Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 592: Chuẩn Bị Tiệc Rượu
Cập nhật lúc: 08/02/2026 03:09
Giản Thành suy nghĩ một chút: “Xác thật là như thế, Anh quốc cũng có nhà máy điện nguyên t.ử, kỹ thuật của bọn họ tuy nói không tiên tiến bằng Mỹ, nhưng cũng không tồi. Anh cùng Bạch Thế Giới nếu có thể học được trở về cũng có thể nghiên cứu phát minh nhà máy điện nguyên t.ử.”
“Cho nên a, vì cái gì không lựa chọn Anh quốc đâu?”
“Cấp trên định đoạt, chúng ta cũng quyết định không được a.”
Lục Dao mím môi: “Các anh có thể thương lượng. Em nói thật với anh, nước Mỹ là không tồi, nhưng bọn họ đối với chúng ta không chân thành. Các anh đi, không nhất định có thể trong vòng hai năm đem đồ vật của bọn họ đều học được. Này không nhất định là nguyên nhân do các anh, chủ yếu vẫn là bởi vì nước Mỹ đối với chúng ta có điều giấu giếm, bọn họ đề phòng chúng ta đâu.”
“Kia ý của em là Anh quốc đối với chúng ta không có phòng bị?”
Lục Dao lắc đầu: “Đảo không phải hoàn toàn không có phòng bị, chỉ là so với nước Mỹ sẽ tốt hơn rất nhiều, nói không chừng chưa đến hai năm các anh liền học xong.”
Giản Thành không lập tức nói chuyện.
Việc này anh cũng quản không được, nhị thúc (Hà Kính Quốc) bảo bọn họ đi đâu thì bọn họ đi đó.
“Anh có thể cùng nhị thúc hảo hảo nói chuyện, xem ý tứ của chú ấy.”
“Được, chờ tiệc rượu của Tiểu Thiên kết thúc, anh liền đi tìm nhị thúc.”
“Ngày mai liền đi thôi,” Lục Dao chờ không kịp, “Chuyện này nhị thúc một mình nói không tính, nhưng ý kiến của chú ấy là phi thường quan trọng. Các anh có thể báo cáo trước, các anh còn hơn hai mươi ngày nữa mới đi, nếu bên này đồng ý, bên Anh quốc cũng phải tranh thủ ý kiến đối phương, bên kia Anh quốc nếu đồng ý, bọn họ còn phải sắp xếp cho các anh, việc này trước sau không có một tháng là làm không xong.”
Giản Thành c.ắ.n môi dưới, đột nhiên nói.
“Như vậy cũng tốt, anh có thể đi muộn mấy ngày, bồi em thêm mấy ngày.”
Lục Dao: “......”
Nàng nhắm mắt: “Nhưng anh sớm muộn gì cũng phải đi, đi sớm một ngày, anh có thể về sớm một ngày, nói vậy, anh cũng có thể sớm một chút nhìn thấy con của chúng ta, anh nói có phải không?”
Giản Thành nhìn nàng một cái.
“Năm nay anh sẽ trở về, lại không phải học thành tài rồi mới trở về.”
Được rồi, là nàng phạm hồ đồ.
“Được rồi, vậy tiệc rượu kết thúc xong, anh đi nói chuyện với nhị thúc.”
Ngày hôm sau, Lục Dao đưa Lục Vinh cùng Lục Hồng đi phố trung tâm Đế Đô, mua cho mấy đứa em họ mỗi người một bộ quần áo, lại mua cho hai đứa cháu của đại cô hai bộ quần áo.
“Đại cô hiện tại ở nhà thế nào a?”
“Đại cô của cháu hiện tại vẫn vất vả như trước, bất quá trong lòng so với trước kia thoải mái hơn nhiều. Từ khi cháu trai cháu gái đi học, đại cô mỗi ngày đều vui tươi hớn hở, này vẫn là công lao của cháu a.”
Lục Vinh cùng Lục Hồng đều biết là gia đình Kiến Nghiệp bỏ tiền, vẫn là Dao Dao thuyết phục cha mẹ nàng.
“Đều là người một nhà, không có gì. Đại cô đối với nhà cháu tốt, đối với mẹ cháu tốt, chúng cháu muốn trong khả năng cho phép giúp đại cô sống tốt hơn một chút.”
Lục Vinh hai chị em rất là vui mừng.
Gia đình lão đại, thật là không thể so với Kiến Nghiệp.
Ba cô cháu trở về, mọi người đều đang thương lượng chuyện tiệc rượu ngày mai.
Hai ngày nay lục tục có người tới tặng quà hoặc là đưa tiền, còn có tiền biếu đều đưa.
Khi ba cô cháu trở về, trong phòng khách, Bạch Dũng cùng Hà Kính Quốc đang cùng con trai bọn họ nói chuyện, trên bàn còn có quà tặng bọn họ mang tới.
Thấy Dao Dao đã trở lại, Hà Kính Quốc vẫy tay với nàng.
Lục Dao giới thiệu với hai người cô.
“Đây là cấp trên của Giản Thành, Sở trưởng Viện nghiên cứu và Viện trưởng.”
Nói xong, Lục Dao lại giới thiệu: “Bạch thúc thúc, Hà thúc thúc, đây là nhị cô cùng tiểu cô của cháu, tới thăm em trai cháu.”
Ở trước mặt người ngoài không biết chuyện, Lục Dao cùng Giản Thành luôn luôn gọi Hà Kính Quốc là Hà thúc thúc.
Lục Vinh cùng Lục Hồng lần đầu tiên nhìn thấy đại nhân vật, tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu: “Sở trưởng hảo, Viện trưởng hảo.”
Vụng về chào hỏi, Lục Dao cười nói.
“Nhị cô, tiểu cô, hai người không cần câu nệ, Bạch thúc thúc cùng Hà thúc thúc đều thực tốt.”
Hà Kính Quốc đứng dậy, cười nói với các nàng.
“Chào các cô, tôi tên Hà Kính Quốc, là cấp trên của A Thành.”
Thái độ Hà Kính Quốc tốt như vậy, làm Lục Vinh cùng Lục Hồng đều có chút ngượng ngùng, cười chào hỏi lại bọn họ.
Lục Dao bị Hà Kính Quốc kéo ngồi xuống bên cạnh, từ trong túi lấy ra 50 đồng tiền.
“Này, tiền biếu, thu lấy.”
Theo lý thuyết Hà Kính Quốc cùng Lục Kiến Nghiệp không có quan hệ qua lại, vẫn là bởi vì Giản Thành cùng Lục Dao, cho nên, tiền biếu này tự nhiên là phải đưa cho Dao Dao. Cũng là vì tương lai nhà bọn họ có việc thì Giản Thành cùng Dao Dao sẽ đáp lễ, mà không phải Lục Kiến Nghiệp gánh vác.
Như vậy đối với ai cũng tốt.
Bạch Dũng cũng lấy ra 50 đồng, đưa cho Lục Dao.
Lục Dao cũng không khách khí, dù sao lễ này nàng về sau đều phải trả lại.
“Vậy cảm ơn Bạch thúc thúc, Hà thúc thúc.”
Lục Vinh cùng Lục Hồng nhìn chằm chằm tờ 50 đồng tiền kia, một lúc lâu mới phản ứng lại.
Bọn họ đi lễ thật nặng a.
“Dao Dao, sự tình đều chuẩn bị xong chưa, có cái gì cần hỗ trợ, cứ việc phân phó hai đứa này.”
Hà Kính Quốc chỉ chỉ hai con trai của mình là Hà Long Nhất cùng Hà Long Ngũ.
“Đại khái đều chuẩn bị xong, chính là vốn dĩ cho rằng không có bao nhiêu người, nhưng cháu xem danh sách, trong đại viện chúng ta giống như đều tới. Đồ ăn cùng thịt nhưng thật ra không thiếu, chính là thiếu bàn ghế. Phía trước nói với hàng xóm mượn bàn ghế, mượn được mười cái, hiện tại tính toán nhân số, đại khái thiếu năm cái bàn.”
