Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu - Chương 106: Gặp Gỡ Ngoài Đời Thực

Cập nhật lúc: 29/01/2026 21:53

Năm nay Tống Thời Cẩm nuôi gà vịt, lại trồng nấm, cộng thêm mang thai, còn mang theo một đứa nhỏ, Bùi Hoài Xuyên quyết định không về quê ăn Tết.

Người không về, lễ tết cần chuẩn bị thì không thể thiếu.

Tống Thời Cẩm làm các loại điểm tâm món ăn kèm đóng gói kỹ càng, lần lượt gửi đi nhà họ Ngu ở tỉnh thành, thôn Triệu Gia, thôn Hướng Dương.

Ân Dũng đi lính ba năm, năm nay cậu ấy có phép thăm thân.

Người nhà họ Ân đều mong ngóng con trai trở về, con cái đi lính của các nhà khác trong đại viện đều đã về đến nhà, lại chẳng thấy Ân Dũng đâu.

Ân Lan Lăng tìm tới, lại nghe Bùi Hoài Xuyên nói tin em trai đã nghỉ phép về nhà.

Hóa ra là hai người bỏ lỡ nhau, Ân Lan Lăng lập tức quay về.

...

Khương Hoa qua lấy trứng gà để thêm món cho các chiến sĩ trong doanh, thuận miệng hỏi một câu: "Doanh trưởng, anh gửi đồ tốt gì về quê thế? Ân Dũng nằm bò trên bưu kiện của anh nhìn một hồi lâu, còn lấy b.út ghi chép lại."

Bùi Hoài Xuyên nghe xong, bật dậy: "Hỏng rồi, thằng nhóc này đi tìm Thanh Lam rồi."

Tống Thời Cẩm hỏi Bùi Hoài Xuyên, bây giờ phải làm sao.

Bùi Hoài Xuyên dở khóc dở cười: "Còn làm sao được nữa? Ân Lan Lăng về nhà nếu không gặp được cậu ta, người nhà họ Ân sẽ cuống lên mất, anh phải về một chuyến."

...

Thôn Triệu Gia.

Nghiêm Phượng Anh nhìn Ân Dũng xách quà đến nhà mình, hỏi: "Đồng chí nhỏ, cậu là Hoài Xuyên phái tới sao?"

Ân Dũng mỉm cười nói: "Vâng ạ, Doanh trưởng năm nay không về ăn Tết, bảo cháu tới thay anh ấy chúc Tết sớm mọi người."

Nghiêm Phượng Anh nói: "Nó đều gửi đồ tết về rồi, không cần thiết còn bắt cậu chạy một chuyến."

Mời người vào nhà, Ân Dũng nhìn quanh bốn phía, không thấy người muốn gặp, bèn hỏi: "Nghe nói Triệu Thanh Lam đổi công việc, cô ấy hiện tại đi làm ở đâu ạ?"

Nghiêm Phượng Anh thắc mắc nói: "Không có đổi công việc nha, con bé vẫn đi làm ở nhà máy cũ, có phải Thời Cẩm nhắn cậu chuyển lời cho con bé không, ngày mai là cuối tuần, tối nay con bé sẽ về."

Ân Dũng khẽ nhíu mày.

...

Chập tối tan tầm.

Triệu Thanh Lam vừa nói chuyện với đồng nghiệp trong xưởng, vừa dắt xe đạp đi ra cổng xưởng.

Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy cổng xưởng có một người đàn ông dáng người cao ngất mặc quân phục đứng đó.

Còn tưởng là Bùi Hoài Xuyên đã về, Triệu Thanh Lam vui mừng khôn xiết, đợi đến gần mới phát hiện không phải.

Tuy rằng hai người chỉ trao đổi ảnh, nhưng đều nhận ra đối phương.

Nói dối bị bắt tại trận, Triệu Thanh Lam dừng bước.

Ân Dũng chủ động đi tới, đưa tay ra: "Xin chào, tôi là Ân Dũng, rất vui được gặp cô."

Triệu Thanh Lam ngượng ngùng đưa tay ra, bắt tay với Ân Dũng: "Xin chào, tôi là Triệu Thanh Lam, rất vui được gặp anh."

Khóe miệng Ân Dũng nở nụ cười: "Cô đẹp hơn trong ảnh."

Trước đây, trong thư hai người không chuyện gì không nói, bây giờ lại không biết nói gì.

Các đồng nghiệp đều nhìn sang, hỏi Triệu Thanh Lam Ân Dũng có quan hệ gì với cô.

Triệu Thanh Lam có chút xấu hổ, muốn nhanh ch.óng rời khỏi nơi này.

Đúng lúc Thương Lỗi xách thịt lợn tới, Triệu Thanh Lam vội vàng vẫy tay với anh ta.

Thương Lỗi chạy chậm tới, đưa thịt lợn cho Triệu Thanh Lam hỏi: "Đủ không? Không đủ tôi lại đi lấy."

Triệu Thanh Lam nói: "Lần đầu tiên ra mắt phụ huynh, không cần mua quá nhiều đồ."

Thương Lỗi đầy bụng nghi hoặc, đang định mở miệng hỏi, liền bị Triệu Thanh Lam thúc giục: "Anh lai tôi đi, cha mẹ còn đang đợi chúng ta về ăn cơm."

Ân Dũng bước lên trước, nhìn chằm chằm Thương Lỗi hỏi: "Anh và Thanh Lam có quan hệ gì?"

Không đợi Thương Lỗi trả lời, Triệu Thanh Lam đã cướp lời: "Ân Dũng, ngại quá, hôm nay là lần đầu tiên đối tượng của tôi tới nhà tôi, không tiện đến muộn, anh ở chỗ nào? Ngày mai là cuối tuần, tôi mời anh đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm."

Vẻ mặt Ân Dũng khựng lại: "Cô có đối tượng? Chuyện từ khi nào?"

Triệu Thanh Lam nói: "Hai tháng trước người ta giới thiệu."

Vẻ mặt Ân Dũng cô đơn, giọng điệu thất vọng nói: "Tôi biết rồi."

...

Thương Lỗi đạp xe chở Triệu Thanh Lam rời đi, rẽ vào trong ngõ nhỏ dừng lại, khó hiểu hỏi cô: "Thanh Lam, tôi thấy đồng chí giải phóng quân kia hình như có ý với cô, tướng mạo nhân tài, người như vậy cô đều chướng mắt, còn đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn."

Triệu Thanh Lam nói: "Thứ nhất, tôi không muốn lấy chồng xa, thứ hai, tôi không thích người nhỏ tuổi hơn, thứ ba, làm người phải biết mình biết ta."

Thương Lỗi gãi gãi đầu, hai điều trước anh ta đều hiểu, điều thứ ba anh ta không hiểu là nói ai.

Bởi vì hai người đều rất ưu tú, anh ta cảm thấy rất xứng đôi.

Triệu Thanh Lam không giải thích, leo lên xe đạp về nhà.

...

Bùi Hoài Xuyên tìm được Triệu Thanh Lam, Triệu Thanh Lam nói Ân Dũng đi rồi, sau này cũng sẽ không tới tìm cô nữa.

Bùi Hoài Xuyên lập tức gọi điện thoại cho Ân Lan Lăng, biết được Ân Dũng đã về đến nhà, mới yên tâm, ngày hôm sau trời chưa sáng đã quay về bộ đội.

Cuối năm bộ đội nhiều việc, các quân tẩu ở khu gia thuộc cũng rất bận rộn, vừa phải đi làm ở nhà kính trồng rau, vừa phải chuẩn bị đồ tết.

Tống Thời Cẩm vác cái bụng to, Triệu Tố Lan không yên tâm để cô ra ngoài, liền không có cớ lấy đồ từ trong không gian ra, cho nên đồ tết năm nay đều là bỏ tiền mua.

Năm nay trồng nấm kiếm được món tiền lớn, Triệu Tố Lan tiêu tiền một chút cũng không đau lòng.

Có người quen là Lão Từ ở Hợp tác xã, mua đồ cũng tiện.

Đêm ba mươi Tết, đoàn văn công tới bộ đội biểu diễn an ủi, Tống Thời Cẩm và Triệu Tố Lan cũng đi xem.

Triệu Tố Lan luôn miệng nói chuyến này đi không uổng công, về quê đủ để bà khoe khoang cả đời.

Sáng mùng một Tết, các chiến sĩ đến nhà lãnh đạo chúc Tết, Triệu Tố Lan bày đầy lạc, hạt dưa, kẹo, bánh điểm tâm lên bàn, để các chiến sĩ ăn thoải mái, bao no.

Mùng hai, các chiến sĩ nghỉ phép thăm thân đã trở lại.

Ân Lan Lăng cũng đi theo tới.

Vừa đến liền tìm Bùi Hoài Xuyên, hỏi thăm Ân Dũng trước tết đã đi đâu.

Bùi Hoài Xuyên nói: "Cô hỏi bản thân cậu ta không phải được rồi sao."

Ân Lan Lăng nói: "Miệng thằng Dũng như cái vỏ trai ấy, sau khi trở về một câu cũng không nói, trước tết bà con bạn bè giới thiệu đối tượng cho nó, nó cũng không đi xem mặt, cứ nhốt mình trong phòng.

Nó nếu không phải vẫn luôn ở trong bộ đội, tôi còn nghi ngờ nó yêu đương bị người ta đá rồi."

Đối với chuyện này, Tống Thời Cẩm trong lòng đầy áy náy.

Nếu không phải mình nhiều chuyện, giới thiệu hai người quen biết, Ân Dũng chàng trai thuần tình này cũng sẽ không nếm phải trái đắng của tình yêu.

Cố tình Ân Lan Lăng còn nói Ân Dũng có quan hệ thân thiết với vợ chồng bọn họ, nhờ Tống Thời Cẩm giúp hỏi xem Ân Dũng thích cô nương thế nào.

Tống Thời Cẩm đâu dám hỏi, đây không phải là xát muối lên vết thương của người ta sao.

Để bù đắp lỗi lầm mình gây ra, Tống Thời Cẩm tặng rất nhiều đồ ăn vặt cho hai chị em.

Bùi Hoài Xuyên thấy vợ áy náy vì chuyện này, an ủi nói: "Đừng lo lắng, cậu ta rất nhanh sẽ không có thời gian nghĩ những cái này nữa."

Tống Thời Cẩm hỏi tại sao.

Bùi Hoài Xuyên nói bọn họ sắp phải tiến hành dã ngoại huấn luyện, đến lúc đó mệt đến mức đầu óc trống rỗng, đâu có thời gian nghĩ đông nghĩ tây.

Tống Thời Cẩm vẻ mặt lo lắng, chuyện lở tuyết hai người gặp nguy hiểm lần trước vẫn còn ký ức mới mẻ, vội vàng đi chuẩn bị.

Bùi Hoài Xuyên thấy vợ chuẩn bị cho mình một bao lớn đầy ắp đồ ăn, ôm cô hôn lên trán một cái.

"Anh cũng không phải đi du ngoạn, mang nhiều đồ như vậy không tiện."

Tống Thời Cẩm hiếm khi thái độ cứng rắn: "Không được, anh bắt buộc phải mang theo! Nếu không mang, em sẽ cùng mẹ đưa Khải Đông về quê!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.