Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 738: Đòn Ghen Của Địch Thu, Quyết Định Ly Hôn
Cập nhật lúc: 08/02/2026 03:39
Địch Thu phủi phủi tay, quay đầu cười với Chu Lượng.
“Lượng Lượng, anh nói xem, thứ đồ dơ bẩn như vậy, có phải nên dùng một cái quần lót che lại không a.”
Lục Kỳ chỉ cảm thấy đỉnh đầu tối sầm, tấm ga trải giường mang theo mùi lạ trùm lên đầu cô ta.
Bên tai liền truyền đến thanh âm nhục nhã của người phụ nữ kia.
Chu Lượng bị Địch Thu cười đến nổi da gà.
“Thu Thu, em nghe anh giải thích.”
Địch Thu ngồi xuống giường, ngửa đầu nhìn hắn.
“Em đang nghe đây, bất quá anh trả lời câu hỏi vừa rồi của em trước đã.”
Lục Kỳ ném tấm ga trải giường xuống đất, trừng mắt nhìn Địch Thu đang ngồi trên chiếc giường mà cô ta và Chu Lượng vừa hoan ái, hận không thể chọc thủng một lỗ trên mặt đối phương.
Địch Thu nhếch môi, hai chân vắt chéo.
“Lớn lên rất xinh đẹp, ân, vừa thấy chính là cái dạng làm gà.”
Lục Thành Công nghe không nổi nữa, tiến lên một bước.
“Vị nữ đồng chí này, việc này cũng không thể trách một mình em gái tôi, chồng cô cũng có trách nhiệm rất lớn!”
Địch Thu “À” một tiếng, nhìn về phía Lục Thành Công.
“Anh là anh trai của người phụ nữ này?”
Lục Thành Công nhíu mày, không nói lời nào tương đương thừa nhận.
“Em gái anh lúc dan díu với chồng tôi, biết rõ anh ta là người đã có gia đình, luôn mồm hỏi chồng tôi bao giờ ly hôn với tôi để cưới cô ta. Nói thật, tôi không biết nên đ.á.n.h giá em gái anh thế nào. Anh đâu, anh cảm thấy cô ta là loại người gì?”
Lục Thành Công thở ra một hơi trọc khí, không nói chuyện.
“À, hoặc là, tôi cũng có thể nói, em gái anh căn bản không phải phụ nữ, bởi vì cô ta căn bản không phải con người.”
Lục Thành Công một hơi nghẹn ở n.g.ự.c, ra không được, cứ thế kẹt ở cổ họng.
Mặt Lục Kỳ càng trắng bệch lợi hại, lời phản bác đều nói không nên lời.
Chu Lượng đã sợ đến mức không nói ra lời.
“À, đúng rồi, Lượng Lượng, anh còn chưa trả lời câu hỏi của em đâu?”
“Hả?”
Chu Lượng đã hoàn toàn không ở trạng thái.
“Chính là câu đầu tiên em hỏi anh a.”
Chu Lượng nháy mắt phản ứng lại, vội vàng đáp.
“Em nói đúng, Thu Thu, trong mắt anh, lời em nói đều là đúng.”
Đàn ông nào mà không trộm tanh a, trở về rồi vẫn là người một nhà, vợ hắn cũng sẽ không thật sự cùng hắn ly hôn.
Bọn họ chính là có một đứa con trai đâu.
Lục Kỳ không thể tin tưởng nhìn Chu Lượng.
“Chu Lượng, trước kia anh nói với em thế nào?”
Hiện tại cô ta cũng không sợ, bọn họ không cho cô ta sống tốt, cô ta cũng không cần làm cho bọn họ sống tốt!
“Là ai nói cho em biết vợ anh là Mẫu Dạ Xoa, là ai nói cho em biết anh chịu không nổi, là ai nói cho em...”
"Bốp" một tiếng, Chu Lượng tiến lên tát một cái vào mặt cô ta.
Mặt Lục Kỳ lập tức bị đ.á.n.h lệch sang một bên.
“Nói lại lần nữa xem! Tao khi nào nói những lời như vậy!”
Lục Thành Công ở một bên căn bản không nghĩ tới Chu Lượng sẽ đột nhiên động thủ, đi lên ôm Lục Kỳ, che chở cô ta ở sau người.
“Chu Lượng, mày đừng tưởng rằng hai anh em tao thật sự không quen biết ai, tin hay không chúng tao cũng sẽ bức chúng mày đến đường cùng!”
Địch Thu cười một tiếng, đứng lên.
“Tiểu huynh đệ, anh quen biết ai a, nói ra cho chúng tôi nghe một chút, xem có thể dọa được tôi hay không.”
Lục Thành Công thấy Địch Thu kiêu ngạo như vậy, không dám xác định cô ta có phải lợi hại hơn Lục Dao hay không, càng không xác định Lục Dao có thể giúp bọn hắn hay không.
“Tại sao tôi phải nói cho cô biết? Chúng tôi nếu thật sự không quen biết ai thì sao lại tới đây? Tôi khuyên các người, chúng ta ai cũng đừng làm lộ chuyện này ra thì tốt hơn!”
“Không làm lộ ra?”
Địch Thu hừ cười, l.ồ.ng n.g.ự.c đều đi theo rung động.
“Tiểu huynh đệ, em gái không phải bảo vệ như vậy, chồng, cũng không phải bảo vệ như vậy.”
Lục Thành Công trong lòng căng thẳng.
Chu Lượng cũng kinh ngạc nhìn cô.
“Thu Thu, đều là cô ta quyến rũ anh, em phải tin tưởng anh.”
“Chu Lượng, anh cho rằng chuyện của anh tôi không biết đúng không?”
“Mượn lời anh nói với người phụ nữ này một câu, anh chơi qua bao nhiêu phụ nữ, tôi đều biết.”
Chu Lượng sợ tới mức thiếu chút nữa không đứng vững.
“Thu Thu, em nghe anh nói, anh cùng mấy người phụ nữ đó không có quan hệ gì.”
“Anh không cần nói với tôi nhiều như vậy. Chu Lượng, tôi nhịn anh đã lâu, vừa lúc, cũng coi như cô nương này xui xẻo, ai bảo cô ta đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g đâu.”
Lục Kỳ sửng sốt.
Cô ta đây là có ý gì?
“Lục Kỳ đúng không?”
“Sao cô biết tên tôi?”
Địch Thu nhún vai.
“Tôi vừa rồi không phải đã nói sao, hắn qua lại với bao nhiêu phụ nữ tôi đều biết, huống chi là một cái tên.”
“Hai người các người, chờ tòa án thông báo đi.”
Nói xong, Địch Thu cất bước rời đi.
Trừ bỏ Lục Kỳ phát ngốc, ngay cả Chu Lượng cũng có chút không tỉnh táo lại.
“Thu Thu!”
Chu Lượng sải bước lao ra cửa túm c.h.ặ.t Địch Thu còn chưa đi xa.
“Thu Thu, em nghe anh giải thích được không, chúng ta còn có con trai, anh về sau không bao giờ sẽ làm chuyện như vậy nữa, anh sẽ hảo hảo cùng em sinh hoạt. Thu Thu, em tin tưởng anh được không?”
Địch Thu "ha hả" hai tiếng, bẻ tay hắn ra.
“Chu Lượng, tôi muốn cùng anh ly hôn. Anh thật cho rằng giữa chúng ta có con trai thì tôi sẽ cùng anh được chăng hay chớ sao?”
“Đáng tiếc, tôi không giống phụ nữ thời đại này. Tôi sẽ không vì một gã tra nam như anh mà hủy hoại cả đời mình. Tôi nói cho anh biết, con trai, anh vĩnh viễn đừng hòng gặp lại. Đời này nhà mẹ đẻ tôi đều không còn quan hệ gì với anh.”
Chu Lượng lúc này nóng nảy.
