Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 67: Cháu Trai Được Chiều Hư
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:14
Nhìn cả gia đình đông đủ, Giản Hướng Tiền vui mừng không thôi.
Con cháu quây quần bên gối, không gì tốt hơn.
Giản Quân hiện nay chỉ có một con trai một con gái. Con trai Giản Uy liền ngồi ở bên cạnh Lục Dao, con gái Giản Mạch đang liên tiếp nhìn về phía Lục Dao.
Vương Hà duỗi tay vỗ lên vai Giản Mạch một cái.
“Con bé ngốc này, sao cứ nhìn chằm chằm thím hai con thế?”
Giản Mạch mới năm tuổi, có ngũ quan không khác biệt mấy so với Giản Tiểu Muội. Cho dù trên mặt thoạt nhìn đã thật lâu không rửa, còn có chút nẻ, nhưng vẫn nhìn ra là một mỹ nhân phôi.
Lục Dao nhìn thấy trong lòng sinh ra yêu thích.
Ân oán giữa người lớn không nên lan đến trẻ con.
“Cô chính là thím hai ạ?”
Mở miệng còn mang theo tính trẻ con chưa thối lui.
Lục Dao cười gật gật đầu.
“Đúng vậy, tiểu mỹ nữ, con tên là gì a?”
Lục Dao nói chuyện đều mềm nhẹ đi rất nhiều.
Giản Mạch nhăn đôi mày nhỏ, chớp chớp đôi mắt sáng ngời.
“Thím hai, con tên là Mạch Mạch. Con một chút đều không đẹp, mặt con đều nẻ rồi,” nói xong, còn mang theo chút ảo não xoa xoa hai bên má mình, lại nhìn xem mặt Lục Dao, “Thím hai, thím lớn lên thật đẹp.”
Lời này vừa ra, mọi người đều ngây ngẩn cả người, theo sau cười ha hả. Trong đó, Giản Minh cùng Giản Tiểu Muội cười vui nhất.
Giản Tiểu Muội càng là cười đến ôm bụng, tay vỗ bàn.
“Ha ha ha, Mạch Mạch, liền con biết nhiều, yêu nói thật. Ha ha ha, chú hai con lúc này đều phải cao hứng dẫm lên mây trắng bay lên trời rồi.”
Giản Mạch cùng nàng lớn lên giống nhau, cũng là bé gái duy nhất trong nhà, Giản Tiểu Muội đó là thật sự thích.
Lo lắng chị dâu cả cùng anh cả sẽ dạy hư con bé, cho nên nàng hễ có rảnh liền bồi đứa cháu gái này, dạy nó biết chữ, dạy nó đạo lý làm người.
Cũng may Mạch Mạch là một đứa trẻ ngoan, cũng nghe lời nàng.
Giản Thành bị trêu ghẹo, không chỉ có không giận, ngược lại ánh mắt ôn nhu nhìn Lục Dao. Ánh mắt kia giống như đang nói: Vợ tôi chính là đẹp như vậy.
Lục Dao bị hắn nhìn chằm chằm đến đỏ mặt, trộm túm túm quần áo hắn, ý bảo hắn đừng nhìn nữa, mọi người đều đang nhìn kìa.
Giản Thành biết nàng da mặt mỏng, không hề nhìn nàng nữa, lại cầm lấy tay nàng dưới gầm bàn, nhẹ nhàng xoa nắn.
Lục Dao quay mặt đi không nhìn hắn, trên má phiêu khởi hai rạng mây đỏ, cực kỳ câu nhân.
“Thím hai, mặt thím đỏ quá, so với vừa rồi còn xinh đẹp hơn.”
Mọi người ngẩn người, lại là cười to. Giản Thành vẫy tay với cháu gái.
“Mạch Mạch, ngồi chỗ chú hai này, chú hai gắp thêm đùi gà cho con.”
“Dạ!”
Cái miệng nhỏ của Giản Mạch đóng mở, bước đôi chân ngắn cũn chạy về phía Giản Thành.
Chú hai thích nó nhất, mỗi lần trở về đều đón nó đến đây, trộm cho nó ăn ngon.
Giản Thành một tay ôm lấy đứa bé, Lục Dao vội vàng buông tay hắn ra, sợ đứa bé từ trên đùi hắn ngã xuống.
Giản Thành gắp một cái đùi gà cho Mạch Mạch, cô bé cười lộ ra hai hàm răng sữa có chút ố vàng.
Lúc này, bàn chải đ.á.n.h răng còn chưa phổ cập, mọi người cơm đều ăn không đủ no, ai còn quản chuyện đ.á.n.h răng hay không.
“Mạch Mạch, ngày mai chú mua cho con lọ dầu bôi mặt, mặt Mạch Mạch nhà ta liền xinh đẹp ngay.”
Giản Mạch vừa nghe, đôi mắt to tròn vô tội nhìn mẹ mình, có chút ủy khuất.
Ngồi ở bên cạnh Giản Thành, Giản Tiểu Muội nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cháu gái, cười nói:
“Anh hai vẫn là đừng mua, anh mua cho Mạch Mạch, cuối cùng là ai dùng còn không nhất định đâu.”
Giản Tiểu Muội trong tay cũng có tiền, tự nhiên từng mua dầu bôi mặt cho Mạch Mạch, kết quả mặt Mạch Mạch vẫn nẻ như cũ, mặt chị dâu cả nhưng thật ra láng o, trơn tuột.
Thứ này ai dùng, vừa nhìn liền biết ngay.
Vương Hà bị em chồng nhìn đến đỏ mặt, hung hăng trừng mắt nhìn lại một cái.
Thứ con gái lỗ vốn, xứng dùng dầu bôi mặt sao?
Vẫn là bà dùng thì tốt hơn, miễn cho chồng bà chê bà già mà ra ngoài tìm phụ nữ khác. Đến lúc đó chịu tội không phải là con gái con trai sao? Bà không chỉ không cảm thấy sai, ngược lại cho rằng đây là đang vì con gái suy nghĩ!
Lục Dao còn có cái gì không rõ, trong lòng có chút khó chịu.
Cái niên đại này, con gái đều là bị coi thường.
“Mạch Mạch, cuối tuần này thím hai đưa con đi trấn trên chơi được không? Trấn trên có thật nhiều đồ ăn ngon, thím hai mua cho con.”
“Được ạ được ạ!”
Mạch Mạch vỗ tay, vui vẻ không thôi.
Nhìn thấy nụ cười trên mặt đứa trẻ, trong lòng Lục Dao lại hụt hẫng. Vương Hà chắc không thiếu khắt khe với Mạch Mạch đi.
Giản Hướng Tiền cùng Giản Chí Anh thấy Lục Dao đối tốt với Mạch Mạch như vậy, trong lòng yên tâm không ít.
Nhưng thật ra Giản Chí Lâm bĩu môi, lầm bầm:
“Thật biết diễn!”
Thanh âm tuy nhỏ, nhưng người trên bàn đều nghe thấy được.
Vương Hà cùng Dương Lệ Quỳnh nghe xong trộm cười, hoàn toàn một bộ xem kịch vui.
Lục Dao cười với Mạch Mạch, không để ý, mà gắp cho Mạch Mạch một miếng rau xanh.
Giản Chí Anh sắc mặt khó coi, ném đôi đũa xuống bàn.
“Em nếu là không muốn ăn cơm thì về nhà đi, nơi này còn chưa đến lượt con gái đã xuất giá như em nói chuyện!”
Thật sự là ngu ngốc, bị vợ thằng cả làm s.ú.n.g sai đâu đ.á.n.h đó cũng không biết.
Em nói người ta, người ta coi em là không khí. Cái nhà này gia giáo thế nào, vừa nhìn liền biết!
Giản Chí Lâm hậm hực ngậm miệng, cúi đầu mồm to ăn thịt.
“Thím hai, thím đưa Mạch Mạch đi, cũng phải đưa cháu đi.”
Giản Uy đương nhiên yêu cầu.
Giản Uy là cháu đích tôn duy nhất trong nhà, các chú các cô trong nhà lại đều có công tác, tự nhiên là không để đói hắn. Mẹ lại nuông chiều, đừng nhìn chỉ mới bảy tuổi, chỉ huy người khác lại đều là một bộ ngữ khí ra lệnh.
Lục Dao đ.á.n.h giá cẩn thận cậu bé: sắc mặt hồng nhuận, một đôi mắt chuột mang theo non nớt, hơn nữa ngữ khí ra lệnh của hắn có loại bộ dáng ông cụ non, lại không thế nào làm người ta thích. Nghĩ đến, Vương Hà chưa bao giờ bạc đãi qua.
