Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 441: Cuộc Gọi Ngọt Ngào Của Vợ Chồng Son
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:18
Cho dù không phải có chuyện ông Thời qua đây, tương lai cũng sẽ có chuyện khác. Ông sớm muộn gì cũng phải làm cho Dương Lệ Quỳnh biết đạo lý "gia hòa vạn sự hưng".
Lục Dao không nói chuyện nữa. Nói thật, cô cũng rất muốn giáo d.ụ.c lại bà mẹ chồng này một chút, ai bảo bà ta trước kia luôn áp bức chồng cô!
Giản Minh ở một bên càng là không nói lời nào.
Giản Tiểu Muội thấy đại tỷ nói chuyện cũng không có tác dụng, vậy cô bé nói chuyện lại càng thêm vô dụng.
Dương Lệ Quỳnh vừa thấy tình thế không đúng, sắc mặt đều thay đổi.
“Tôi sẽ không đi, các người không thể ép tôi đi!”
“Tôi chính là ép bà đấy,” Giản Hướng Tiền nói phong khinh vân đạm, tiếp đón những người khác đi ra ngoài ăn cơm, “Chúng ta đi ăn cơm trước, chuyện mẹ các con để cha làm chủ.”
Sau đó, Dương Lệ Quỳnh cứ thế bị bỏ mặc.
“Tôi để người nọ tới ở là được chứ gì, tôi không về nhà mẹ đẻ!”
Dương Lệ Quỳnh bắt đầu thỏa hiệp.
Đám người vốn dĩ định đi liền xoay người lại, Giản Hướng Tiền lạnh lùng nhìn bà ta.
“Lời bà nói tôi đã không tin nữa rồi. Bà nếu có thể nói ra lời gây sự, vậy chứng tỏ bà có cái ý tưởng này. Tôi hiện tại tin lời bà, chờ Thời lão tiên sinh tới, bà lại cho chúng tôi một vố trở tay không kịp, vậy thì muộn rồi.”
Mặt Dương Lệ Quỳnh lập tức trắng bệch. Cho nên hiện tại, bà ta ngay cả đường lui cuối cùng cũng không có.
Giản Chí Anh không ăn cơm chiều ở nhà mà trở về nấu cơm cho hai đứa nhỏ.
Lục Dao không biết cô ấy là đang giận hay thật sự phải về nấu cơm cho con, liền đuổi theo.
“Đại tỷ.”
Lục Dao đi ra sân gọi cô ấy lại.
Giản Chí Anh xoay người, nhìn thấy sự áy náy trong mắt Lục Dao, cười một cái, đi trở lại.
“Dao Dao, đừng nghĩ nhiều, chị không có giận. Mẹ chị là nên ăn chút giáo huấn, chị đau lòng là thật, nhưng cũng không phải người không nói đạo lý, đem trách nhiệm đều đẩy lên người em.”
Lục Dao thở dài.
Cô không phải là người coi trọng suy nghĩ của người khác, nhưng đối với người tốt với cô thì ngoại lệ.
Từ ngày đầu tiên cô chính thức đến Giản gia, đại tỷ liền nơi chốn giữ gìn cô, có chuyện gì tốt đều nghĩ đến cô.
Cô không muốn vì chuyện của Dương Lệ Quỳnh mà có ngăn cách với Giản Chí Anh.
“Đại tỷ, thật sự xin lỗi.”
Giản Chí Anh không thèm để ý lắc đầu.
“Dao Dao, em không cần nghĩ nhiều. Thời gian không còn sớm, hai đứa nhỏ còn ở nhà, chị về trước đây. Ngày mai chị cùng em đi thăm Thời lão tiên sinh.”
Ngày hôm sau, Dương Lệ Quỳnh đã bị Giản Hướng Tiền đưa về nhà mẹ đẻ.
Ban ngày, Giản Hướng Tiền dọn dẹp lại căn phòng cũ của Giản Quân một chút, liền chờ Thời Trung Lỗi tới.
Buổi sáng, lúc Lục Dao cùng Giản Minh đi bệnh viện, Giản Minh cảm thán:
“Cha lần này là hạ quyết tâm rồi.”
Nhà cậu cả cũng không phải là người hiền lành gì, đặc biệt là mợ cả, đối với mẹ càng là không có một chút tình thân.
Mẹ tới đó, tuyệt đối sẽ chịu không ít khổ.
Nếu không phải bởi vì cha lần này cho bọn họ không ít lương thực, nhà cậu cả không có khả năng cho mẹ ở lại.
“Bọn họ sẽ không ngược đãi mẹ chứ?”
Đừng để đến lúc đón về lại không ra hình người, vậy thì chính là tội lỗi của cô.
“Yên tâm đi, rốt cuộc là em gái ruột, hiện tại lại có lương thực, cậu cả sẽ không để mẹ bị đói.”
Nhưng chịu khổ là khẳng định.
“Chúng ta cũng đừng phiền não nữa.”
“Em không phải phiền não, em chính là có điểm vui.”
Lục Dao giơ tay sờ sờ cằm.
Giản Minh: “......”
Trước buổi tối Thời Trung Lỗi xuất viện một ngày, Lục Dao gọi điện thoại cho Giản Thành.
Cô kể cho anh nghe chuyện ông Thời muốn vào ở trong nhà.
“Mẹ không đồng ý, cha liền tức giận, sau đó đưa mẹ đến nhà cậu cả rồi.”
Nói đến những việc này, Lục Dao rất lo lắng, chỉ sợ anh sẽ cảm thấy cô ở nhà gây chuyện.
Giản Thành nghe xong nhưng thật ra không có cảm xúc gì.
“Cha đây là bị ép nóng nảy rồi, em không cần xen vào, cũng không cần nghĩ nhiều. Mẹ nên bị quản thúc một chút, bằng không về sau ở nhà còn không biết muốn làm tới trình độ nào đâu.”
Lục Dao mím môi, giọng nói thấp thấp, hứng thú không cao.
“Sớm biết thế em đã đưa ông Thời về nhà mẹ đẻ, sự tình náo loạn thành cái dạng này, em sợ anh đã biết sẽ nói em.”
Nghe vậy, Giản Thành cười.
“Anh nói em cái gì cơ?”
“Nói em ở nhà gây chuyện, không bớt lo.”
Rốt cuộc không phải cha mẹ ruột, cô nên kiêng dè một chút.
“Dao Dao nhà ta ngoan nhất, thế nào cũng sẽ không gây chuyện cho anh.”
Giản Thành ở đầu dây bên kia nói, giọng điệu ôn nhu.
Tâm trạng tồi tệ của Lục Dao lập tức bị những lời này của anh đ.á.n.h tan.
“Lão công, thành tích thi đại học sắp có rồi. Lúc thi thì không thấy căng thẳng lắm, nhưng chờ đợi kết quả thật sự rất dày vò.”
Nói đến chuyện này, còn chưa đến hai mươi ngày nữa là sẽ công bố thành tích. “Mấy đêm nay, em hoặc là mơ thấy mình thi trượt, hoặc là mơ thấy mình đỗ Trạng Nguyên, anh nói xem có phải em bị thần kinh rồi không?”
Lục Dao buồn rầu nhìn trời, đôi mắt liên tục chớp chớp, giống như trong ánh mắt đều là sao trời.
Giản Thành nhịn không được cười lớn, ngữ khí nhiều thêm một tia chế nhạo.
“Nói không chừng Dao Dao nhà ta thật có thể thi được một cái Trạng Nguyên về cho anh đấy.”
Lục Dao "ha hả" hai tiếng: “Đừng có nằm mơ, em không thi đậu Trạng Nguyên được đâu.”
Tuy nói cô ôn tập sớm hơn người ta, nhưng giai đoạn sau cô cũng không ôn tập mấy. Tin tức khôi phục thi đại học vừa truyền đến, có những người vùi đầu đọc sách, cô lại có vẻ tùy ý hơn nhiều.
“Đừng căng thẳng, cho dù thi không đậu cũng không sao, mùa hè sang năm lại tiếp tục thi, chỉ là nửa năm thời gian mà thôi.”
