Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 584: Bạn Gái Của Giản Minh
Cập nhật lúc: 08/02/2026 03:07
Lục Kỳ cảm thấy người đàn ông trước mắt này không có đối tượng tuyệt đối là có lý do.
Cái miệng này của hắn, quá thiếu đòn!
“Giản Minh nói rất đúng, nhà Giản đại ca chúng tôi đâu có người rảnh rỗi, không thể dùng chữ 'nuôi' này được.”
Bạch Mẫn vừa bước vào liền nghe được một cô gái lạ mặt đang bắt chuyện với Giản Minh, lời nói còn thiếu đ.á.n.h như vậy.
Thấy Bạch Mẫn tới, Lục Dao một quả đào cũng ăn xong rồi, ném hạt đào vào thùng rác, hai chân ngồi xếp bằng trên ghế, lưng dựa vào lưng ghế, nhìn chằm chằm bọn họ xem kịch vui.
Nhìn thấy Bạch Mẫn, Giản Minh cau mày, theo bản năng nhìn về phía Giản Tiểu Muội.
Giản Tiểu Muội cúi đầu chạy chậm về phía nhị tẩu.
Dọn cái ghế dựa cùng Lục Dao duy trì tư thế giống nhau, quan sát hành động bên này.
Giản Minh bất đắc dĩ đỡ trán.
Thật là hai người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Đem Bạch Mẫn gọi tới, cô ấy còn không đ.á.n.h nhau với Lục Kỳ à.
“Cô là ai?”
Lục Kỳ đứng lên, tuyệt đối không thể thua kém đối phương về khí thế!
Bạch Mẫn nhìn nàng ta một cái, cô gái này xác thật là có điểm giống Dao Dao, bất quá, khí chất lại rất khác biệt, ánh mắt cô gái trước mắt này không sạch sẽ.
Trên đường đi, Tiểu Muội cũng đã nói với cô, Dao Dao cùng đường muội này không chỉ không có nửa điểm tình cảm, còn có rất nhiều mâu thuẫn. Nếu đã như vậy, kia cô cũng không khách khí.
“Tôi tên Bạch Mẫn.”
Nói xong, cô tiến lên một phen khoác lấy cánh tay Giản Minh.
Dưới bốn cặp mắt kinh ngạc của Lục Dao, Giản Tiểu Muội, Giản Minh cùng Lục Kỳ trong phòng khách, Bạch Mẫn ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c: “Nhìn cho rõ, đây là đối tượng của tôi, nếu lại để tôi nhìn thấy cô sau lưng tôi thông đồng anh ấy, tôi cho cô biết tay!”
Lục Dao: “......”
Giản Tiểu Muội: “......”
Mẫn Mẫn uy vũ!
Giản Minh vẻ mặt dại ra nhìn cô gái đang khoác tay mình.
Hắn khi nào thành đối tượng của cô ấy?
Sao hắn không biết?
Bạch Mẫn trộm liếc hắn một cái, ánh mắt chột dạ liếc sang hướng khác.
Lục Kỳ còn lại là đã m.ô.n.g lung.
“Giản Minh, anh có đối tượng?”
Nàng ta nhớ rõ Giản Minh không có đối tượng mà!
Giản Minh ho nhẹ một tiếng.
Lúc này hắn nên nói không có, hay là có đây.
Nếu nói không có, đây là biến tướng giải thích với Lục Kỳ. Lục Kỳ nếu hiểu lầm, kia còn đáng sợ hơn nhiều so với việc Bạch Mẫn hiểu lầm.
“Đúng vậy, cô ấy là đối tượng của tôi.”
Bạch Mẫn mở to mắt: “!!!!”
Lục Dao cùng Giản Tiểu Muội liếc nhau, sôi nổi cười ra tiếng.
Giản Tiểu Muội ghé vào tai Lục Dao nói nhỏ.
“Nhị tẩu, chúng ta hình như làm đúng một việc rồi.”
Lục Dao phi thường tán đồng gật gật đầu.
“Phi thường đúng!”
Lục Kỳ gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Mẫn, tức giận đến cả người phát run.
Bạch Mẫn nhìn chằm chằm vào Giản Minh, cảm giác cả người m.á.u đều đông lại.
Giản Minh thế nhưng thừa nhận!
Hắn thế nhưng thừa nhận!
Nơi nào còn tâm trí đi xem sắc mặt Lục Kỳ, trong lòng cô đều thả pháo hoa rồi được không?
Lục Dao buông hai chân xuống, đứng lên chậm rãi đi đến bên cạnh Lục Kỳ.
“Kỳ Kỳ, Giản Minh đã có đối tượng, phản ứng của em sao lại lớn như vậy a?”
Lục Kỳ đột nhiên nhìn về phía Lục Dao.
Hừ, tại sao nàng ta lại có phản ứng lớn như vậy, chẳng lẽ chị ta không biết sao?
“Em chỉ là tương đối khiếp sợ mà thôi.”
Lục Dao "ồ" một tiếng: “Là như thế này a, vậy là tốt rồi, chị còn tưởng rằng em có ý tứ với Giản Minh nhà chúng ta đâu.”
Lục Dao cười nói, giới thiệu với Lục Kỳ.
“Kỳ Kỳ, đây là bạn của chị, Bạch Mẫn, cũng là con gái thủ trưởng cấp trên của Giản Thành, là đàn chị của bọn chị, chị ấy năm nay liền tốt nghiệp đại học, cũng là Đại học Đế Đô, có phải hay không rất xứng đôi với Giản Minh nhà chúng ta?”
Lục Kỳ gắt gao c.ắ.n môi, nhìn Bạch Mẫn, hận không thể tiến lên xé xác cô ta.
Lục Dao thế nhưng còn hỏi nàng ta bọn họ có phải rất xứng đôi hay không.
Một chút đều không xứng!
Không nghĩ tới Giản Minh cũng là một kẻ xem gia thế tìm đối tượng!
“Là rất xứng đôi.”
Một người là con gái Sở trưởng, còn học Đại học Đế Đô, cùng Giản Minh quả thực không thể xứng hơn!
Xứng đến mức làm người ta ghê tởm.
Lục Dao cười hắc hắc.
“Chị cũng cảm thấy rất xứng đôi đâu, ha ha ha ha ha ~”
Lục Kỳ: “......”
Có khổ nói không nên lời, muốn mắng c.h.ử.i người!
Lục Kiến Nghiệp cùng vợ chồng Lục Kiến Đảng cùng với cha già của bọn họ trở về, vừa lúc nhìn thấy mọi người đều đứng nói chuyện.
Sau đó Lục Kiến Nghiệp liền thấy được Bạch Mẫn đang khoác tay Giản Minh.
Trong lúc nhất thời não nhân thẳng thình thịch.
Ông đi qua: “Mẫn Mẫn, tới rồi à.”
Bạch Mẫn phục hồi tinh thần lại, máy móc gật đầu, tay cũng nhanh ch.óng rút về.
Chính mình mất mặt không quan hệ, cũng không thể làm Giản Minh cũng đi theo cô mất mặt a.
“Cháu chào chú ạ.”
Lục Kiến Nghiệp cười cười, giới thiệu với người phía sau.
“Cha, đại ca, đại tẩu, đây là con gái cấp trên của A Thành, Mẫn Mẫn, quan hệ với Dao Dao và Tiểu Muội đều không tồi, thường xuyên sẽ qua chơi.”
Cho dù Bạch Mẫn rất nhanh liền rút tay về, nhưng mọi người vẫn nhìn thấy hành động của bọn họ.
Xem ra là đối tượng của Giản Minh.
Bạch Mẫn triều bọn họ hơi hơi gật đầu, chào hỏi.
“Cháu chào Lục gia gia, Lục thúc thúc, thím, cháu còn có chút việc, cháu xin phép đi trước ha.”
Nói xong, giây tiếp theo liền không thấy bóng người.
Lục Dao cùng Giản Tiểu Muội sôi nổi cười phun.
Bạch Mẫn hôm nay là muốn cao hứng điên rồi, cho dù cô trở về cẩn thận ngẫm lại, Giản Minh căn bản không phải ý tứ kia, nhưng ít nhất, anh ấy không có phản bác cô, không phải sao?
