Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 751: Mang Theo Hai Nhóc Tì Đi Làm
Cập nhật lúc: 08/02/2026 03:41
Giản Hướng Tiền đành ngậm miệng không nói nữa.
Ăn cơm xong, Giản Hướng Tiền lại hỏi một câu:
"Dao Dao, con có muốn gọi điện về nhà an ủi cha con vài câu không?"
Lục Dao vừa thu dọn bát đũa vừa nói:
"Không cần đâu cha, cha mẹ con chắc đang bận rộn lo hậu sự cho ông nội, con vẫn là không nên làm phiền thêm."
Giản Hướng Tiền "à" một tiếng, không tiếp tục nói về vấn đề này nữa.
"Giản Minh, đồ đạc con thu dọn xong chưa? Lát nữa ăn trưa xong là phải ra bến tàu rồi, lần này về nhà lâu, mang thêm mấy bộ quần áo đi."
"Cha, con thu dọn xong cả rồi."
Lục Dao nhớ tới một chuyện, cười nói:
"Cha, không phải cha mua cho mẹ cái nhẫn ngọc sao? Vừa lúc để Giản Minh mang về cho mẹ, mẹ thấy chắc chắn sẽ rất vui."
Giản Hướng Tiền cười cười: "Không được, chờ sau này có dịp thích hợp rồi hẵng đưa cho bà ấy. Nếu Giản Minh trực tiếp đưa cho mẹ con, đến lúc đó thứ này lại rơi vào tay chị dâu cả con mất."
Lục Dao: "......"
Cái này... đúng thật là vậy.
Vậy khi nào mới xem như là thời cơ thích hợp đây?
Lục Dao trầm ngâm suy nghĩ một chút, đôi mày thanh tú nhíu lại.
Cha chồng không phải là đang tính chuyện sau này còn phải rời khỏi bọn họ để về quê đấy chứ?
Buổi chiều, sau khi Giản Minh đi rồi, Lục Dao muốn mang hai đứa nhỏ đến bệnh viện.
Giản Hướng Tiền không mấy yên tâm.
"Dao Dao, bệnh viện đông người lắm, để bọn trẻ ở nhà đi, cha trông được mà."
Nếu có thể, Lục Dao cũng không muốn mang cả hai đứa nhỏ vào bệnh viện. Nhưng trong nhà còn ba đứa trẻ nữa, năm đứa nhỏ cùng một chỗ, chắc chắn sẽ làm cha chồng phát điên mất.
"Không sao đâu cha, con cứ dẫn bọn nó đi thử xem sao. Nếu không được thì ngày mai con không mang theo nữa. Văn phòng con còn rất trống, lại có nhiều y tá, không thiếu người trông nom đâu."
Lục Dao đã nói như vậy, Giản Hướng Tiền cũng không dám phản đối.
"Được rồi, bệnh viện con có điện thoại, nếu thật sự không được thì gọi cho cha, cha qua đón hai đứa về."
"Tiểu Vũ và Ninh Ninh đều lớn rồi, dễ trông, còn có thể giúp con trông Giản Giản và Tiểu Thiên, cha không cần lo lắng."
Lục Dao cười ha hả đáp lời.
Cha chồng nói là lúc bọn trẻ không đ.á.n.h nhau thôi. Ba đứa nhỏ kia mà đ.á.n.h nhau thì cái sân này cũng không chứa nổi. Đến lúc đó làm sao còn rảnh mà lo cho Giản Giản và Tiểu Thiên.
Lục Dao đạp xe đạp, đặt hai đứa nhỏ ngồi trên ghế gỗ phía trước.
"Tiểu Thiên, Giản Giản, chúng ta xuất phát nhé."
Lục Thiên ngửa đầu nhìn cô một cái, cười khanh khách, nãi thanh nãi khí đáp:
"Dạ ~"
Lục Thiên đã biết nói một số từ đơn giản, Giản Giản ở bên cạnh cũng học theo, nhưng với một đứa vốn nói chưa sõi, hiệu quả có thể tưởng tượng được.
Chữ "Dạ" đến miệng con trai cô liền biến thành tiếng gầm gừ "Rống".
Lục Dao đều đã quen rồi, lắc đầu cười cười cũng không sửa lại.
Tới bệnh viện, Lục Dao một tay bế một đứa, một tay dắt một đứa. Các y tá đi ngang qua nhận ra cô đều vui mừng phát điên.
"Dao Dao, đây là con của cô sao?"
Lục Dao cười cười, xốc lại Giản Giản trong lòng, nói với cô y tá vừa hỏi:
"Đứa này là con trai tôi, đứa đi dưới đất là em trai tôi."
Nói xong, Lục Dao lại bổ sung một câu: "Đều là ruột thịt cả đấy."
Cô y tá kinh ngạc không thôi.
"Em trai cô và con trai cô trạc tuổi nhau nhỉ?"
Trong lúc nói chuyện, cô ấy đã bế Tiểu Thiên lên.
Lục Thiên cũng không sợ người lạ, Lục Dao bảo thằng bé:
"Tiểu Thiên, gọi chị đi."
Lục Thiên toét cái miệng nhỏ cười, nãi thanh nãi khí gọi một tiếng "Chị".
Nghe thấy cậu nhỏ gọi người, Giản Giản cũng không chịu thua kém, gấp gáp gào lên:
"Nhãi con!"
Lục Dao: "......"
Cô y tá bên cạnh: "......"
Cô y tá dở khóc dở cười thuật lại một lần: "Nhãi con?"
Lục Dao nhịn không được cười xin lỗi.
"Xin lỗi nhé, con trai tôi nó nói chuyện mồm miệng không rõ, ở nhà gọi cô nó cũng toàn gọi là heo heo."
Nghe đến đây, cô y tá không biết nên khóc hay nên cười.
Nhãi con? Có phải so với heo heo thì nghe đỡ hơn một chút không?
"Hoặc là so sánh một chút, hình như cũng không đến nỗi khó chấp nhận."
Lục Dao híp mắt cười: "Thật sự xin lỗi."
Cô y tá cũng hiểu, trẻ con mới tập nói đều như vậy, cô ấy đương nhiên sẽ không so đo với một đứa bé.
Nói thêm vài câu với y tá, Lục Dao liền dẫn bọn trẻ về văn phòng.
Tôn Á Phàm thấy cô mang theo hai đứa nhỏ tới, nhắm mắt lại rồi mở ra.
"Dao Dao, sao em lại mang cả con đến đây?"
Vừa nói, Tôn Á Phàm vừa liếc nhìn Giang Quy ở đối diện, sau đó đứng dậy đón lấy Giản Giản trong lòng Lục Dao.
Giản Giản đã khá nặng, Lục Dao bế một lúc tay đều mỏi nhừ.
"Ông nội em vừa qua đời, cha mẹ em về quê lo hậu sự. Em lo hai đứa nhỏ ở nhà quấy phá nên mang cả hai đến đây."
Giang Quy đang vùi đầu xem bệnh án, tay khựng lại một chút.
Ông nội cô ấy mất, vậy chẳng phải cô ấy rất đau lòng sao? Hắn có phải nên an ủi cô ấy một chút không?
Tôn Á Phàm thì sửng sốt, nghe giọng điệu của cô không giống như đang đau buồn.
"Vậy... nén bi thương?"
Lục Dao: "......"
Phụt một tiếng bật cười.
"Á Phàm sư ca, giọng điệu này của anh cũng quá hài hước rồi, chẳng có chút hương vị an ủi nào cả."
Tôn Á Phàm: "Thì anh cũng đâu có nghe ra hương vị đau buồn từ giọng nói của em đâu."
Lục Dao bĩu môi, xem như ngầm thừa nhận.
Giang Quy ngay cả lời an ủi cũng đã nghĩ kỹ rồi, kết quả nghe được đoạn đối thoại này xong liền không nói nên lời.
Lục Dao đây là... cũng không đau lòng sao?
Còn nữa, cô ấy vào lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa chào hỏi hắn?
