Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 64: Chuẩn Bị Quà Ra Mắt
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:13
“Mẹ, con đi thay quần áo trước, mẹ lấy cho Giản đại ca ít cà chua cùng dưa leo ăn nhé.”
“Được, đi đi, đi đi.”
Lục Dao ở bên trong thay quần áo, nghe được mẫu thân liên tiếp hướng Giản đại ca nói lời cảm tạ, lại nói cho hắn biết cà chua này có tác dụng bài độc, khả năng sẽ gây tiêu chảy.
Chờ nàng thay xong quần áo, sửa sang lại đầu tóc đi ra, Giản Thành đã từ nhà xí trở lại.
Ngoan ngoãn chuyển một cái ghế ngồi ở bên cạnh hắn, tay chống cằm, nhìn hắn nói chuyện.
Lục Kiến Nghiệp vợ chồng thấy con gái một lòng một dạ đều đặt trên người Giản Thành, Giản Thành cũng thường thường nhìn con gái một cái, thật đúng là coi bọn họ như không khí.
Nhìn cảnh mày đi mắt lại này, Lục Kiến Nghiệp vợ chồng cũng không lo lắng về cuộc sống sau này của con gái.
Giản Thành cùng Lục Kiến Nghiệp ăn ý không nhắc đến chuyện Lục Kỳ. Có một số việc người biết càng nhiều ngược lại càng không tốt, dù sao Lục Kiến Nghiệp đã quyết định không qua lại với gia đình anh cả nữa.
Ngay khi biết được Lục Kỳ bịa đặt nói Dao Dao nhà ông là kẻ ngốc, lại âm thầm câu dẫn Giản Thành, Lục Kiến Nghiệp liền hạ quyết tâm, cùng gia đình đại ca hoàn toàn quyết liệt.
Giản Thành cũng hiểu tâm tư của Lục Kiến Nghiệp, dù sao đã không qua lại, cũng không cần thiết làm thím lại đi náo loạn một lần.
Nói chuyện được một lúc, Giản Thành đứng dậy.
“Chú, thím, cháu buổi chiều 3 giờ phải đi, lần sau trở về khả năng phải tới cuối năm. Cháu muốn đưa Dao Dao về nhà ăn bữa cơm được không ạ?”
Lục Dao vừa nghe, cứng đờ tại chỗ.
Lại phải đi a? Nhanh như vậy?
Lục Kiến Nghiệp thấy hốc mắt con gái đỏ lên, trong lòng cũng hụt hẫng, ngặt nỗi cũng không có biện pháp a.
“Được được được, A Thành a, ở bên ngoài hết thảy phải cẩn thận, bảo vệ quốc gia đều là nam nhi tốt!”
Trước khi đi, Vương Tú Hoa kéo Lục Dao vào buồng trong, dặn dò nàng đem gà mái cùng trứng gà trong không gian, còn có cà chua cùng dưa leo trong bếp mang cho thông gia một ít.
“Dao Dao, mẹ A Thành thân thể không tốt, quanh năm nằm trên giường, ăn đồ vật trong không gian của con nói không chừng đối với chân bà ấy có chỗ tốt.”
Nghe vậy, Lục Dao cau mày.
Mẹ còn chưa biết chuyện Lục Kỳ gửi đồ cho Giản đại ca, càng thêm không biết là mẹ Giản đại ca đưa địa chỉ.
Nàng không phải thánh mẫu. Tuy nói Dương Lệ Quỳnh là mẹ của Giản đại ca, nhưng nàng vẫn không làm được chuyện đem đồ vật trong không gian cho một người cả ngày muốn chia rẽ nhân duyên của nàng cùng Giản đại ca.
“Mẹ, không cần đâu, con ở chợ mua chút quà mang đi là được.”
Vương Tú Hoa trừng mắt nhìn con gái một cái: “Sao lại không hiểu chuyện như vậy? A? Đó là mẹ chồng tương lai của con, con không đối tốt với bà ấy, chẳng lẽ phải đợi bà ấy mắng con, con mới đối tốt với bà ấy sao?”
Vương Tú Hoa biết Dương Lệ Quỳnh không quá thích Dao Dao, nhưng lòng người đều là thịt, Dao Dao đối tốt với bà ấy, thời gian dài, Dương Lệ Quỳnh tự nhiên sẽ thay đổi cái nhìn.
Không nghĩ tới, nhiều năm như vậy nàng đối với Lục thị (mẹ chồng) chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ, Lục thị vẫn giống nhau không thích nàng.
Lục Dao tuyệt đối sẽ không mang theo đồ vật đi, nàng cũng có nỗi băn khoăn của chính mình.
“Mẹ, thứ này mẹ lại không phải không biết, lần đầu tiên ăn sẽ tiêu chảy. Đến lúc đó nhà bọn họ lại nói con mang đồ vật có độc, kia con có trăm cái miệng cũng nói không rõ.”
Thấy nàng kiên quyết không chịu, Vương Tú Hoa nhéo nhéo tai nàng.
“Nói bậy cái gì đâu, vừa mới rồi A Thành còn không phải là cái gì cũng chưa hỏi sao? Con cứ nói trước với bọn họ một tiếng là được.”
“Mẹ!”
“Con có đi hay không!”
Nói xong, bà lôi kéo Lục Dao đi ra chuồng gà, tận mắt nhìn thấy nàng biến ra một con gà mái, lúc này mới bỏ qua.
Lục Dao thật là muốn điên rồi.
Giản đại ca đều thấy được, nếu là nàng không cầm, hắn còn tưởng rằng nàng không muốn mang lễ tới cửa đâu.
Hai người đi bộ trở lại thôn Quan Thủy. Trên đường, Giản Thành hỏi nàng về bí mật lần trước nàng nói.
Hắn đều sắp đi rồi, Lục Dao nơi nào có tâm tư cùng hắn nói mấy chuyện này.
“Một câu hai câu nói không rõ, chờ em đi thăm anh rồi nói sau.”
Hiện tại cha mẹ đi trấn trên bán bánh nướng, cũng không cần làm ngày mùa, đến lúc đó được nghỉ nàng liền đi thăm hắn.
“Chú thím tính toán như vậy cũng tốt, làm ruộng cũng không phải là một công việc nhẹ nhàng.”
Nửa giờ sau, hai người tới cửa nhà họ Giản.
Lục Dao lại không lập tức đi vào.
“Làm sao vậy?”
Sao đột nhiên không đi nữa?
“Giản đại ca,” Lục Dao ngẩng mặt lên, tiêm trước một mũi phòng ngừa, “Vừa rồi anh ăn cà chua xong bị đau bụng, anh không nghi ngờ sao?”
Giản Thành là có hoài nghi, bất quá sau khi đi ngoài xong thân thể cảm giác nhẹ nhàng rất nhiều.
Cho dù trong lòng có nghi hoặc, cũng sẽ không truy cứu, biết sẽ không phải là có độc mà ngược lại đối với thân thể hữu ích là được rồi.
“Thím đã nói trước với anh, anh tự nhiên tin.”
“Giản đại ca, em mang con gà này, cũng là có tác dụng bài độc. Đây là bí mật em đã nói, về sau em sẽ kể tỉ mỉ với anh. Chính là em lo lắng, lát nữa đại nương ăn gà này xong sẽ nói em hạ độc.”
“Vốn dĩ em không muốn mang theo, mẹ em nói khả năng đối với thân thể đại nương có chỗ tốt, cho nên em liền cầm theo.”
Giản Thành hiểu ý tứ của nàng.
Bàn tay to nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay nàng: “Yên tâm đi, không có việc gì, anh sẽ giải thích.”
Lục Dao gật đầu, hy vọng không có việc gì đi.
“A Thành đã trở lại.” Một giọng nữ vang dội dứt khoát từ trong viện truyền đến. Một phụ nữ mặc áo bông kẻ ô vuông đi tới, xem bộ dáng đại khái hơn ba mươi tuổi.
Trong lúc suy nghĩ, người phụ nữ đã chạy tới trước mặt hai người, nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của Lục Dao. Có lẽ là bị vẻ đẹp của Lục Dao làm cho kinh ngạc, bà ta kích động vỗ đùi, đi lên giật lấy tay Lục Dao từ trong tay Giản Thành, dùng ngón cái thô ráp xoa xoa mu bàn tay Lục Dao.
