Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 808: Quyết Định Lên Đế Đô
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:36
Cái thằng nhãi ranh này, khách khứa còn chưa về hết mà đã gấp gáp thành cái dạng này, thật là chẳng còn chút thể thống nào.
“Vu Hách Hàng sắp đi rồi, con mau ra tiễn đi.”
Bạch Thế Giới lúc này mới nhớ ra Vu Hách Hàng đi chuyến tàu hôm nay, thời gian sắp tới rồi.
“Vâng, con đi tiễn cậu ấy.”
Bạch Thế Giới nắm tay Giản Tiểu Muội đi ra ngoài, làm chị dâu của người ta, vẫn nên chính thức gặp mặt những người anh em đó một chút.
Hai người vừa mới đi tới cửa, liền nghe thấy tiếng hô của đại ca.
Trong lòng Bạch Thế Giới run lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y Giản Tiểu Muội bước nhanh tới.
Khi Bạch Thế Giới và Giản Tiểu Muội đến gần, liền nhận thấy Giản Thành - người luôn bình tĩnh tự chủ - lúc này đang ở trong trạng thái suy sụp.
“Đại ca, có chuyện gì vậy?”
Sao lại còn cãi nhau thế này.
Bạch Thế Giới nhìn Lục Dao, không tiếng động dò hỏi nàng.
Lục Dao lắc đầu.
Nàng cũng không biết a.
“Vu Hách Hàng, cậu nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Lúc này, Bạch Dũng, Hà Kính Quốc cùng Hà Long Nhất cũng đi tới, muốn xem tình huống thế nào.
Vu Hách Hàng hít hít cái mũi, cố nén nước mắt trong hốc mắt, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được.
“Phó tổ trưởng, trước khi chúng em tới, Bộ trưởng đã cố ý dặn dò em không được làm điều gì xui xẻo trong ngày đại hỷ của anh. Nhưng mà, em cảm thấy em cần thiết phải nói cho các anh biết, bởi vì nếu em không nói, Bộ trưởng ngài ấy sẽ vĩnh viễn không nói cho các anh.”
Bạch Thế Giới nổi giận.
“Có rắm mau phóng!”
Lục Dao tiến lên nắm lấy tay Giản Thành, liếc nhìn hắn một cái, ra hiệu cho hắn trấn tĩnh lại.
Giản Tiểu Muội cũng là lần đầu tiên thấy Bạch Thế Giới tức giận như vậy, không dám lại gần.
Hà Kính Quốc vỗ vỗ vai Vu Hách Hàng, ngữ khí ôn hòa:
“Chàng trai, có chuyện gì thì cậu cứ nói đi.”
Có thể làm cho một hán t.ử thiết cốt tranh tranh rơi lệ, xem ra không phải chuyện nhỏ.
“Bộ trưởng bị bệnh, bác sĩ nói... là u.n.g t.h.ư.”
Giản Tiểu Muội rõ ràng nhìn thấy thân mình Bạch Thế Giới đột nhiên co rút một chút.
Cho dù là Giản Thành đã biết tin, khi nghe lại lần nữa tim vẫn đập nhanh, bàn tay bị Lục Dao nắm lấy đột nhiên siết c.h.ặ.t.
Lục Dao bị lực đạo này bóp đau tay, nhưng lông mày cũng chưa nhíu một cái.
Trong lòng nàng cũng chấn động không kém.
“Xác... xác định sao?”
Hiện tại y thuật chưa phát triển, Lục Dao hy vọng đến cuối cùng chỉ là chẩn đoán sai mà thôi.
Nàng quá hiểu Hứa Chiến Anh có ý nghĩa thế nào đối với Giản Thành và Bạch Thế Giới.
Nếu xác nhận là u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, hai người bọn họ thật sự sẽ suy sụp.
Vu Hách Hàng gật đầu kiên định trước ánh mắt của mọi người.
“Xác định.”
Lục Dao nuốt nước bọt, cố gắng giảm bớt cảm xúc căng thẳng: “Là khối u hay là u.n.g t.h.ư?”
Vu Hách Hàng không hiểu lắm.
“Không giống nhau sao?”
“Đương nhiên không giống nhau!”
Lục Dao trừng mắt nhìn cậu ta.
“U có ác tính và lành tính, u.n.g t.h.ư là u ác tính. U lành tính là có thể chữa khỏi, cho nên tôi mới hỏi cậu, là cái gì?!”
Vu Hách Hàng có chút ngơ ngác.
“Em... em không biết a.”
Hắn như nhìn thấy hy vọng, tiến lên một bước.
“Tẩu t.ử, vậy... vậy Bộ trưởng có phải hay không còn có thể cứu chữa?”
Lục Dao không biết, nàng cũng không dám bảo đảm.
“Giản Thành, chúng ta cùng Vu Hách Hàng bọn họ cùng nhau trở về.”
“Giờ này chắc chắn không còn vé, anh định ngày mai đi.”
“Không thể chờ,” Lục Dao ánh mắt kiên định, “Chúng ta lập tức ra ga tàu, có vé thì tốt, không có vé chúng ta mua lại của người khác với giá cao, luôn có người không vội, bọn họ sẽ nhường vé cho chúng ta.”
Nếu không nhường, nàng cũng muốn cưỡng ép lên tàu, tuyệt đối không thể chờ.
“Sáng mai chúng ta tới nơi, có thể lập tức bắt chuyến tàu sớm nhất, đưa Bộ trưởng tới Đế Đô làm kiểm tra, không thể đợi thêm nữa.”
“Được, chúng ta lập tức xuất phát.”
Giản Thành nhìn về phía Vu Hách Hàng: “Cậu ra cửa chờ chúng tôi, chúng tôi quay lại ngay.”
Bạch Thế Giới giữ c.h.ặ.t cánh tay Giản Thành.
“Đại ca, em cũng muốn đi cùng các anh.”
Giản Thành nhìn hắn, lại nhìn Giản Tiểu Muội.
Hắn không thể thốt ra lời bảo Bạch Thế Giới ở nhà bồi Giản Tiểu Muội, nhưng hắn càng không thể ngăn cản Bạch Thế Giới đi cùng bọn họ.
“Tiểu Muội, em giúp nó thu dọn một chút, tối mai bọn anh sẽ về.”
Giản Tiểu Muội gật đầu.
“Đại ca, Bạch Thế Giới, các anh đi đi, em ở nhà chờ các anh.”
Giản Thành về đến nhà, mới phát hiện cha mẹ cùng anh chị cả đều đã đi rồi.
“Cha sao cũng đi rồi?”
Giản Minh nói một câu, còn chưa nói đến trọng điểm đã bị Giản Thành ngắt lời.
“Được rồi, khoan hãy nói chuyện đó, đại tỷ đâu?”
Giản Chí Anh từ trong phòng đi ra.
“A Thành, làm sao vậy?”
Lục Dao chạy lên lầu thu dọn đồ đạc, Giản Thành nói: “Đại tỷ, em cùng Dao Dao phải về Viện nghiên cứu cũ, tối mai có thể về tới nơi, nhưng về nhà khả năng phải đợi đến sáng ngày kia. Giản Giản chị giúp em chăm sóc trước, bọn em hiện tại phải đi ngay.”
Giản Chí Anh thấy hai vợ chồng vội vàng như vậy, vội vàng gật đầu, cũng không hỏi nhiều.
“Được, các em yên tâm, chị nhất định sẽ chăm sóc Giản Giản thật tốt.”
Giản Thành gật đầu.
“Cảm ơn đại tỷ,” Giản Thành quay đầu nhìn về phía Giản Minh, “Lát nữa em qua chỗ nhạc phụ nhạc mẫu, bảo hai cụ dọn qua đây ở hai ngày.”
Đại tỷ cũng có hai đứa con phải lo, còn phải đi làm, luôn có lúc không xuể, cha mẹ vợ qua đây sẽ đỡ hơn một chút.
Giản Chí Anh cũng đoán được mình sẽ lực bất tòng tâm, nên cũng không từ chối.
Lục Dao khoác một cái túi nhỏ nhanh ch.óng xuống lầu.
“Giản Giản đâu, chúng ta qua thăm con một chút đi.”
Có con rồi liền có vướng bận, làm cái gì cũng phải suy xét đến con trước.
