Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 818: Canh Bạc Sự Nghiệp

Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:38

Là một bác sĩ ngoại khoa, kinh nghiệm lâm sàng quan trọng thế nào Lục Dao rất rõ. Cơ hội không nhiều, nàng cũng hiểu rõ, điều nàng để ý chính là cái nhìn của người nhà Hứa Chiến Anh.

Lục Dao xác thật coi trọng cái nhìn của Trương Ái Vân và Hứa Hương Lan.

Người là do nàng đưa tới, mổ chính cũng là nàng, làm như vậy có chút ý tứ lợi dụng Hứa thúc thúc.

Nhìn thấy nàng trở về, Giản Thành đi tới.

“Sao vậy?”

Lục Dao mím môi: “Em muốn đi nói chuyện với Hứa thúc thúc.”

Trong lòng Trương Ái Vân cùng Hứa Hương Lan thon thót lo âu.

“Dao Dao, có chuyện gì vậy?”

Lục Dao không muốn giấu các bà.

“Thím, thầy giáo con nói, chú nhất định bắt con mổ chính, nếu không thì ca phẫu thuật này chú không làm.”

Mặt Trương Ái Vân cùng Hứa Hương Lan trắng bệch.

“Cái này... cái ông già này lại giở chứng gì nữa đây!”

“Dao Dao, vậy con...”

Trương Ái Vân khẩn trương nhìn Lục Dao, sợ Lục Dao sẽ đồng ý.

“Con vào nói chuyện với chú trước đã, tận lực bảo chú phối hợp, nếu không được thì con có thể tham gia.”

Trương Ái Vân ngẩn ngơ.

“Thím, thím đừng vội. Thầy giáo con nói, thầy ấy sẽ cùng sư ca của con hoàn thành ca phẫu thuật này, nói tóm lại, chính là thêm con một người mà thôi. Nếu có thể thuyết phục chú từ bỏ thì tự nhiên là tốt nhất.”

Nàng xác thật không có đủ kinh nghiệm, quan sát và thực tiễn chân chính vẫn là có điểm bất đồng.

Trương Ái Vân thở dài thấp giọng.

“Được rồi, vậy con vào nói chuyện t.ử tế với ông ấy đi.”

Thật là không cho người ta bớt lo mà.

Giản Thành bóp nhẹ tay nàng.

Hắn tin tưởng thực lực của nàng.

Lục Dao nháy mắt với hắn, xoay người đi vào phòng bệnh Hứa Chiến Anh.

Thấy Lục Dao tới, Hứa Chiến Anh cười vẻ mặt đắc ý.

“Dao Dao, thế nào, thầy giáo con có phải đã nói với con rồi không?”

Lục Dao bất đắc dĩ đi tới, ngồi xuống mép giường.

“Thúc thúc, ngài hà tất làm khó con?”

“Nhưng ta không tin con không muốn làm.”

Hứa Chiến Anh liếc mắt một cái nhìn thấu tâm tư nàng.

“Thúc thúc, hôm nay đổi làm người khác, con nghĩ cũng không cần nghĩ liền đồng ý. Nhưng người bên cạnh con, vì lót đường cho sự nghiệp của con mà đem thân thể mình ra đ.á.n.h cược, con không chấp nhận được.”

“Vậy thì con hãy chữa khỏi cho ta.”

Hứa Chiến Anh nói chắc nịch.

Lục Dao l.i.ế.m môi dưới: “Thúc thúc, ngài đối với con tin tưởng không khỏi có chút quá mức.”

“Dao Dao, con nếu không tự tin, hiện tại liền sẽ không ngồi đây nói với ta những lời này, con chỉ biết cực lực từ chối.”

Lục Dao cúi đầu.

Hứa thúc thúc nói đúng, nếu nàng không tin tưởng chính mình, liền sẽ không ở đây nói với ông những điều này.

“Ta một chân bước vào quỷ môn quan còn không sợ, con sợ cái gì?”

Lục Dao sợ trị không hết cho ông, thím và Hương Lan sẽ oán hận nàng nhưng lại khó có thể mở miệng.

“Dao Dao, nếu con lo lắng thím và Hương Lan nói ra nói vào, ta sẽ làm công tác tư tưởng với họ.”

“Thúc thúc, con tới là để khuyên ngài.”

“Ta chủ ý đã định, con khuyên không nổi ta đâu.”

Lục Dao đứng dậy.

“Thúc thúc, hai ta mỗi người lùi một bước. Con phụ trợ, thầy con mổ chính, cùng con tự mình mổ chính là giống nhau.”

“Nếu thật sự giống nhau, ta sẽ không ở đây lãng phí nước bọt với con.”

Phụ trợ và mổ chính, kia kém xa nhau lắm.

“Dao Dao, chúng ta cứ đ.á.n.h cược một lần. Con đ.á.n.h cược sự nghiệp tương lai của con, ta đ.á.n.h cược cái mạng già này, xem xem cuối cùng có phải hay không có thể song thắng.”

Lục Dao đi ra, cuối cùng, nàng vẫn là đồng ý.

Hứa Chiến Anh không biết nói thế nào với Trương Ái Vân, nhưng hai mẹ con họ đều đồng ý.

Trương Ái Vân nắm tay Lục Dao.

“Dao Dao, không sao đâu, con cứ chuẩn bị cho tốt là được.”

Lục Dao hít sâu một hơi.

“Thím, thím cùng Hương Lan đừng lo lắng, thầy con sẽ luôn ở bên cạnh con, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.”

“Được.”

Giản Thành nghĩ Bộ trưởng đã lâu không gặp Giản Giản, liền dặn Giản Hướng Tiền về đón Giản Giản tới.

Giản Giản trắng trẻo sạch sẽ, như em bé trong tranh tết. Trương Ái Vân vừa thấy đứa bé, chuyện phiền lòng tiêu tan hơn nửa, đón lấy đứa bé từ tay Giản Hướng Tiền.

“Ai da, đã hơn một năm không gặp, lần trước thấy vẫn là lúc tiểu gia hỏa đầy tháng, đã lớn thế này rồi.”

Trương Ái Vân nhịn không được hôn lên khuôn mặt phấn nộn của tiểu gia hỏa.

Giản Giản nhìn Trương Ái Vân, lại nhìn Lục Dao cùng Giản Thành, chớp chớp đôi mắt to sáng lấp lánh.

Giống như đang hỏi: Đây là ai a?

Lục Dao cười một cái.

“Giản Giản, gọi Bà đi con.”

Giản Giản nãi thanh nãi khí gọi một tiếng.

“Bà... Bà...”

Lục Dao che mặt.

“Thím, tiểu gia hỏa còn chưa nói sõi lắm, thím thứ lỗi.”

Trương Ái Vân cảm thấy buồn cười.

“Không sao không sao, gọi nghe hay lắm.”

Lục Dao không khỏi líu lưỡi.

Xác thật, so với "Đại Heo", "Tiểu Trư" cùng "Tiểu Bà Chủ" thì mạnh hơn nhiều.

“Thím, chúng ta vào phòng bệnh cho chú xem một chút đi.”

Trương Ái Vân ôm đứa bé, quý hóa không chịu được, nghe vậy lắc đầu.

“Ở đây ta nhìn là được rồi, đừng để lây hơi bệnh.”

Giản Thành mím môi: “Không ngại đâu ạ, không kiều khí như vậy đâu.”

“Đúng đấy,” Lục Dao cũng phụ họa, “Thím, chúng ta vào đi thôi.”

Hà Kính Quốc cùng Bạch Dũng ở Viện nghiên cứu còn có việc, chào hỏi xong liền cùng Hà Long Nhất rời đi.

Trước khi đi, Hứa Hương Lan nhìn Hà Long Nhất một cái, sau đó đi theo Giản Thành bọn họ vào trong.

Nhìn thấy Giản Giản, Hứa Chiến Anh vui vẻ miệng cười muốn toác đến tận mang tai.

Lục Dao thấy Trương Ái Vân ngại ngùng ôm Giản Giản không dám lại gần, cười đi tới, rồi đi đến trước mặt Hứa Chiến Anh.

“Giản Giản, gọi Ông đi con.”

Giản Giản ngoan ngoãn gọi: “Ông... Ông...”

Tiếng "Ông" gọi vẫn rất rõ ràng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.