Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 526: Tiệc Mừng Bắt Đầu, Những Vị Khách Quý
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:35
“Mọi người đều đi cả, hai người ở nhà thì ra thể thống gì?”
Lục Dao tức giận đáp lại.
Giản Tiểu Muội gục đầu xuống.
Được rồi, đúng là không hay lắm.
“Tại sao lại không muốn đi?”
Lục Dao hỏi.
“Mẫn Mẫn chẳng phải bảo sẽ có rất nhiều người đến sao, toàn là những nhân vật lợi hại, em... em run chân.”
Lục Dao: “...”
Bạch Mẫn: “...”
Giản Tiểu Muội không giống như đang nói đùa, có vẻ là sợ thật.
“Bữa tiệc này là chị vì ba chúng ta mới tổ chức, nếu em không đi thì không hay đâu.”
Lục Dao cố gắng thuyết phục. 21 tuổi đầu, qua năm là 22 rồi, gặp người lớn mà còn run chân thì làm thế nào?
“Thôi được rồi, em đi.”
Mấy người chia tay ở cửa nhà Lục Dao, ai về nhà nấy sửa soạn một chút rồi đi. Vợ chồng Lục Kiến Nghiệp và Thời Trung Lỗi thân phận không thích hợp, họ cũng lớn tuổi rồi, không muốn đi xem náo nhiệt, Lục Dao cũng không miễn cưỡng.
“Các con mấy đứa trẻ cứ đi đi, Mạch Mạch để chúng ta ở nhà trông cho.”
Vương Tú Hoa trấn an Giản Tiểu Muội.
Cũng chỉ có thể như vậy.
5 giờ rưỡi, Lục Dao cùng Giản Tiểu Muội và Giản Minh xuất phát đến nhà Bạch Dũng.
Sân nhà Bạch Dũng rất rộng, lúc này đã được dọn dẹp sạch sẽ, bày năm cái bàn tròn. Trong sân toàn là phụ nữ, một người phụ nữ đứng cạnh Sử Vận là người đầu tiên nhìn thấy nhóm Lục Dao.
“Chị Sử à, ba người kia có phải là mấy cô cậu sinh viên thi đỗ Đại học Đế Đô không?”
Nghe vậy, Sử Vận vội vàng xoay người. Nhìn thấy nhóm Lục Dao, bà vỗ đùi cái đét.
“Ai da, chính là ba đứa nó đấy.”
Nói rồi, Sử Vận giơ tay vẫy vẫy về phía Lục Dao.
Lục Dao mỉm cười, dẫn hai người em đi tới.
“Thím ạ.”
Sử Vận kéo tay cô, giới thiệu với mấy người phụ nữ xung quanh:
“Các chị em, lại đây mà xem, đây là vợ thằng Giản Thành, chính là cái cô bé thiếu chút nữa là thành Thủ khoa đấy!”
Mấy người phụ nữ vội vàng xúm lại.
Gần đây trong đại viện vẫn luôn lan truyền tin đồn, nói có một vị Đoàn trưởng mới điều tới, tuổi trẻ tài cao, nhưng lại cưới một cô vợ chẳng ra gì. Chỉ là vì tin tức do Mạnh Tình Ngọc truyền ra, nên ban đầu các bà không tin lắm.
Mạnh Tình Ngọc người này, đến cả Bạch Mẫn mà cô ta còn nói xấu được, con gái trong đại viện hầu như đều bị cô ta bắt nạt qua, cho nên mọi người đều không phục lời cô ta nói.
Nhưng sau đó, họ bắt đầu tin. Vợ Đoàn trưởng này tới đại viện đã nhiều ngày như vậy mà họ thế nhưng chưa từng gặp mặt, có mấy người chạm mặt thì cũng chỉ thấy cô vội vội vàng vàng, mọi người chỉ thấy lạ mặt chứ không xác định được đó có phải vợ Giản Thành hay không.
Việc không ra mặt gặp gỡ mọi người như vậy, là khinh thường bọn họ, hay là kém cỏi quá nên sợ gặp người đây? Dù là lý do nào thì cũng không phải là người đáng mến.
Kết quả, hai hôm trước, Sử Vận đột nhiên bảo với họ rằng Lục Dao không chỉ thi đỗ Đại học Đế Đô mà điểm còn rất cao, suýt chút nữa là thành Thủ khoa đại học. Hơn nữa, người ta mỗi ngày đều rất bận, bận tối mắt tối mũi, cũng không phải không muốn gặp mặt các bà, mà là căn bản không có thời gian!
“Dao Dao à, lại đây chào hỏi mấy vị trưởng bối này đi.”
Lục Dao mỉm cười, nghe Sử Vận giới thiệu.
Sử Vận đầu tiên chỉ vào người phụ nữ vừa nãy phát hiện ra Lục Dao:
“Đây là vợ của Chính ủy Triệu chúng ta, Điền Tĩnh.”
Chính ủy Triệu, cũng chính là Chính ủy của Quân trưởng. Lục Dao từng nghe nói về con người Chính ủy Triệu, là người cương trực công chính, nghe nói thường xuyên tranh luận với Quân trưởng Bạch Dũng, nhưng tình cảm lại cực kỳ tốt.
“Thím, cháu chào thím, cháu tên là Lục Dao, thím cứ gọi cháu là Dao Dao là được ạ.”
Điền Tĩnh người cũng như tên, trông khá nhã nhặn lịch sự, đôi mắt lộ ra vẻ ôn hòa, xem ra là người có tính tình tốt.
Điền Tĩnh khẽ gật đầu:
“Chào cháu, sau này có thời gian thì qua nhà thím ngồi chơi, con gái thím cũng trạc tuổi cháu, nói không chừng có thể nói chuyện hợp ý.”
“Vâng ạ, cháu sẽ qua.”
Tiếp đó, Sử Vận lại giới thiệu cho cô mấy người phụ nữ nữa, Lục Dao đều nhất nhất chào hỏi. Đến một người trong số đó, người phụ nữ chủ động mở miệng:
“Để thím tự giới thiệu, thím là mẹ của Giai Giai, còn người bên cạnh thím đây là chị dâu của Giai Giai, Cố Khanh.”
Lục Dao ngẩn ra một chút, rất nhanh phản ứng lại, vươn tay về phía bà:
“Cháu chào thím,” nói rồi, tầm mắt dừng ở người bên cạnh, mỉm cười lễ phép, “Chị dâu cũng thật xinh đẹp.”
Cố Khanh bị cô khen đến đỏ mặt:
“Em cũng rất xinh đẹp.”
Xem ra mẹ của Mang Giai Giai là người hiểu lý lẽ. Nghĩ đến chuyện Mang Giai Giai lúc trước làm trời làm đất mà có thể kịp thời sửa đổi, chắc chắn cũng không thiếu công dạy dỗ của gia đình.
“Chú Mang nhà cháu vẫn luôn bảo muốn mời cháu đến nhà ăn cơm. Chuyện trước kia Giai Giai có chỗ không đúng, thím làm mẹ, thay mặt nó mời cháu bữa cơm.”
Vợ của Mang Thương Long là Hầu Tú Phương, nói chuyện không kiêu ngạo không xu nịnh, nhưng lại thật tâm thật lòng muốn hòa hoãn quan hệ giữa họ và Lục Dao.
Lục Dao liên tục xua tay:
“Thím ơi, thím có thể không biết, lần trước cháu đến đơn vị, Giai Giai đã giúp đỡ không ít. Chuyện trước kia chúng ta đừng nhắc lại nữa, Giai Giai hiện tại sống với Đoàn trưởng Tề rất hạnh phúc, thím cũng có thể yên tâm rồi.”
“Ừ, Giai Giai trong điện thoại đều kể với thím rồi.”
Hầu Tú Phương nhìn Lục Dao, càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Con gái hôn nhân không hạnh phúc bao nhiêu năm, bà làm mẹ có tâm muốn khuyên giải, nhưng mấy năm nay Giai Giai cứ như biến thành người khác, chẳng nghe lọt tai lời bà nói, cứ một mực gây chuyện. Nếu không phải nhờ Lục Dao, Giai Giai và Tiểu Phong còn không biết muốn nháo đến bao giờ. Mặc kệ quá trình có phải là không tốt lắm hay không, nhưng kết quả chung quy là tốt đẹp.
