Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 81: Quá Khứ Của Giản Thành, Nỗi Lòng Người Chị
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:17
Là con người ai cũng có d.ụ.c vọng, ai cũng có lúc phải đối mặt với sự lựa chọn. Cô biết Dao Dao có bí mật, nhưng cô không dám bảo đảm mình thật sự có thể giấu kín cả đời.
“Chỉ vì câu nói cuối cùng này của chị, em liền biết, chị sẽ không làm vậy.”
Lục Dao kiên định trả lời.
Có những người nhìn sự việc quá thấu đáo, ngoài miệng nói lời tự hạ thấp mình, kỳ thật lại là người đáng giá tín nhiệm nhất.
Giản Chí Anh chỉ vào nàng cười.
“Cái con bé này, cứ khen tặng chị như vậy, chị sắp phổng mũi rồi đây này.”
Lục Dao lắc lư người, chỉ vào nửa bao tải thảo d.ư.ợ.c kia.
“Đại tỷ, thân thể mẹ em giao cho chị nhé. Tháng sau em có khả năng muốn đi thăm Giản đại ca.”
Sắp đến mùa vụ, xưởng thực phẩm sẽ cho nghỉ, đại khái khoảng ba tuần. Nàng tính toán đi nửa tháng để hảo hảo điều dưỡng thân thể cho Giản đại ca.
Giản đại ca tham gia quân ngũ nhiều năm như vậy, cho dù là thân thể làm bằng sắt cũng sẽ có tổn hại.
Thừa dịp này, nàng muốn lấy đồ trong không gian bồi bổ cho anh ấy.
Thấy Lục Dao để ý nhị đệ như vậy, Giản Chí Anh cũng yên tâm. Nghĩ đến chuyện cũ năm xưa, Giản Chí Anh thở dài.
“Dao Dao, A Thành từ nhỏ sinh hoạt đã không dễ dàng, tìm được một cô gái tốt cũng không dễ. Em cũng đã tới nhà chị, đại khái cũng hiểu biết tính cách mẹ chị rồi.”
Em dâu Vương Hà là kẻ lòng tham không đáy, bất quá kia cũng không liên quan chuyện gì đến Lục Dao, chỉ là mẹ cô…
Nói ra thì, cũng là nhà bọn họ nợ Giản Thành.
“Đại tỷ, em sẽ chăm sóc tốt cho Giản đại ca.”
Thời gian dài như vậy, Lục Dao cũng biết chuyện nhà họ Giản không đơn giản.
Giản Chí Anh lôi kéo nàng ngồi xuống, trên mặt đầy áy náy.
“A Thành khi còn nhỏ rất hiểu chuyện. Đừng nhìn nó nhỏ hơn chị, Lâm Lâm và Giản Quân, nhưng trong nhà khi nào có đồ ăn ngon, quần áo đẹp, A Thành trước nay không bao giờ tranh giành với bọn chị.”
Ngay cả Giản Minh cũng không tranh giành với bọn họ.
“Năm mười lăm tuổi, trong nhà không có tiền nuôi con cái đi học. Mắt thấy Giản Minh, A Thành, Tiểu Muội sắp phải nghỉ học ở nhà, cha nói muốn để Giản Quân nuôi sống cả nhà này.”
Kết quả đâu, mẹ đại náo một trận, không đồng ý.
Lục Dao xoắn ngón tay, trong lòng đã đoán được kế tiếp đại tỷ muốn nói gì.
“A Thành thành tích rất tốt, nhưng lại chủ động đứng ra, nói muốn đi tìm việc làm. Nhưng cái niên đại đó, kiếm tiền nào dễ dàng như vậy, kiếm miếng cơm ăn cũng khó.”
Cô có tâm muốn giúp đỡ nhà mẹ đẻ, nhưng cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể thỉnh thoảng đưa chút tiền về, lại cũng không nhiều lắm.
“Cũng là A Thành may mắn, gặp được đợt tuyển quân, không biết sao lại trúng tuyển.”
“Biết A Thành muốn đi lính, chị đau lòng lắm. Từ một cái lính trơn bắt đầu bò lên trên không dễ dàng, kết quả nó đi một cái là mấy năm trời. Con đường duy nhất chúng chị biết nó còn bình an chính là tiền nó gửi về mỗi tháng.”
Lục Dao che miệng lại, ch.óp mũi chua xót không thôi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt. Khi đó v.ũ k.h.í chưa tiên tiến, lại có chiến tranh, đang ở tiền tuyến anh không biết bị bao nhiêu thương, trải qua bao nhiêu hiểm cảnh mới leo lên được vị trí bây giờ.
“Có tiền A Thành gửi về, Giản Minh cùng Tiểu Muội mới có cơ hội đi học. Chỉ là chờ nó trở về, sau lưng, n.g.ự.c, đều là vết thương.”
Giản Chí Anh nói rất nhiều, Lục Dao vẫn luôn cúi đầu nghe.
“Từ lúc lên tới Trung đội trưởng, vết thương trên người A Thành mới ít đi một chút. Nhưng bốn năm trước, ba năm trước đây, nó vì cứu chiến hữu cùng thủ trưởng, thiếu chút nữa không sống nổi.”
Thân mình Lục Dao đột nhiên run lên.
Hai mắt rưng rưng nhìn Giản Chí Anh.
Hai đời cộng lại, nàng cũng không biết Giản đại ca thế nhưng đã trải qua gian nan như vậy.
Giản Chí Anh đau lòng nắm lấy tay cô em dâu tương lai, đôi mắt cũng đỏ hoe.
“Dao Dao, đại tỷ nói với em nhiều như vậy là muốn em về sau thương A Thành nhiều hơn một chút. Nó ở trong nhà có quá nhiều bất đắc dĩ, nó đối với cái gia đình này có trách nhiệm tâm rất mạnh. Về sau nếu mẹ chị có nói gì, làm gì với em, thì hãy nể mặt A Thành, nể mặt đại tỷ mà đừng chấp nhặt với bà.”
Lục Dao minh bạch, hít hít cái mũi, nghẹn ngào nói:
“Đại tỷ, chị yên tâm đi, em khẳng định sẽ tận khả năng chăm sóc tốt cho Giản đại ca. Đến nỗi chuyện trong nhà, cho dù chị không nói, em cũng sẽ không bỏ mặc hai vị lão nhân.”
Giản Chí Anh gật đầu, nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay nàng.
“Đến nỗi vì sao mẹ chị thiên vị, chị liền không nói, em cùng A Thành thành thân, để tự nó nói sẽ tốt hơn.”
Lục Dao tỏ vẻ đã hiểu.
Mấy ngày nay, cho dù không chính tai nghe được, nàng cũng đã đoán được đáp án.
Cho nên, mới càng thêm đau lòng anh.
“Em cũng yên tâm, A Thành là người có chừng mực. Về sau cho dù em cùng mẹ chị xảy ra xung đột, nó cũng sẽ hướng về em. Chuyện trong nhà, nó cũng sẽ chậm rãi buông tay.”
Giản Chí Anh biết, ai cũng không có lý do gì phải chiếu cố ai cả đời.
“Đại tỷ, Giản đại ca sẽ không vĩnh viễn buông tay, nhưng về sau cũng sẽ không toàn quyền tiếp quản. Anh ấy nói qua, tiền hiếu kính nên đưa anh ấy đều sẽ đưa. Đại ca đưa bao nhiêu, chúng em liền sẽ đưa bấy nhiêu, tiền đề là đại ca cần thiết phải đưa.”
Những việc này vẫn là nên nói trước với đại tỷ thì tốt hơn, miễn cho về sau không tốt cho mọi người.
Đều là con trai, Giản đại ca đã đối với cái gia đình này trả giá quá nhiều, không có lý do gì bắt anh ấy phải phụ trách đến già.
Giản Chí Anh cúi đầu, vô lực nói:
“Việc này cứ giao cho chị đi, chị sẽ tìm thời gian nói chuyện với Giản Quân.”
