Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu - Chương 413: Học Bá So Tài, Đàm Thanh Nhã Thua Tâm Phục Khẩu Phục
Cập nhật lúc: 29/01/2026 22:49
Lớp 12-1.
Đàm Thanh Nhã sờ lên nốt mụn vừa mọc trên trán, nhìn Bùi Chinh Tây đang bước vào lớp, trong lòng đầy vẻ không phục.
Cái tên này, học giỏi thì thôi đi, da dẻ lại còn đẹp như thế, mọi người đều là học sinh lớp 12, sao Bùi Chinh Tây cái gì cũng đứng nhất vậy.
Thành tích đứng nhất thì cũng đành, da dẻ còn đẹp hơn cả con gái, khiến Đàm Thanh Nhã nhìn mà chỉ muốn cào cho một cái lên mặt cậu ta.
Còn cô, vững vàng ngồi ở vị trí thứ hai toàn khối, chưa một lần nào vượt qua được Bùi Chinh Tây.
Chẳng là, tối qua làm đề thi đến rất khuya, bài toán lớn cuối cùng không giải được, nóng trong người nên mặt mới mọc mụn.
Đàm Thanh Nhã hỏi Bùi Hướng Nam cùng đi vào lớp: "Bài toán lớn cuối cùng môn Toán, cậu giải ra chưa?"
Bùi Hướng Nam gật đầu: "Giải ra rồi, câu cuối hơi khó, may mà có anh hai giảng cho tớ."
Đàm Thanh Nhã xem bài thi của Bùi Hướng Nam, thấy tư duy giải đề là kiểu mình chưa từng gặp bao giờ, bèn hỏi: "Tư duy giải đề như thế này thầy giáo chưa từng giảng qua, có phải Bùi Chinh Tây lại mua tài liệu học tập mới không, mua ở đâu thế, tớ cũng đi mua một quyển."
Bùi Hướng Nam nói: "Anh hai tự học chương trình đại học rồi."
"Cái gì?" Đàm Thanh Nhã vô cùng khiếp sợ.
Bùi Chinh Tây tên này quả thực là biến thái, kiến thức cấp ba cô còn học không xuể, cậu ta thế mà đã bắt đầu tự học chương trình đại học.
Đàm Thanh Nhã vẻ mặt ủ rũ trở về chỗ ngồi, nhớ tới đã mấy ngày không thấy Đào Thắng Lợi, bèn hỏi Bùi Hướng Nam: "Sao không thấy Đào Thắng Lợi lớp 2 đi học cùng các cậu?"
Bùi Chinh Tây ở bên cạnh nói: "Cậu ta đi nhập ngũ rồi, sau này đều sẽ không đến trường nữa, không có ai cho cậu sai bảo đâu."
Đàm Thanh Nhã nhíu mày: "Cậu có ý gì? Tôi sai bảo cậu ấy lúc nào?"
Bùi Chinh Tây nói: "Tự cậu làm cái gì, trong lòng cậu rõ nhất, tôi khuyên cậu nên dồn tâm trí vào việc học, đừng để đến cuối cùng trộm gà không được còn mất nắm gạo."
Đàm Thanh Nhã nghe lời này thì rất tức giận: "Bùi Chinh Tây, cậu nói cho rõ ràng, tôi đã làm gì?"
Bùi Chinh Tây không thèm để ý nữa, cầm sách lên xem.
Đàm Thanh Nhã thấy vậy, vô cùng bực bội, đang định lý luận với cậu ta thì chuông vào học vang lên, đành phải thôi.
...
Giờ tự học buổi sáng kết thúc, học sinh nội trú đi nhà ăn ăn cơm, học sinh ngoại trú chưa ăn cơm thì lấy đồ ăn ra ăn.
Hai anh em nhà họ Bùi đã ăn cơm ở nhà, Bùi Hướng Nam tìm bạn học nói chuyện phiếm, Bùi Chinh Tây thì đang làm đề.
Vừa làm xong một câu, đã thấy Đàm Thanh Nhã đứng trước bàn học của mình.
Bùi Chinh Tây ngẩng đầu hỏi: "Có việc gì?"
Đàm Thanh Nhã lạnh lùng nói: "Cậu nói rõ ràng cho tôi?"
"Nói cái gì?"
"Vừa nãy cậu nói tôi sai bảo Đào Thắng Lợi làm việc."
"Cậu có chỉ đạo cậu ta không?"
"Đương nhiên là không!"
"Cậu nói không thì là không đi."
Thái độ như vậy càng khiến Đàm Thanh Nhã tức giận: "Cậu thái độ gì đấy!"
"Cậu vô duyên vô cớ đến hưng sư vấn tội, tôi nên có thái độ như thế nào?"
"Cậu oan uổng tôi, xin lỗi tôi đi."
"Xin lỗi." Bùi Chinh Tây dứt khoát xin lỗi.
Nhưng cậu càng xin lỗi dứt khoát, Đàm Thanh Nhã lại càng không thể chấp nhận, bản thân đã chuẩn bị rất nhiều lời lẽ để tranh luận với Bùi Chinh Tây, kết quả cậu ta không tiếp chiêu.
Đàm Thanh Nhã cảm giác mình đ.ấ.m một cú vào bông gòn.
Bùi Chinh Tây lấy từ trong ngăn bàn ra mấy bức thư giao cho Bùi Hướng Nam, bảo cậu xử lý.
Bùi Hướng Nam nhận lấy thư, lấy bao diêm trong người ra, đốt thư đi.
Đàm Thanh Nhã nói: "Bùi Chinh Tây, cậu quá đáng lắm rồi đấy, người ta thích cậu mới viết thư cho cậu, cậu đốt thư đi, là đang chà đạp lên lòng tự trọng của người khác."
Bùi Chinh Tây ngẩng đầu nhìn về phía cô: "Nếu không thì sao, tôi là học sinh, hiện tại lại không thể chấp nhận lời tỏ tình của các bạn ấy, yêu sớm với các bạn ấy.
Thư không đốt đi, chẳng lẽ phải đợi bị người nào đó lén đưa cho thầy cô, để thầy cô kỷ luật các bạn ấy, hoặc là đọc to trước mặt cả lớp, khiến các bạn ấy mất hết mặt mũi sao?
Tôi hy vọng mọi người dồn hết tâm trí vào việc học, ngày sau gặp nhau ở đỉnh cao."
Trước đây, các bạn nữ trong lớp đưa thư tình cho Bùi Chinh Tây, bị đốt đi rồi còn rất buồn, bây giờ lại thấy rất may mắn.
May mà thư bị đốt rồi, nếu không rơi vào tay thầy cô, chắc chắn sẽ bị phê bình, nói không chừng còn bị mời phụ huynh.
Đàm Thanh Nhã rất phẫn nộ: "Cậu nghi ngờ tôi trộm thư của cậu?"
Bùi Chinh Tây nói: "Tôi chưa hề nói như vậy, là tự cậu nói đấy nhé."
"Tôi mới không thèm làm loại chuyện này!"
"Ồ, vậy cậu tức giận như thế làm gì, chẳng lẽ cậu cũng viết thư cho tôi?"
"Ai thèm viết thư cho cậu." Đàm Thanh Nhã có chút chột dạ, cô đúng là từng viết thư cho Bùi Chinh Tây, nhưng mục đích không giống với các bạn nữ khác.
Tức đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, Đàm Thanh Nhã cũng không còn tâm trạng tranh luận với Bùi Chinh Tây, hậm hực trở về chỗ ngồi của mình.
...
Mụn trên trán hơi ngứa, Đàm Thanh Nhã nhịn không được muốn gãi, bèn đi hỏi Bùi Hướng Nam: "Bình thường cậu dùng cái gì bôi mặt, sao người nhà cậu mặt mũi chẳng ai mọc mụn thế?"
Bùi Hướng Nam nói: "Mùa đông tớ mới dùng kem nẻ, bây giờ không dùng gì cả, cậu chú ý ăn uống thanh đạm một chút, đừng thức khuya."
Học sinh lớp 12, sao có thể không thức khuya.
Nhưng Đàm Thanh Nhã nói mình về nhà rửa mặt xong là đi ngủ luôn.
Lại hỏi: "Bình thường các cậu về nhà học đến mấy giờ thì ngủ?"
Bùi Hướng Nam trả lời: "Trước mười giờ là ngủ rồi."
Bản thân mỗi tối về nhà đều phải học đến một giờ sáng, thành tích còn không đuổi kịp Bùi Chinh Tây, Đàm Thanh Nhã mới không tin, Bùi Chinh Tây về nhà lại không lén lút học tập.
...
Vào học, thầy giáo mang bài thi hôm kia đến.
Đàm Thanh Nhã là cán sự môn Văn, phát bài thi xuống.
Đàm Thanh Nhã được 99 điểm, điểm cao nhất lớp, cô rất vui vẻ.
Không biết ai nói nhỏ một câu, nếu Bùi Chinh Tây cũng tham gia kỳ thi lần này, hạng nhất chắc chắn lại là cậu ấy.
Đàm Thanh Nhã nghe lời này, vẻ mặt không vui.
Kỳ thi lần này, Bùi Chinh Tây vì có việc nên không tham gia.
Bạn cùng bàn của Đàm Thanh Nhã nói: "Đây là bài thi Ngữ Văn, cũng không phải các môn khác, 99 điểm đã là cao nhất rồi, cho dù Bùi Chinh Tây tham gia thi, cùng lắm là đồng hạng nhất với Thanh Nhã, cũng không thể vượt qua Thanh Nhã được."
Lời này nói trúng tim đen của Đàm Thanh Nhã, trong lòng cô thầm đắc ý, cuối cùng cũng đè đầu Bùi Chinh Tây được một lần.
Đàm Thanh Nhã đắc ý nhìn về phía Bùi Chinh Tây, sắc mặt Bùi Chinh Tây vẫn bình thường.
Tiết học này là tiết Đàm Thanh Nhã nở mày nở mặt nhất.
Sau khi tan học, Đàm Thanh Nhã đi tới trước chỗ ngồi của Bùi Chinh Tây, lấy ra một tờ đề thi trắng đặt lên bàn cậu.
"Các câu khác cậu không cần làm, chỉ viết văn thôi, chỉ cần cậu nhiều hơn bài văn của tôi 0.5 điểm, tôi liền nhận thua."
Bùi Chinh Tây nói: "Bài vở đã rất nặng rồi, tôi không muốn viết."
Đàm Thanh Nhã khiêu khích nói: "Có phải cậu lo lắng vị trí thứ nhất khó giữ không?"
Bùi Chinh Tây nói: "Lần thi Văn này cậu là hạng nhất danh xứng với thực, tôi tâm phục khẩu phục."
Nhận được sự công nhận của Bùi Chinh Tây, mấy ngày tiếp theo Đàm Thanh Nhã đều rất vui vẻ.
...
Kể từ khi Bùi Chinh Tây nói câu "gặp nhau ở đỉnh cao", cậu không còn nhận được thư tình nữa, không khí học tập trong lớp cũng tốt hơn hẳn.
Chiều thứ bảy, tiết học cuối cùng kết thúc, giáo viên chủ nhiệm bảo Bùi Chinh Tây đến văn phòng một chuyến.
Bùi Hướng Nam hỏi: "Anh hai, chủ nhiệm gọi anh có việc gì thế?"
Bùi Chinh Tây lắc đầu: "Anh cũng không rõ."
Đàm Thanh Nhã mang bài tập trên lớp nộp lên văn phòng, nghe thấy lời này, cố ý nán lại trong văn phòng một lát.
Chỉ thấy giáo viên chủ nhiệm giao cho Bùi Chinh Tây một bưu kiện và một tờ phiếu chuyển tiền.
Bùi Chinh Tây mở bưu kiện ra, bên trong là một cuốn tạp chí, nói: "Lần trước em viết một bài, được tòa soạn nhận đăng, đây là nhuận b.út tòa soạn gửi cho em."
Đàm Thanh Nhã nghe xong, lập tức đi tới: "Thưa thầy, trường học có cuộc thi viết văn, tại sao không để học sinh toàn trường cùng tham gia, chỉ cho cá nhân hưởng đặc quyền ạ?"
Chủ nhiệm nói: "Đây không phải là hoạt động của trường."
Bùi Chinh Tây đưa tạp chí cho Đàm Thanh Nhã: "Nếu cậu có hứng thú thì gửi bài cho tòa soạn này đi."
