Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 544: Tâm Tư Của Bạch Thế Giới
Cập nhật lúc: 08/02/2026 02:38
Giày của Giản Minh rách đến mức lòi cả bông ra ngoài.
Mẹ của Dao Dao và Dao Dao đều đang mang thai, lúc này không tiện đụng vào kim chỉ, vậy để cô làm đi.
Sử Vận hồ nghi nhìn con gái một cái.
“Làm cho mẹ và cha con?”
Bạch Mẫn gật đầu như gà mổ thóc, đôi mắt linh động đảo qua đảo lại.
Loại ánh mắt này Sử Vận quá quen thuộc. Mỗi lần con bé này nói dối đều sẽ dùng loại ánh mắt ‘mẹ nhất định phải tin con, con tuyệt đối không nói sai’ này.
Sử Vận cười như có như không.
“Mẫn Mẫn, con có phải có chuyện gì giấu mẹ không?”
Đứa nhỏ này định làm giày cho ai đây?
Nghĩ kỹ lại, nếu là con gái thì nó cứ nói thẳng với bà là được, bà sẽ không nói gì.
Nhưng nếu là con trai thì lại là chuyện khác.
Chẳng lẽ Mẫn Mẫn để ý chàng trai nào rồi?
Bạch Mẫn liên tục lắc đầu.
“Không có, đâu có đâu, con mới không giấu mẹ, con nói thật mà!”
Sử Vận mím môi cười.
Giấu đầu lòi đuôi.
“Được rồi, làm giày đúng không, chờ mẹ rảnh sẽ dạy con.”
“Bây giờ dạy con luôn đi.”
Cô không chờ được nữa!
Đã nói là làm cho cha mẹ một đôi, vậy chắc chắn phải làm cho cha mẹ trước, của Giản Minh đành phải đẩy lùi lại sau vậy.
“Sao lại gấp thế, mấy giờ rồi.”
Hơn 8 giờ rồi, đến giờ đi ngủ.
Bạch Mẫn thất vọng "dạ" một tiếng.
“Mẹ, vậy mai mẹ dạy con nhé. Sắp Tết rồi, con làm cho mẹ và cha mỗi người một đôi, coi như quà năm mới.”
Bạch Mẫn rối rắm đôi mắt nhỏ, khiến Sử Vận suýt nữa phì cười.
“Được, cha con mà biết, chắc vui đến mức đêm nay ngủ không yên.”
Bạch Mẫn hắc hắc cười ngây ngô hai tiếng.
“Nói gì tôi đấy, chuyện gì có thể làm tôi vui đến mức ngủ không yên?”
Bạch Dũng vừa vào liền nghe thấy hai mẹ con vừa nói vừa cười, còn nhắc đến ông.
Sử Vận buồn cười nhìn Bạch Mẫn một cái, nén cười nói:
“Con gái ông muốn học làm giày, nói là Tết làm cho tôi và ông mỗi người một đôi, coi như quà Tết. Ông nói xem, ông có phải vui đến mức ngủ không yên không?”
Bước chân Bạch Dũng khựng lại, không thể tin nổi nhìn con gái nhà mình.
Sau đó, ông cười một cái, đi tới ngồi xuống bên cạnh họ.
“Mẫn Mẫn, khi nào lại hiểu chuyện như vậy, biết làm giày rồi cơ à.”
Bạch Mẫn cười gượng hai tiếng.
“Con chẳng phải đã lớn rồi sao.”
Bạch Dũng cười cười: “Lớn là tốt, hiểu chuyện càng tốt, tôi và mẹ con cũng bớt lo một chút.”
Con gái ông tuy nói đôi khi rất nghịch ngợm, có lúc cũng làm ông đau đầu không thôi, nhưng so với Mạnh Tình Ngọc thì vẫn có chỗ đáng khen.
Chắc hẳn tình cảnh của Mạnh Tình Ngọc tối nay đã cho Mẫn Mẫn bài học không nhỏ.
Tuy không xảy ra trên người nó, nhưng cũng đủ để nó tham khảo.
“Ủa, Thế Giới đâu, sao không về cùng ông?”
Sử Vận lúc này mới phát hiện con trai không có ở đây.
“À, nói là có việc đi ra ngoài một chuyến, không cần lo cho nó. Chúng ta lên lầu nghỉ ngơi trước đi. Mẫn Mẫn, con cũng về phòng ngủ đi.”
Bạch Mẫn "vâng" một tiếng, về phòng ngủ.
Vợ chồng Bạch Dũng trở lại phòng mình, Sử Vận vẫn còn hỏi:
“Muộn thế này rồi, Thế Giới còn đi đâu?”
Làm người ta không yên tâm.
“Không cần quản nó, nó rời nhà mười năm, buổi tối không biết đi ra ngoài bao nhiêu lần, hiện tại không phải vẫn bình an trở về sao. Thế Giới và Mẫn Mẫn không giống nhau, vô câu vô thúc quen rồi. Bà ấy à, cũng bớt lo lắng đi, quản nhiều nó cũng không vui.”
Sử Vận trừng mắt nhìn ông một cái.
“Thì cũng là con trai tôi mà, tôi không quản nó thì ai quản.”
Bạch Dũng không nói gì.
Đối với vợ, ông từ trước đến nay đều là nói gì nghe nấy.
Chỉ là chuyện tối nay, ông vẫn có chút nghi hoặc.
“Tiểu Vận, lời giải thích hôm nay của Lục Dao, bà có tin không?”
Hai vạn đồng không phải con số nhỏ. Xã hội bây giờ, nhà nào có mấy ngàn đồng đã là giàu có rồi.
Việc Thời Trung Lỗi lập tức lấy ra một vạn chín, chuyện này quá sức tưởng tượng.
Sử Vận vừa cởi giày lên giường vừa nói:
“Tôi tin. Việc này trước đó Dao Dao đã nói với tôi rồi. Lúc tôi tìm con bé, nó cái gì cũng chưa chuẩn bị, lúc ấy đáp án cho tôi cũng giống hệt hôm nay, cho nên tôi tin nó.”
Hơn nữa, y thuật của Thời Trung Lỗi rõ ràng rất tốt, tích cóp bốn năm mươi năm được ngần ấy cũng không phải chuyện lạ.
Bạch Dũng nghĩ nghĩ, cũng phải.
“Được rồi, ngủ đi.”
Bạch Dũng tắt đèn, Sử Vận lại lo lắng Bạch Thế Giới còn chưa về.
Bà chắc chắn không thể ngờ được, con trai bà lúc này đang đứng ngoài cửa nhà Giản Thành, nhìn ánh đèn bên trong, chần chừ mãi không dám vào.
Ngoài cổng lớn nhà họ Giản.
Bên trong đèn đuốc sáng trưng, Bạch Thế Giới cứ đứng bên ngoài, tay đút túi quần, nắm c.h.ặ.t món quà anh đã chuẩn bị.
Hôm nay đại ca hỏi anh, có phải thật sự thích Giản Tiểu Muội không.
Anh nói không biết.
Thật ra trong thâm tâm là thích.
Chỉ là, cô gái Giản Tiểu Muội này không giống những người khác, hình như đối với đàn ông một chút hứng thú cũng không có.
Trước đây anh đã ngầm thăm dò, thậm chí ám chỉ với cô lúc không có ai rằng anh có ý với cô.
Nhưng cô một chút cũng không hiểu, còn ngây ngốc trả lời anh.
Điều này làm anh có chút thất bại.
Anh một đại nam nhân, thật đúng là không biết cách theo đuổi con gái.
Lần này đại ca bảo anh mua quà mừng nhập học cho Giản Tiểu Muội, cũng là điều anh không nghĩ tới. Sau khi đại ca nói, anh mới hậu tri hậu giác nhận ra, theo đuổi con gái là phải tặng quà.
Vốn định tìm cơ hội đưa cho cô trong bữa tiệc, kết quả Mạnh Tình Ngọc làm loạn một trận như vậy, khiến mọi người đều không còn tâm trạng.
