Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y - Chương 880: Họp Mặt Gia Đình, Phân Chia Trách Nhiệm
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:52
Giản Hướng Tiền gật gật đầu: “Được, cha nghe các con.”
Về đến nhà, đại tỷ và anh rể đều không có nhà, bọn trẻ cũng đi học cả. Giản Thành dẫn Giản Giản chơi trong sân.
Thời gian trước Lục Dao giúp Giản Chí Anh tìm được một căn nhà thích hợp, hai tầng, ba phòng một sảnh, cộng thêm một cái sân không nhỏ, Giản Chí Anh cơ hồ liếc mắt một cái liền ưng ý.
Bất quá giá cả cũng không rẻ, đối phương vừa mở miệng liền đòi mười lăm vạn, thiếu một xu cũng không bán. Củng Thành Hóa tuy kiếm được chút tiền, nhưng lập tức bỏ ra mười lăm vạn là không thể, cho nên do dự một thời gian. Cuối cùng chủ nhà giảm hai vạn, nghe ý tứ cũng là giá chốt hạ, thấp hơn nữa thì không bán.
Lục Dao nhìn ra đối phương thật lòng muốn bán, chỉ là giá quá cao, ít người mua nổi. Một bên muốn bán, một bên muốn mua, Giản Chí Anh lần đầu tiên mở miệng vay tiền Lục Dao.
Giản Chí Anh biết Lục Dao có tiền, lợi nhuận từ tiệm cơm, y quán và chuỗi cửa hàng trái cây đều không nhỏ. Phải biết, Dao Dao đã mở đến năm cửa hàng trái cây rồi.
Bất quá Giản Chí Anh cũng không chiếm tiện nghi của em dâu, ai cũng không thể tự nhiên cho mượn mấy vạn đồng. Giản Chí Anh đề nghị trả lãi theo lãi suất ngân hàng, hai tháng trả một lần cho đến khi hết nợ.
Lục Dao cũng không từ chối, trực tiếp cho mượn chín vạn đồng theo thỏa thuận. Coi như mua đứt căn nhà kèm đất. Đằng nào thì về sau họ cũng định cư ở Đế Đô. Nghe nói cha mẹ chồng đại tỷ sắp tới, chắc cũng sắp dọn đi rồi.
Giản Chí Anh cùng Bạch Thế Giới tan tầm, mấy người thương lượng trước, cơm nước xong xuôi mới cùng nhau sang nhà Giản Hướng Tiền.
Giản Quân lúc này cũng đã biết tình hình của mẹ, thấy mọi người tới và nghe đề nghị, anh không có ý kiến gì.
“Đại tỷ cùng Tiểu Muội không cần tham gia, ba anh em chúng tôi lo là được rồi.”
Giản Quân nói, nhìn Giản Chí Anh và Giản Tiểu Muội. Giản Tiểu Muội giúp anh trông con, không biết tốn kém bao nhiêu, anh nếu còn chút lương tâm thì sẽ không bắt em gái bỏ tiền.
Giản Tiểu Muội lắc đầu: “Không sao, em cũng có tiền tiết kiệm, chữa bệnh cho mẹ là việc nên làm.”
Nhà chồng nếu túng thiếu thì cô không dám nói, nhưng nếu có khả năng thì không thể khoanh tay đứng nhìn.
Bạch Thế Giới cũng đồng tình: “Đại ca, việc này không phải chỉ là chuyện của ba người các anh. Em cùng Tiểu Muội nếu không đóng góp gì, sau này cha mẹ em biết được nhất định sẽ mắng em.”
Giản Hướng Tiền: “Vậy được, cứ thế này đi. Nhị tỷ các con ở quê, không thông báo. Năm anh em các con, mỗi người trước mắt bỏ ra 100 đồng. Chờ sau này phát sinh thêm chi phí thì lại góp tiếp.”
Giản Quân mới đi làm hơn hai tháng, lương chỉ hơn 50 đồng, Giản Hướng Tiền rốt cuộc vẫn thương tình cảnh của anh.
Mọi người gật đầu đồng ý.
“Không được!”
Dương Lệ Quỳnh ở một bên tức giận: “A Thành cùng Tiểu Muội hai đứa nó giàu như thế, chữa bệnh cho tao thì làm sao? Cứ nhất định bắt người khác cũng phải bỏ tiền, chúng mày không nhìn nổi người khác sống tốt có phải không?!”
Dương Lệ Quỳnh ngữ khí gay gắt, thoạt nhìn như bênh vực người khác, kỳ thật chính là biến tướng thiên vị Giản Quân.
Giản Minh chậm rãi mở miệng: “Mọi người chia đều, con không có ý kiến.”
Cứ như vậy cũng tỏ thái độ. “Con cũng không ý kiến.”
Nhà bọn họ chịu ơn Lục Dao và Giản Thành nhiều như vậy, lúc này không lên tiếng thì khác gì lòng lang dạ sói. Hơn nữa, mẹ căn bản không phải đang nói đỡ cho cậu.
Giản Quân: “Mẹ, mẹ đừng quản nữa, cứ giao cho chúng con.” Nói xong, Giản Quân nhìn sâu vào mắt mẹ, ý bảo bà đừng nói nữa.
Bạch Thế Giới vẫn luôn biết Dương Lệ Quỳnh trọng nam khinh nữ, nhưng hôm nay mới được tận mắt chứng kiến sự thiên vị trắng trợn này. Cho nên ý mẹ vợ là muốn anh và đại ca (Giản Thành) bỏ tiền? Còn rất thú vị.
“Mẹ nếu cảm thấy con và đại ca nên bỏ toàn bộ, vậy cứ làm thế đi.”
Bạch Thế Giới đối với Dương Lệ Quỳnh thật đúng là được mở mang tầm mắt.
Dương Lệ Quỳnh vừa nghe thấy lời này không đúng lắm: “Tao là nói mày và A Thành bỏ tiền, đại ca mày nó nghèo.”
Bạch Thế Giới: “......”
Mọi người: “......”
Bạch Thế Giới day trán: “Mẹ, đại ca trong miệng con không phải là đại ca Giản Quân, là anh hai của Tiểu Muội.”
Dương Lệ Quỳnh phản ứng lại, "À" một tiếng thật dài, ngay sau đó nói: “Vẫn là Thế Giới hào phóng hiểu chuyện, không giống ai kia.”
Bị ám chỉ là "ai kia", vợ chồng Giản Thành: “......”
Bạch Thế Giới cạn lời. Anh vô tâm nói một câu cũng bị xuyên tạc, đúng là nực cười.
Giản Tiểu Muội thái độ kiên quyết hơn Bạch Thế Giới nhiều:
“Mẹ, con là con gái đã xuất giá, theo lý thuyết tiền này con không cần bỏ. Mẹ có khỏe hay không cũng chẳng liên quan nhiều đến con. Con có hai chị dâu, cũng không đến lượt con chăm sóc mẹ. Con cũng có gia đình riêng. Mẹ muốn con bỏ ra một nửa, chuyện đó không có cửa đâu. Hoặc là chia đều mỗi người một phần, hoặc là mẹ cứ thế mà nằm đấy, khỏi chữa.”
Lục Dao cúi đầu buồn cười. Lời này cũng chỉ có Giản Tiểu Muội dám nói. Củng Thành Hóa ở tiệm cơm chưa về, Bạch Thế Giới làm con rể khẳng định phải nói lời hay ý đẹp, chỉ là không ai ngờ Giản Tiểu Muội sẽ cứng rắn như vậy, đối đầu trực diện với mẹ ruột.
Dương Lệ Quỳnh tức đến xì khói mũi.
