Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 365: Cuộc Gọi Đường Dài, Giản Thành Dỗi Vợ
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:03
Người trong thôn đã đi lên huyện báo cáo, đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, việc hắn cần làm là phải khiến chuyện này càng ít người biết càng tốt.
Lục Dao nhìn ra sự đề phòng cùng lo lắng trong mắt hắn, sau đó gật gật đầu.
“Vậy cảm ơn chủ nhiệm.”
Thôn chủ nhiệm đề phòng nàng, nàng cũng không để ở trong lòng, nàng mới sẽ không lớn miệng như vậy, đem chuyện nơi này nói cho mọi người biết.
Dù sao nàng cũng chính là gọi điện thoại, gọi ở đâu đều giống nhau.
“Không có việc gì, không có việc gì, tôi đưa bác sĩ Lục qua đó.”
Đi theo thôn chủ nhiệm về nhà hắn, người trong nhà nhìn thấy nàng tới, Vương Tiểu Hổ chạm chạm cánh tay mẹ, vui vẻ nói:
“Mẹ, đây là bác sĩ chữa bệnh cho chúng ta.”
Vợ thôn chủ nhiệm vội vàng đứng lên cảm tạ Lục Dao.
Lục Dao đi qua ngăn cản động tác của bà.
“Thím, đây là việc chúng tôi nên làm, thím ngàn vạn lần đừng như vậy.”
Vợ thôn chủ nhiệm vẫn nói cảm ơn, quay sang bảo Vương Tiểu Hổ:
“Tiểu Hổ a, mau lấy dưa leo trong nhà cho bác sĩ Lục một quả!”
Nói xong, người phụ nữ muốn nắm tay Lục Dao, nghĩ đến chính mình là người có bệnh, lại rụt trở về, tay không biết để vào đâu.
“Bác sĩ Lục, nhà chúng tôi không có thứ gì tốt, dưa leo là nhà chúng tôi tự trồng.”
Nhà bọn họ cũng chỉ có thể lấy ra cái này.
Lục Dao không có từ chối, nhận lấy quả dưa leo Vương Tiểu Hổ đưa tới: “Cảm ơn thím.”
Ở cái niên đại này, phần lớn thôn dân đều thuần phác thân thiện.
Luôn là một nhà có cái gì, muốn chia cho vài nhà.
“Thím, cháu tới đây gọi điện thoại về nhà.”
Người phụ nữ vừa nghe, liên thanh nói vài tiếng tốt.
“Ai u, cô nương này tuổi cũng không lớn, cố ý chạy đến nơi này chữa bệnh cho chúng tôi, thật là vất vả.”
“Thím, ngài quá khách khí, này không có gì, trị bệnh cứu người là chức trách của bác sĩ chúng tôi.”
Chỉ là có đôi khi cần một ít thủ đoạn phi thường thôi.
Người phụ nữ thở dài: “Tôi biết, các cô cậu đều là người tốt, là chúng tôi quá không kiến thức.”
Người phụ nữ hiển nhiên là biết chuyện xảy ra hôm nay, bà đều cảm thấy hổ thẹn.
“Bác sĩ Lục, cô đi gọi điện thoại đi, gọi bao lâu cũng được, không cần tiền.”
Vương Tiểu Hổ dẫn Lục Dao đi tới bên cửa sổ gọi điện thoại: “Chị bác sĩ, vậy em đi ra ngoài nhé.”
Lục Dao nói tiếng được, nhìn cậu bé đi ra ngoài mới cầm lấy ống nghe.
Điện thoại vang lên một lát, bên kia liền bắt máy, binh lính phòng trực ban đi gọi Đoàn trưởng.
Lục Dao cúp điện thoại, năm phút sau lại gọi lại, lần này người nghe điện thoại chính là Giản Thành.
Bởi vì nghe máy lại không nói chuyện, hiển nhiên là còn đang giận nàng.
“Lão công, còn giận em a?”
Bên kia không hé răng, Lục Dao càng thêm xác định là Giản Thành.
Người đàn ông nhà nàng còn biết giả làm khúc gỗ.
“Anh như thế nào không nói lời nào? Lại không nói chuyện em cúp máy đấy nhé, tiền điện thoại rất đắt.”
Lục Dao mím môi cười trộm.
“Còn biết gọi điện thoại cho anh, ngày hôm qua vì cái gì không gọi?”
Bên kia rốt cuộc lên tiếng, Lục Dao lên án nói:
“Em đây không phải bận tối tăm mặt mũi sao?”
“Cho nên ngày hôm qua liền không gọi?”
Lục Dao: “......”
Được rồi, trước khi về mỗi ngày một cuộc được chưa?
“Vậy hôm nay nói nhiều một chút được không, bù lại cho ngày hôm qua.”
Lục Dao thật sự là không nghĩ tới chính mình có một ngày sẽ giống như dỗ trẻ con dỗ dành chồng mình.
“Em vừa rồi không phải còn nói tiền điện thoại rất đắt sao?”
Người nào đó ở bên kia tiếp tục dỗi.
Lục Dao: “......”
Ai u cái tính nóng nảy của ta.
“Hắc hắc, vợ anh có tiền, không sợ!”
Trong lòng phun tào, trong miệng lại khống chế không được đi dỗ dành hắn.
Bên kia lại không nói, Lục Dao bất đắc dĩ thở dài.
“Lão công, em ở chỗ này thật sự chịu tức giận, anh thật sự muốn vẫn luôn giận em, không nói chuyện đàng hoàng với em sao?”
Nói đến cái này, Lục Dao trước ủy khuất lên.
Nàng cũng chưa dám nói cho hắn vừa rồi thiếu chút nữa bị người ta c.ắ.n.
“Bên kia thế nào?”
Giản Thành hỏi nàng.
“Đã nghiên cứu chế tạo ra phương t.h.u.ố.c, chỉ cần uống đúng hạn, một tuần sau hẳn là sẽ không thành vấn đề.”
Chỉ là nơi này còn có một vấn đề chưa giải quyết, phỏng chừng phải mười ngày nửa tháng nữa mới về được.
“Em ở đó chăm sóc bản thân cho tốt, có cái gì không hiểu thì hỏi mấy bác sĩ kia, không cần dễ dàng một mình đi ra ngoài xem bệnh nhân.”
Lục Dao gật đầu, nghĩ đến hắn không nhìn thấy, liền ừ một tiếng.
“Em yên tâm đi, em sẽ chăm sóc tốt chính mình. Anh đâu, có thể xuống giường đi lại chưa?”
“Tiểu Muội đẩy anh lại đây.”
Được rồi, Lục Dao áy náy cúi đầu.
Nàng làm một người vợ mà lúc hắn bị bệnh lại không thể chăm sóc hắn, thật sự là không đủ tiêu chuẩn.
“Em sẽ mau ch.óng trở về.”
“Anh ở nhà chờ em.”
Hai người lại nói chuyện một lúc, ống nghe bị Giản Tiểu Muội nhận lấy. Lục Dao dặn dò cô bé ở nhà học tập chăm chỉ, chăm sóc tốt Mạch Mạch, sau đó liền cúp điện thoại.
Lúc đi, Lục Dao để lại nhà thôn chủ nhiệm hai mươi đồng tiền.
Người phụ nữ đẩy đưa rất nhiều lần, nhưng vẫn không thắng được sự kiên quyết của Lục Dao, đành nhận lấy tiền điện thoại.
Buổi tối, thôn dân đi lên huyện đã trở lại.
Vừa về liền đi vào đại đội bên này, báo cáo tình hình với Triệu Quyền bọn họ.
“Bác sĩ Triệu, chúng tôi đã nói với Huyện trưởng, Huyện trưởng hứa hẹn sáng mai liền phái người tới.”
Nhận được tin tức này, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, kế tiếp chỉ cần chờ tin tức là được.
Thôn Bí thư lại có cường thế thế nào, hắn cũng chắn không được nhiều người như vậy.
“Đúng rồi, cô y tá kia có khỏe không?”
Mọi người quan tâm tình hình của Chu Thiến Văn.
