Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 847: Cuộc Gặp Gỡ Ở Bệnh Viện, Thẳng Thắn Với Nhau
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:45
Lục Dao mang theo Hứa Hương Lan từ Đại học Đế Đô ra tới, cả hai đều mặt mang tươi cười.
“Dao Dao, thật không nghĩ tới, chúng ta còn có thể cùng nhau đi học. Tuy nói chỉ có một năm, nhưng vẫn là thực vui vẻ a.”
Phía trước các nàng cùng Giản Tiểu Muội ước hẹn cùng nhau tới Đế Đô đi học, là nàng nuốt lời. Hiện tại tốt rồi, lại có thể ở bên nhau, chỉ là các nàng hai đều đã kết hôn.
Nghĩ đến đây, trong đầu Hứa Hương Lan hiện lên thân ảnh người đàn ông kia. Không biết nếu nàng bày tỏ tâm ý, hắn sẽ mắng nàng như thế nào.
Lần đầu tiên thấy Hà Long Nhất, vẫn là lúc làm tiệc đầy tháng cho Giản Giản, cũng chính là lúc Hà Viện trưởng nhận thân. Lúc ấy chỉ cảm thấy hắn rất cao rất cao, sau lại liền đối với hắn không có ấn tượng gì. Không nghĩ tới lần này lại đây, hắn sẽ trở thành đối tượng để nàng tính kế.
Hứa Hương Lan lắc đầu cười khẽ. Giản đại ca cùng Dao Dao nhất định là đã cùng hắn nói qua, kia kế tiếp, nàng cũng nên bắt đầu rồi.
Về nhà trước, Hứa Hương Lan muốn đi bệnh viện thăm Hứa Chiến Anh. Lục Dao xem thời gian còn sớm, liền cũng đi theo nàng đi thăm.
“Ngày mai cuối tuần, tớ sẽ ở bệnh viện trông nom, cậu cứ yên tâm cùng Tiểu Muội đi xem Giản Minh thi đấu đi, chú tớ giúp cậu trông.”
Ngày mai Giản Minh thi đấu ở Đại học Đế Đô rất long trọng, đừng nói là Học viện Văn học, chính là các học viện khác cũng có rất nhiều người đi xem. Hứa Hương Lan vừa tới Đại học Đế Đô không lâu, tự nhiên là muốn làm quen nhiều bạn học trong lớp một chút.
“Dao Dao, vậy tớ liền không khách khí.”
Hai người tới bệnh viện, Lục Dao bổn ý là muốn nhìn xem thân thể Bộ trưởng Hứa thế nào, ai ngờ còn chưa vào cửa, liền nghe được giọng nam quen thuộc.
Lại nhìn Hứa Hương Lan, phát hiện nàng đã dừng bước chân. Tuy nói cùng Hà Long Nhất mới tiếp xúc vài lần, nhưng Hứa Hương Lan đã có thể phân biệt được giọng nói của hắn.
Hắn như thế nào lại ở chỗ này?
Lục Dao phản ứng nhanh nhất, đi trước vào trong. Hứa Hương Lan hoàn hồn, đi theo sau.
Lúc này, Hà Long Nhất đang cùng Hứa Chiến Anh nói chuyện. Thấy các nàng tiến vào, hắn cười cười.
“Đại ca, sao anh lại có thời gian qua đây?” Lục Dao hỏi hắn.
“Cha bảo anh nếu không có việc gì thì thay ông ấy qua đây thăm Bộ trưởng Hứa.”
Cái giải thích này thiên y vô phùng. Hứa Chiến Anh đối với Giản Thành có ơn tri ngộ, Hà Kính Quốc không có thời gian, để con trai qua đây tự mình vấn an cũng là hợp tình hợp lý.
Hứa Hương Lan yên lặng đi đến phía sau, vì chột dạ nên không dám cùng hắn chào hỏi.
Trương Ái Vân nhắc nhở: “Hương Lan, khách tới như thế nào không chào hỏi a, không lễ phép.”
Hứa Hương Lan đành phải triều Hà Long Nhất hơi hơi gật đầu: “Cảm ơn anh tới thăm cha em.”
Hà Long Nhất cử chỉ hào phóng hơn rất nhiều, tầm mắt dừng ở trên người nàng một lát, cười nói: “Hẳn là vậy.”
Nghe vậy, Lục Dao không cấm nhướng mày. Đại ca hôm nay có phải hay không có chút khác thường a?
Hứa Hương Lan nói xong liền đứng ở một bên không nói.
Lục Dao tiến lên kiểm tra cho Hứa Chiến Anh, xác định khôi phục rất tốt.
Lục Dao không ở chỗ này lâu, hiện tại cha không ở cùng bọn họ, trẻ con ở nhà nàng đều không yên tâm. Trước khi đi, Lục Dao nhìn Hà Long Nhất một cái.
“Đại ca, cùng nhau đi thôi.”
Cứ tưởng Hà Long Nhất sẽ đáp ứng, ai ngờ lại bị cự tuyệt.
“Em về trước đi, anh còn có chút việc muốn xử lý.”
Lục Dao híp híp mắt, muốn hỏi hắn có thể có chuyện gì, nhưng lại nghĩ lại, nếu là đại ca không muốn nói, kia chẳng phải là thực khó xử.
“Được, vậy em về trước.”
Lục Dao vừa đi, Hà Long Nhất vẫn là không có ý định rời đi.
Hứa Chiến Anh cùng Trương Ái Vân lúc này cũng phát hiện Hà Long Nhất không giống bình thường.
“Long Nhất, cháu có phải hay không có việc muốn nói với chú a?”
Hứa Chiến Anh là người có chuyện liền nói thẳng, không thích ấp a ấp úng.
Hà Long Nhất lắc đầu: “Không có việc gì a.”
Hứa Chiến Anh: “......”
Trương Ái Vân: “......”
Hứa Hương Lan nhịn không được nói: “Vừa mới nãy anh không phải nói với Dao Dao anh có việc muốn xử lý sao?”
Lời này nói, hẳn là thực rõ ràng đi? Anh nếu là có việc thì có thể đi rồi. Lập tức liền phải đến giờ cơm chiều, hắn không đi, bọn họ cũng ngại đi ra ngoài mua cơm a.
Hà Long Nhất như tỉnh ngộ "à" một tiếng: “Đúng vậy, tôi là có một số việc, muốn cố vấn cô một chút, không biết cô có thời gian hay không?”
Hà Long Nhất nói rất bằng phẳng, mọi người đều không hướng những mặt khác mà nghĩ.
Hứa Chiến Anh cũng là hy vọng Hương Lan có thể kết giao nhiều bạn bè, lúc này tự nhiên là nguyện ý để Hương Lan cùng Hà Long Nhất ở chung một chút.
“Hương Lan, con liền cùng Long Nhất ra ngoài nói chuyện đi. Cha cũng đói bụng, trong chốc lát mẹ con mua cơm trở về, con lại về ăn cơm.”
Hứa Hương Lan nhìn Hà Long Nhất một cái, đi theo hắn ra ngoài.
Tại chỗ ngoặt cầu thang bệnh viện.
Hứa Hương Lan quy quy củ củ đứng ở ven tường, lưng lại không dám dựa vào tường. Hắn hẳn là biết nàng muốn tính kế hắn, cho nên tới giáo huấn nàng đi.
“Anh... anh có chuyện liền nói đi.”
Hứa Hương Lan nhắm mắt, quyết tâm, cùng lắm thì bị hắn răn dạy một trận, nàng minh bạch ý tứ của hắn xong từ bỏ là được.
Hà Long Nhất nhìn chằm chằm cô gái đang nhắm nghiền mắt như chờ đợi tuyên án, hắn nhịn không được cười khẽ ra tiếng.
Bị hắn cười như vậy, Hứa Hương Lan trong lòng khẩn trương tiêu hơn phân nửa.
“Anh... anh cười cái gì?” Nói chuyện đều run run.
Hà Long Nhất đứng ở bậc thang dưới nàng hai bậc, dựa nghiêng vào tường, ngước mắt muốn cười không cười nhìn nàng: “Không cười cái gì.”
Hứa Hương Lan: “......”
