Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 778: Nghiêm Phụ Dạy Con, Hảo Hán Bất Đáo Trường Thành
Cập nhật lúc: 08/02/2026 03:46
Bạch Thế Giới nhàn rỗi không có việc gì, biết đại ca cùng cháu trai muốn đi ra ngoài chơi, liền cũng đi cùng bọn họ.
Hai gã đàn ông to lớn mang theo một đứa trẻ cũng chẳng có chỗ nào thích hợp để đi, phương thức giải trí của đàn ông chính là vận động, cho nên bọn họ quyết định mang theo tiểu gia hỏa đi leo Vạn Lý Trường Thành.
Hôm nay giữa trưa bị mẹ răn dạy nên nhóc con còn có chút không vui, lại còn phải làm mặt lạnh với mẹ, giả bộ thật sự rất vất vả.
Nhưng là đối mặt với người đàn ông này, Giản Giản liền không cần giữ kẽ, cứ rầm rì thế nào cũng không vừa ý hắn.
Trong chốc lát đòi xuống dưới đi bộ, đi được vài bước lại ồn ào.
“Bế bế ”
Được rồi, Giản Thành tiếp tục bế thằng bé.
Đi chưa được mấy bậc thang, mỗ oa t.ử lại không vui.
Vỗ vỗ bả vai Giản Thành, chỉ vào phía dưới: “A a a, xuống!”
Lại muốn xuống dưới.
Được, cho xuống.
Tới tới lui lui bốn năm lần như vậy, Giản Thành trực tiếp đem hắn thả xuống đất.
“Tự mình đi.”
Người thì bé tí mà tính tình thì không nhỏ chút nào.
Bạch Thế Giới ở một bên cười muốn điên rồi.
“Đại ca, đứa nhỏ này cũng quá thú vị đi.”
Giản Thành thực sự cạn lời.
“Nó đây là giữa trưa bị chị dâu cậu răn dạy, cho nên đem khí trút lên người tôi đấy.”
Tên nhóc này thật đúng là biết chọn người.
Biết anh vẫn luôn không chăm sóc nó nhiều, trong lòng có hổ thẹn với nó, cho nên liền ra sức mà làm mình làm mẩy.
Nhưng trẻ con đâu hiểu được nhiều đạo lý như vậy, chỉ biết người đàn ông này lớn lên giống mình, lại rất thân thiết với mẹ, biết anh sẽ không thật sự đ.á.n.h nó là được.
Chứ nếu là mẹ nổi giận, đó là thật sự sẽ đ.á.n.h đòn.
Cho nên, rốt cuộc tìm được một cơ hội có thể tùy ý làm càn, nó đời nào chịu bỏ qua.
Cái gì mà áy náy hay không áy náy, nó cũng đâu hiểu áy náy là cái thứ gì.
Bạch Thế Giới lắc đầu bật cười.
“Xem ra chị dâu ở nhà không ít lần chịu tiểu t.ử này độc hại rồi.”
Giản Thành cũng đau đầu không kém.
“Chị dâu cậu cũng không phải kiểu người nuông chiều con cái, cha tôi nói, có lần Dao Dao còn lấy dây mây quất vào m.ô.n.g nó đấy.”
Nói đến chuyện này, Giản Thành đều không thể tin được.
“Không có biện pháp, tôi không ở nhà, chị dâu cậu nếu là không làm nghiêm mẫu, cha tôi lại sủng nó, về sau không chừng nó quậy banh nóc nhà mất.”
Bạch Thế Giới cảm thấy phi thường có đạo lý.
Giản Giản chơi xấu thất bại, liền dang hai cánh tay nhỏ về phía Giản Thành, giọng non nớt kêu lên:
“Bế ”
Giản Thành không để ý tới hắn, hất hất cằm về phía trước.
“Đi phía trước vài bước nữa, ba ba lại bế con.”
Nhìn ra người đàn ông này quyết tâm không bế mình, Giản Giản xoắn xoắn cái thân thể nhỏ bé, đi về phía trước. Tới chỗ có bậc thang, bậc thang quá cao, chân ngắn bước không qua.
Quay đầu lại nhìn Giản Thành: “Ba ba ”
Gọi ngọt ngào không chịu được.
Giản Thành đi qua, nhưng cũng không động thủ, để mặc cho nó tự mình leo lên.
Giản Giản nâng chân lên, chỉ cao tới một phần hai bậc thang.
Nhưng là Giản Thành nhìn ra được hắn không dùng toàn lực.
“Tiếp tục.”
Làm việc tuyệt đối không thể dưỡng thành thói quen qua loa lấy lệ.
Giản Giản thấy anh không tính toán bế mình, quay đầu lại nâng chân lên, rất có loại khí thế "ông đây nhất định phải leo lên".
Nhưng là cái thứ hai cũng chỉ tới ba phần tư bậc thang.
Giản Thành như cũ mặt vô biểu tình, không có chút ý tứ nào muốn hỗ trợ.
“Đại ca, thật sự muốn đứa nhỏ tự mình leo lên sao?”
Bạch Thế Giới hiển nhiên là không nghĩ tới đại ca đối với con trai mình lại nghiêm khắc như vậy.
Chị dâu cũng nghiêm khắc, kia về sau cuộc sống của tiểu cháu trai này hắn đã có thể tưởng tượng được rồi.
“Tự nó có thể leo lên được. Tôi lần này bế nó, lần sau gặp được khó khăn tương tự, nó sẽ cho rằng tôi còn sẽ giúp nó. Đối với cha mẹ quá ỷ lại, đối với trẻ con không tốt.”
Bạch Thế Giới chưa có con, tự nhiên là không có quyền lên tiếng.
Nhưng là chờ đến khi hắn có con, hắn hẳn là sẽ không nghiêm khắc như vậy đâu.
Tiểu oa t.ử lần thứ ba bước lên bậc thang, bước lên được rồi còn quay đầu triều Giản Thành đắc ý hất hất cằm.
Giản Thành cạn lời.
Cũng không biết cái tính cách này là giống ai.
Anh cùng Dao Dao đều không phải người như vậy, Giản Minh (Đơn giản rõ ràng) cũng không phải. Nghĩ tới nghĩ lui, Giản Thành chỉ nghĩ đến nhà Nhị thúc Hà Long Ngũ.
Giản Giản đi được một lát, Giản Thành khom lưng bế thốc nó lên, thẳng đến khi rời đi cũng chưa lại thả nó xuống đất.
Người lớn leo Trường Thành còn đau chân, tiểu gia hỏa tham dự một chút cho biết mùi vị là tốt rồi, phần lớn thời điểm, anh vẫn là nên bế thì hơn.
Bạch Thế Giới ở một bên cũng muốn bế thử.
“Giản Giản, cho chú bế một cái đi nào.”
Bạch Thế Giới vươn tay về phía thằng bé, Giản Giản nhìn hắn một cái, lại quay đầu ghé vào trên vai Giản Thành.
Bạch Thế Giới ngẩn tò te.
“Đại ca, anh cũng không mấy khi ở chung với con, sao Giản Giản lại một chút cũng không sợ lạ thế hả?”
Bạch Thế Giới tỏ vẻ không hiểu nổi.
Hắn cùng đại ca giống nhau đều là hơn tám tháng không về nhà, thế mà tiểu gia hỏa này rõ ràng không bài xích đại ca, còn đối với hắn thì chẳng thèm cho sắc mặt tốt.
Nói đến cái này, Giản Thành thực tự hào.
“Hôm tôi về nhà, ngay ngày đó nó đã cho tôi bế, cũng không khóc cũng không nháo. Chị dâu cậu bảo tôi, đây là tình phụ t.ử thiên tính.”
Bạch Thế Giới ghen tị đỏ mắt, hắn cũng muốn có một đứa con để chơi đùa.
Một buổi trưa thời gian giây lát lướt qua, lúc trở về tiểu gia hỏa đối với Giản Thành coi như đã có chút tươi cười.
Lục Dao cùng Giản Tiểu Muội tan học tự mình trở về, về đến nhà mới biết được Giản Thành đã mang theo con trai đi ra ngoài chơi, Bạch Thế Giới cũng đi theo.
Lục Dao lắc đầu cười cười.
“Thảo nào bảo sao không thấy tới đón chúng ta.”
Giản Tiểu Muội gãi gãi đầu.
“Nhị tẩu, Tam ca sao lại bận rộn như vậy a?”
Lục Dao chớp chớp mắt.
“Làm sao vậy?”
“Em đi học, trước khi đi có tìm anh ấy, hỏi khi nào thì về, anh ấy bảo tuần này không về, muốn tham gia hoạt động của câu lạc bộ văn học.”
Lục Dao "a" một tiếng, không nói thêm gì nhiều.
“Em cũng không phải nói không muốn cho anh ấy tham gia, nhưng là buổi tối cùng cuối tuần làm gì mà cứ phải đi suốt thế. Em sắp kết hôn rồi, anh ấy cũng không trở lại bồi em, cùng em trò chuyện, làm hại em cảm thấy đám cưới của mình anh ấy một chút cảm giác tham dự đều không có.”
