Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 385: Lệnh Điều Chuyển Về Đế Đô
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:07
“Chị dâu cậu sẽ không để người ta bắt nạt đâu, cô ấy biết cân nhắc lợi hại. Nếu mẹ thật sự làm khó dễ, cô ấy cũng chỉ làm những việc trong khả năng cho phép, tuyệt đối sẽ không để tổn hại đến con.”
Nàng để ý đứa bé bao nhiêu hắn biết rõ, chính vì sự hiểu biết này nên hắn mới yên tâm để nàng trở về.
“Đại ca, điều lệnh xuống rồi.”
Bạch Thế Giới nhìn về phía tân binh đằng xa, nói một câu.
Giản Thành không quá kinh ngạc, là nên chính thức xuống rồi. Trước đó chỉ là tin vỉa hè, hiện giờ cuối tháng 10, đúng là thời kỳ chỉnh binh mấu chốt.
“Khi nào đi?”
“Ngày 1 tháng 11 chính thức đưa tin. Chúng ta muộn nhất ngày 30 tháng này phải đi.”
Nói cách khác, thời gian bọn họ ở lại đây chưa đến một tuần.
Hôm nay Sư trưởng không về ăn cơm, không chỉ bởi vì công sự nhiều, còn có sự không nỡ đối với bọn họ.
Hai người đàn ông không nói nữa, chỉ nhìn xa xa hoàn cảnh chung quanh. Nơi này hắn sinh sống rất nhiều năm, có thể coi như là nhà.
Thật lâu sau, Bạch Thế Giới lên tiếng: “Đại ca, anh muốn rời khỏi nơi này sao?”
Hắn vẫn luôn muốn về Đế Đô, bởi vì nơi đó có cha mẹ hắn. Chính là hiện tại thật sự nhận được điều lệnh, lại luyến tiếc.
“Phục tùng mệnh lệnh là lựa chọn duy nhất của chúng ta, không có muốn hay không muốn.”
Nghĩ đến một chuyện, Bạch Thế Giới đột nhiên hỏi: “Chờ anh về Đế Đô, đi tảo mộ cũng tiện. Hà bá biết anh trở về cũng nhất định sẽ thực vui vẻ.”
Giản Thành không nói chuyện. Hắn là nên đi, trở về nơi có cha mẹ hắn. Hắn rời xa bọn họ hơn hai mươi năm, là thời điểm trở về bảo vệ bọn họ.
“Anh đi, còn Giản Minh đâu? Cậu ấy tiếp tục ở lại nông thôn hay đi theo anh?”
“Nó muốn đi theo anh trở về.”
Giản Minh là em trai hắn, là con trai cha mẹ hắn, cần thiết trở về!
Bạch Thế Giới cũng cảm thấy cần thiết trở về.
“Chỉ là, cha mẹ anh sẽ không nguyện ý đi. Em cảm thấy bà mẹ kia của anh nếu biết anh đi Đế Đô, còn được phân nhà, bà ta không chừng sẽ đòi đi theo anh cùng đi ở.”
Dương Lệ Quỳnh chuyện gì mà không làm được a.
“Anh sẽ không để bọn họ đi.”
Bạch Thế Giới ngẩn ra, không nghĩ tới đại ca sẽ phủ nhận tuyệt đối như vậy. Phải biết, đại ca đối với gia đình kia chính là thập phần dung túng.
“Ở nhà bọn họ, bọn họ đối xử với anh bất công thế nào anh đều không có ý kiến. Nhưng là, ở địa bàn của cha mẹ ruột anh mà đối với anh không tốt, anh tuyệt đối không cho phép!”
Bạch Thế Giới nháy mắt minh bạch.
“Công ơn dưỡng d.ụ.c của bọn họ đối với anh và em trai, anh đã dùng mấy năm nay báo đáp xong rồi. Về sau bọn họ có yêu cầu gì, anh cũng sẽ tận lực thỏa mãn, nhưng là cha mẹ ruột anh không nợ bọn họ.”
Bạch Thế Giới gật đầu: “Không có việc gì, dù sao hiện tại tổ chức thi đại học, Giản Minh ưu tú như vậy, thi đậu đại học bên Đế Đô không phải việc khó.”
Cho nên Giản Minh đi Đế Đô cũng có thể dùng danh nghĩa đi học đại học.
Buổi tối, cơm nước xong, Giản Thành bồi Lục Dao đi sân thể d.ụ.c tản bộ.
“Dao Dao, ngày 1 tháng 11 anh phải tới Đế Đô đưa tin, cho nên muộn nhất ngày 30 tháng này anh phải đi.”
Lục Dao dừng bước chân, kinh ngạc không thôi: “Vậy... vậy chẳng phải là không còn mấy ngày nữa?”
Giản Thành "ừ" một tiếng, nắm tay nàng tiếp tục đi về phía trước.
“Anh cùng Bạch Thế Giới quyết định tối 29 đi, chiều 30 liền đến nơi.” Nơi này đến Đế Đô không gần, “Anh tính ngày mai nói chuyện với Sư trưởng, ngày kia xin nghỉ đưa em về.”
Nàng đi rồi, hắn cũng có thể an tâm bắt tay vào làm những việc tiếp theo.
Lục Dao cúi đầu, chân đá đá mặt đất, không chút để ý đi tới. Lại muốn tách ra sao? Nàng cũng chưa cùng hắn ở chung được bao nhiêu thời gian.
“Em cùng Tiểu Muội các nàng cùng nhau trở về là được rồi, anh không cần xin nghỉ.”
Nàng không muốn trở thành gánh nặng của hắn. Hiện tại hắn cùng Bạch Thế Giới khẳng định rất bận, hơn nữa cũng muốn cùng mọi người ở chung nhiều hơn đi. Chờ về sau nàng đi Đế Đô, mỗi ngày đều sẽ cùng hắn ở bên nhau, nàng cũng không đến mức không hiểu chuyện, tại thời kỳ mấu chốt này một hai phải bắt hắn bồi.
“Em như vậy anh làm sao yên tâm để em một mình trở về. Không có việc gì, liền hai ngày công phu. Sự tình nơi này nên làm đều không sai biệt lắm, em không cần nhọc lòng.”
Hắn nói như vậy, Lục Dao cũng không nói gì nữa.
Tản bộ về nhà, hai người liền đi phòng ngủ nghỉ ngơi. Có con, Giản Thành cũng không dám động vào nàng, nghĩ đến ngày hôm qua còn sợ hãi trong lòng.
Lục Dao nhưng thật ra so với hắn thả lỏng rất nhiều, ghé vào trên người hắn, chọc chọc n.g.ự.c hắn: “Lão công, may mắn có bảo bảo, nếu không mấy tháng không thấy được anh em sẽ điên mất.”
Hiện tại trong bụng có bảo bảo, đó chính là có an ủi. Không có việc gì có thể cùng Tiểu Muội đi dạo, buổi tối cùng bảo bảo trò chuyện, ngày tháng thực mau liền sẽ qua đi.
Thấy nàng vui vẻ như vậy, lo lắng trong lòng Giản Thành cũng giảm bớt không ít, bàn tay to vuốt ve tóc nàng, giọng nói ôn nhu: “Anh chính là lo lắng em không chăm sóc tốt chính mình.”
Trong lòng Giản Thành, Lục Dao chính là một đứa trẻ. Chính là kinh nghiệm của Lục Dao cũng không phải là kinh nghiệm trẻ con.
“Lão công, anh yên tâm, em biết anh lo lắng cái gì. Mẹ em nếu một hai phải bắt em ở nhà chồng, không cho em về nhà mẹ đẻ, kia ngược lại càng tốt. Em cùng Tiểu Muội cũng có bạn, mẹ nếu bắt em làm gì, em không làm là được. Thật sự không được, em liền tìm đại tỷ, bảo chị ấy nói với mẹ, ba tháng đầu không thể mệt nhọc.”
Nàng cũng không phải ăn chay. Đối tốt với Dương Lệ Quỳnh chỉ là nể mặt lão công nàng. Nếu không có đứa nhỏ này, chăm sóc Dương Lệ Quỳnh một chút nàng cũng không ý kiến, ai bảo Dương Lệ Quỳnh nuôi lớn lão công nàng đâu.
