Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 581: Bị Vạch Trần Giữa Đám Đông
Cập nhật lúc: 08/02/2026 03:07
Không nghĩ tới Lục Dao ra khỏi thôn Phong Thủy thế nhưng sống tốt như vậy?!
Thật là làm nàng tức c.h.ế.t.
Lục Dao gần đây tháng lớn, bệnh hay quên cũng theo đó nghiêm trọng hơn chút. Giây trước nói việc cần làm, giây sau khả năng liền quên mất.
Lục Dao mấy hôm trước còn nói với Giản Thành là chính mình càng ngày càng ngốc.
Hiện tại nàng hoàn toàn quên mất Lục Kỳ đi theo nàng cùng nhau tới, lúc vào học liền quên bẵng Lục Kỳ.
Ở nhà ăn, bạn cùng phòng Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm thấy nàng, bưng cơm lại ngồi cùng.
“Dao Dao, buổi chiều cậu có tiết không?”
Lục Dao vừa ăn vừa gật đầu:
“Buổi chiều có một tiết.”
Vẫn là tiết một, học xong nàng liền về nhà.
“Vậy buổi tối cậu không ngủ ở ký túc xá?”
Lục Dao gật gật đầu: “Ừ, mẹ mình không phải mới sinh sao, sau đó ông nội mình mang theo nhà bác cả tới, mình phải về xem thế nào.”
Nói đến cái này, Lục Dao bỗng nhiên nhớ tới Lục Kỳ đi theo nàng đâu!
Hiện tại đi đâu rồi?!
Nhìn trái nhìn phải, không thấy bóng dáng cô ta.
Lục Dao vỗ đầu một cái, Lục Kỳ không có thẻ cơm, nếu không mang tiền thì tới nơi này cũng vô dụng.
Lục Dao cũng không ăn nữa, miễn cho cô ta một mình đi lạc, đi về Trần Hồng Mai lại tìm nàng gây sự.
“Mỹ Nguyệt, Tiểu Nhiễm, các cậu ăn nhanh lên, em họ mình đi cùng mình tới đây, mình quên mất việc này.”
Lục Mỹ Nguyệt các nàng không biết tình hình nhà Lục Dao. Lục Dao không có thói quen oán giận với người ngoài, cho nên mọi người tự nhiên không biết chuyện trước kia của nàng ở quê.
Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm nhanh ch.óng ăn xong, cùng Lục Dao đi tìm Lục Kỳ.
Đi đến cửa nhà ăn, Lục Dao thấy được Lục Kỳ đang đưa lưng về phía nàng, nói chuyện với bạn học.
Nàng đi tới, nghe được Lục Kỳ nói chuyện như thật:
“Tôi cùng đường tỷ Lục Dao cùng đi đến, chính là lúc ăn cơm chị ấy bỏ tôi lại một mình rồi đi mất.”
Nghe được lời này, Lục Dao dừng lại.
Lục Dao nghe được, Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm tự nhiên cũng nghe thấy.
Hai người sôi nổi nhìn về phía Lục Dao, ánh mắt tràn ngập đồng tình.
“Các người biết chị họ tôi không, chính là cái người suýt chút nữa đậu Thủ khoa Lục Dao ấy.”
Không ai tiếp lời, chỉ là ngượng ngùng cười.
“Các người còn không biết đi, đường tỷ tôi ở trong thôn thanh danh hỏng bét, trước khi lấy chồng liền cùng đàn ông khác không minh bạch. Hơn nữa còn động thủ với mẹ tôi, mẹ tôi chính là bác gái của chị ấy đâu, thật là một chút giáo dưỡng đều không có.”
Lục Dao cong khóe môi, lẳng lặng xem ả diễn trò.
Lục Mỹ Nguyệt cùng Quách Nhàn Nhiễm nhìn không được, muốn tiến lên lý luận, bị Lục Dao ngăn lại.
“Dao Dao!”
Lục Dao xua xua tay, thấp giọng nói:
“Không có việc gì, mình chính là muốn xem cô ta còn muốn nói gì nữa.”
Quan trọng là, nàng cũng muốn xem phản ứng của người nghe đối với chuyện này.
“Năm ngoái thi đại học, ông nội tôi bảo chị ấy giúp tôi ôn tập, chị ấy đều không chịu. Tốt lắm, chị ấy thi đậu, tôi thi trượt. Lần này tôi tới thăm chị ấy, chị ấy còn cố ý ném tôi lại. Tôi thật là sắp tức c.h.ế.t rồi, các người nếu nhìn thấy chị ấy thì nhắn giúp tôi một lời, tôi ra cổng trường đợi chị ấy.”
Nói xong, Lục Kỳ không lập tức đi mà xem phản ứng của mọi người.
Có thể thi đậu Đại học Đế Đô, cái nào là kẻ ngốc? Lục Kỳ trong miệng nói phải rời đi, ra cổng trường, kết quả chính là không đi. Nàng ta đang đợi cái gì, người sáng suốt đều nhìn ra được.
“Cô là em họ của Dao Dao đúng không?”
Người nói chuyện chính là Bí thư chi đoàn lớp Lục Dao, nhìn hành động của Lục Kỳ thực sự buồn cười.
Lục Kỳ cười gật gật đầu:
“Đúng vậy, tôi là em họ chị ấy.”
Nói xong, Lục Kỳ chờ mong cuộc nói chuyện tiếp theo.
Bí thư chi đoàn cũng là người thích bênh vực kẻ yếu, nhưng không đại biểu không có đầu óc.
“Tiểu muội muội, thật không dám giấu giếm, Dao Dao là cán bộ học tập lớp tôi, tôi là bí thư, nhà chúng tôi giao lưu nhiều nhất, ở chung cũng nhiều nhất, tôi nghĩ tôi vẫn là hiểu biết về cậu ấy.”
Nụ cười trên mặt Lục Kỳ cứng đờ.
Một cổ dự cảm bất hảo nảy lên trong lòng.
“Tiểu muội muội a, cô có lẽ chính mình cũng không biết lời nói của cô có bao nhiêu lỗ hổng.”
“Thứ nhất, tôi hiểu biết Dao Dao, cậu ấy là một t.h.a.i phụ, đi đường đều chậm rì rì. Mà cô là người bình thường, cô nói Dao Dao cố ý bỏ rơi cô? Này tôi không tin, bởi vì Dao Dao cậu ấy căn bản chạy không lại cô. Cô nói một t.h.a.i p.h.ụ hơn sáu tháng có thể thuận lợi cắt đuôi cô - một người trẻ tuổi bước đi như bay, tôi thật đúng là không tin.”
“Thứ hai, cô nói Dao Dao năm ngoái không chịu giúp cô ôn tập. Kia tôi muốn nói chính là, nếu đường muội tôi ở sau lưng nói xấu tôi, tôi không đ.á.n.h mắng nó một trận đã là nhẹ, còn muốn giúp nó ôn tập? Nợ cô a?”
“Thứ ba, cô nói bởi vì Dao Dao không giúp cô ôn tập cho nên cô mới không thi đậu đại học. Kia tôi liền cảm thấy buồn cười, chúng tôi những người này ai mà không phải tự mình học tập thi đậu vào đây? Chính cô không bản lĩnh, liền cái đại học bình thường đều không thi đậu, quay lại trách tội Dao Dao. Việc này tôi còn là lần đầu tiên thấy. Y theo cô nói như vậy, kia em họ tôi năm ngoái không thi đậu, tôi cũng không giúp nó ôn tập, nó chẳng phải cũng muốn giống cô trách tội tôi?”
Lục Kỳ bị nói cho mặt lúc đỏ lúc trắng, không được tốt lắm.
“Tiểu muội muội a, cô nếu thật sự có bản lĩnh thì đừng đem thất bại của chính mình đổ lỗi lên người khác. Cô thất bại, cùng bất luận kẻ nào đều không có quan hệ.”
