiến hữu đã hy sinh có một chút áy náy, liền không cần giấu giếm nữa."

Nói xong, Tề Quốc Phong sải bước rời đi.

Mọi người không nghĩ tới hôm nay chỉ là ăn bữa cơm, lại trở thành nhân chứng.

"Mọi người hôm nay thực tốt, không uống rượu, chân tướng sự việc cũng đã thấy, đã nghe, 3 Doanh trưởng là trong sạch. Nên làm như thế nào, các cậu đều hiểu rồi chứ."

"Đã rõ!"

Mọi người đồng thanh đáp.

3 Doanh trưởng bị oan uổng, về sau gặp người thảo luận việc này phải chủ động đứng ra làm sáng tỏ cho 3 Doanh trưởng.

"Lý Bài trưởng, đem Lưu Kiến Quốc đi!"

Ở nhà chờ tin tức, người đầu tiên Lục Dao chờ được không phải là lão công Giản Thành, mà là Vu Hách Hàng đang được cõng trở về.

Nhìn Vu Hách Hàng say khướt khó chịu, chân mày Lục Dao cau lại.

"Các cậu sao lại thế này, bị thương không thể uống rượu không biết sao?"

Lục Dao ngoài miệng oán giận, nhưng vẫn khom người để bọn họ đi vào.

Ba người này thế nhưng đều có uống rượu, chỉ là Vu Hách Hàng uống tương đối nhiều thôi.

Hai người đặt Vu Hách Hàng ngồi lên ghế, Lục Dao đã đi tới.

Tôn Bình nói: "Chị dâu, ngại quá, muộn thế này còn quấy rầy chị. Vu Liên trưởng uống say, chị xem giúp vết thương và giải rượu cho cậu ấy với."

Lục Dao đã xắn tay áo trên cánh tay Vu Hách Hàng lên, mày nhíu c.h.ặ.t.

"Tôi nhớ rõ các cậu không được uống rượu mà, các cậu như vậy không sợ bị phạt sao?"

Tựa như lão công nhà cô, đừng nói là ở bộ đội, chính là ở trong nhà cũng không uống rượu.

"Hôm nay là tình huống đặc thù."

Giản Tiểu Muội nghe được động tĩnh từ trong phòng đi ra, liền nhìn thấy bọn họ đang nói chuyện.

"Nhị tẩu, làm sao vậy?"

Lục Dao buông tay áo Vu Hách Hàng xuống: "Uống say, em khoan hãy ngủ, chị làm t.h.u.ố.c giải rượu, em giúp chị sắc một chút, lát nữa chị phải bôi t.h.u.ố.c cho bọn họ."

Giản Tiểu Muội liên tục gật đầu: "Vâng ạ."

Lục Dao đi vào lấy đồ tốt ra, bảo Giản Tiểu Muội ở nhà bếp sắc t.h.u.ố.c, cô ra ngoài bôi t.h.u.ố.c cho Vu Hách Hàng.

"Có phải nội gián thật sự đã bị bắt ra rồi không?"

Trừ cái này ra, Lục Dao không nghĩ ra tình huống đặc thù nào khác.

Tôn Bình và Quách Tam Lễ đều sửng sốt, sôi nổi nhìn về phía Lục Dao.

"Chị dâu, sao chị biết?"

Đoàn trưởng không có khả năng nói cho cô biết.

Lục Dao liếc mắt nhìn bọn họ một cái: "Đoàn trưởng các cậu cái gì cũng chưa nói, là tôi đoán. Hôm nay người tới đón Đoàn trưởng các cậu không phải cũng có 3 Doanh trưởng sao, nghĩ lại sẽ biết."

Tôn Bình và Quách Tam Lễ líu lưỡi.

Chị dâu thật là quá thông minh.

"Là bắt được rồi."

Tôn Bình một năm một mười kể lại sự tình, Lục Dao vừa bôi t.h.u.ố.c cho bọn họ vừa nghe, nghe xong cũng không quá kinh ngạc.

Đại khái chi tiết cô đều đoán được.

"Người nọ khẳng định không nghĩ tới, bởi vì rượu mà hỏng việc."

Ai nói không phải đâu, bọn họ làm quân nhân, thật sự không nên có nhược điểm, không chỉ có hại chính mình, còn sẽ hại người khác.

Nếu không phải An Biết Bình nắm được nhược điểm thích uống rượu của Lưu Kiến Quốc, lần này liền sẽ không hy sinh nhiều người như vậy. Nếu sự tình đã làm, vậy cần thiết phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.

"Cho nên, An Biết Bình rốt cuộc đã bị bắt về chưa?"

Quách Tam Lễ cùng Tôn Bình lại cười.

"Chị dâu, chị lại đoán được?"

Nghe bọn hắn nói vậy, Lục Dao liền biết, An Biết Bình chính là một cái cờ hiệu, căn bản chưa bị bắt. Một chút lý do đều không có, không thể động thủ đi bắt người được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.