Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu - Chương 55: Ân Dũng Lo Lắng Cho Hạnh Phúc Của Đại Đội Trưởng
Cập nhật lúc: 29/01/2026 21:43
"Chị ơi, Đại đội trưởng khen em tiến bộ lớn, thưởng cho em rất nhiều củ cải nước."
Lúc Ân Dũng huấn luyện chạy vũ trang, nhìn thấy Tống Thời Cẩm trên núi, không kìm được chia sẻ niềm vui của mình.
Tống Thời Cẩm khen ngợi: "Có thể nhận được sự công nhận của Đại đội trưởng các cậu, cậu nhất định phải nỗ lực hơn nữa để vượt qua chính mình."
Ân Dũng tràn đầy tự tin: "Em nhất định sẽ làm được, qua thời gian huấn luyện này, em cảm thấy em còn không gian tiến bộ rất lớn."
Tống Thời Cẩm cổ vũ cho cậu, nhìn cơ thể gầy yếu của cậu, còn thưởng cho cậu một cái đùi gà lớn.
...
Cuối tuần, Bùi Hoài Xuyên làm việc trong sân.
Lúc Đào Chí Cường đến, thấy Bùi Hoài Xuyên rải phân gà vịt vào vườn rau, lại tưới nước cho vườn rau.
"Thật kỳ lạ, vườn nhà tôi cũng trồng rau, sao không tốt bằng nhà cậu, cũng không lớn nhanh bằng nhà cậu."
Bùi Hoài Xuyên nói: "Vườn rau nhà tôi rải phân gà vịt, dinh dưỡng đầy đủ, tự nhiên lớn tốt."
"Cục tác..."
"Cạp cạp cạp..."
Gà vịt trong chuồng mỗi con đẻ một quả trứng.
Đào Chí Cường hâm mộ nói: "Nghe Tú Thanh nói, gà vịt nhà cậu ngày nào cũng đẻ trứng, cậu cưới vợ xong, quả thực là rơi vào ổ phúc."
Bùi Hoài Xuyên mặt đầy hạnh phúc, từ khi vợ đến doanh trại, ngày nào cũng làm món ngon cho anh, dăm bữa lại ăn thịt, ngày nào cũng có trứng, cơm nước mỗi ngày không trùng món, anh tăng mấy cân rồi.
Nhưng nghỉ hè kết thúc vợ phải về, cho nên, Bùi Hoài Xuyên ngoại trừ đến doanh trại thì là về nhà với vợ, Đào Chí Cường muốn tìm Bùi Hoài Xuyên, chỉ có thể đến nhà họ Bùi.
Còn bị Bùi Hoài Xuyên ghét bỏ, tùy tiện cho chút đồ rồi đuổi anh ta đi.
Hái mấy quả cà chua cho Đào Chí Cường, Bùi Hoài Xuyên nói: "Tôi không giữ cậu ăn cơm đâu, có việc đi làm rồi nói."
Đào Chí Cường đá anh một cái: "Đợi em dâu đi rồi, cậu có bản lĩnh thì đừng đến nhà tôi."
Hai người anh một cước tôi một cước đùa giỡn, thì nghe ngoài cửa truyền đến tiếng người hô báo cáo.
Ân Dũng nhìn Đại đội trưởng đang đùa giỡn với Chính trị viên, đâu giống dáng vẻ nghiêm túc thường ngày trong doanh trại.
Thấy có người đến, hai người lập tức khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, Đào Chí Cường hỏi: "Ân Dũng, cậu đến tìm Đại đội trưởng có việc gì?"
Ân Dũng nói: "Em muốn nhờ Đại đội trưởng lập lại cho em một kế hoạch huấn luyện mới."
Bùi Hoài Xuyên bất ngờ: "Huấn luyện trước đó đều có thể hoàn thành dễ dàng rồi à?"
Ân Dũng gật đầu.
Bùi Hoài Xuyên gọi cậu vào.
Tống Thời Cẩm từ trong nhà đi ra, Ân Dũng kinh ngạc nói: "Chị gái này là?"
Bùi Hoài Xuyên nói: "Đây là chị dâu cậu."
Ân Dũng kinh ngạc cực độ, gọi một tiếng chào chị dâu.
Bùi Hoài Xuyên hỏi: "Hai người quen nhau?"
Tống Thời Cẩm nói: "Em gặp cậu ấy lúc hái nấm trên núi, nhưng không biết cậu ấy là chiến sĩ trong đại đội các anh."
Có người ngoài, Bùi Hoài Xuyên không tiện thân mật với vợ, bèn bảo cô ra ngoài chơi.
Lọt vào mắt Ân Dũng, lại thành Bùi Hoài Xuyên thái độ lạnh nhạt, chê vợ vướng víu.
Thảo nào chị dâu xúi giục cậu bỏ ba đậu cho Đại đội trưởng, xem ra chị dâu cũng không chịu nổi tính khí của Đại đội trưởng.
Ân Dũng vô cùng đồng cảm với Tống Thời Cẩm.
...
Tống Thời Cẩm gặp lại Ân Dũng, thấy cậu sắc mặt ngưng trọng, chỉ cho là biết thân phận của mình nên không thoải mái.
Dù sao, Ân Dũng trước đó không ít lần nói xấu Bùi Hoài Xuyên trước mặt cô.
Tống Thời Cẩm đang định rời đi, thì nghe Ân Dũng gọi cô lại.
"Chị dâu, thực ra Đại đội trưởng bọn em người rất tốt, anh ấy tuy bình thường nhìn rất nghiêm khắc, nhưng anh ấy là người ngoài lạnh trong nóng."
Tống Thời Cẩm chỉ cho là Ân Dũng đang giải thích cho việc nói xấu Bùi Hoài Xuyên trước đó, mỉm cười gật đầu: "Tôi biết."
"Đại đội trưởng là một người vô cùng ưu tú, tiền đồ vô lượng, sống với anh ấy lâu mới có thể thực sự hiểu anh ấy, chị dâu đừng ghét anh ấy."
Tống Thời Cẩm nói: "Tôi không ghét anh ấy."
Ân Dũng lại kể cho Tống Thời Cẩm nghe đủ loại chiến tích anh dũng của Bùi Hoài Xuyên, khen Bùi Hoài Xuyên lên tận mây xanh.
Tống Thời Cẩm nói: "Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói những chuyện chúng ta nói với nhau cho Đại đội trưởng các cậu biết."
Ân Dũng xua tay: "Không sao đâu ạ, chị có thể nói trước mặt Đại đội trưởng, chỉ cần hai người có chủ đề chung để nói, cho dù Đại đội trưởng phạt em, cũng không sao."
"Cậu nói đều là sự thật, anh ấy sẽ không phạt cậu đâu, anh ấy rất quan tâm cậu, cậu cứ tập luyện cho tốt là được."
Ân Dũng còn phải tiếp tục huấn luyện, không có thời gian nói nhiều với Tống Thời Cẩm.
Sau đó, chỉ cần gặp Ân Dũng trên núi, Ân Dũng sẽ khen Bùi Hoài Xuyên trước mặt Tống Thời Cẩm.
Nhiều lần như vậy, Tống Thời Cẩm về nhà hỏi Bùi Hoài Xuyên, có phải ở doanh trại gây khó dễ cho Ân Dũng không.
Bùi Hoài Xuyên mặt đầy ngơ ngác: "Ân Dũng gần đây biểu hiện đặc biệt tốt, anh vui còn không kịp, sao có thể gây khó dễ cho cậu ta."
Sau đó, Bùi Hoài Xuyên ôm lấy vợ, giả vờ giận dỗi: "Trong lòng em anh là người như vậy sao?"
Tống Thời Cẩm giải thích: "Mỗi lần em gặp cậu ấy trên núi, cậu ấy đều nói một tràng lời hay về anh, nịnh nọt anh quá rõ ràng."
Bùi Hoài Xuyên nhíu mày: "Cậu ta thường xuyên đi tìm em à?"
"Không có, là tình cờ gặp thôi."
Bùi Hoài Xuyên ôm c.h.ặ.t Tống Thời Cẩm, ánh mắt trầm xuống.
...
Hôm sau, Bùi Hoài Xuyên gọi riêng Ân Dũng đến, lạnh lùng hỏi cậu tại sao luôn tìm vợ mình.
Ân Dũng quan tâm nói: "Đại đội trưởng, chị dâu có cái nhìn khác về anh chưa?"
"Cái nhìn khác gì?"
"Tuy em đã nói rất nhiều ưu điểm của anh trước mặt chị dâu, nhưng Đại đội trưởng anh cũng phải thay đổi, đối xử với vợ không thể giống như đối xử với bọn em, phải hòa nhã vui vẻ."
"Cái gì cơ?" Bùi Hoài Xuyên không hiểu ý của Ân Dũng.
"Đại đội trưởng, chị dâu là người tốt như vậy, anh phải trân trọng, đừng để đến lúc mất đi rồi mới hối hận."
Ân Dũng đúng là vì hôn nhân của Đại đội trưởng mà lo nát cả tim.
Bùi Hoài Xuyên tức giận nói: "Cậu là thằng nhóc con, hiểu cái gì."
"Em không phải trẻ con, em thành niên rồi, em biết Đại đội trưởng là một chiến sĩ ưu tú, nhưng anh không phải là một người chồng tốt."
Bùi Hoài Xuyên túm lấy cổ áo Ân Dũng giận dữ: "Cậu nói rõ cho tôi, tôi sao lại không phải người chồng tốt, là vợ tôi nói với cậu à?"
Ân Dũng không hề sợ hãi Bùi Hoài Xuyên như mọi khi, nói: "Chị dâu không nói, em có mắt, nhìn ra được."
Bùi Hoài Xuyên hung hăng đẩy cậu ra, chỉ vào Ân Dũng nói: "Cậu nói rõ cho tôi, nhìn ra tôi không phải người chồng tốt ở chỗ nào, nói không rõ thì chạy 20 cây số cho tôi."
Ân Dũng sờ sờ cái cổ bị siết khó chịu: "Anh trước mặt em và Chính trị viên, bảo chị dâu ra chỗ khác chơi, cứ như đuổi một con cún vướng víu vậy, chẳng tôn trọng chị dâu chút nào."
"Cậu mới là cún!" Bùi Hoài Xuyên tức đến mức cầm quyển vở trên bàn ném vào Ân Dũng.
Ân Dũng nghiêng người né tránh, quyển vở ném trúng vào người Đào Chí Cường vừa bước vào.
Thấy Bùi Hoài Xuyên tức đỏ cả mặt, Đào Chí Cường hỏi: "Ân Dũng gần đây biểu hiện khá tốt mà, cậu ta lại chọc gì cậu giận thế?"
Bùi Hoài Xuyên chỉ vào Ân Dũng nói: "Cậu hỏi cậu ta đi!"
Vì hạnh phúc của Đại đội trưởng, cũng vì sau này tiếp tục có kẹo ăn, Ân Dũng to gan tố cáo Bùi Hoài Xuyên đối xử không tốt với Tống Thời Cẩm.
Đào Chí Cường khó hiểu: "Ai bảo cậu Đại đội trưởng đối xử không tốt với vợ?"
Bùi Hoài Xuyên phẫn nộ nói: "Cậu ta nói mắt ch.ó của cậu ta tận mắt nhìn thấy, chính là hôm cậu ở nhà tôi, tôi bảo vợ tôi đi chơi, cậu ta liền bảo tôi không tôn trọng vợ."
Đào Chí Cường kéo Ân Dũng ra ngoài: "Người ta vợ chồng son, mặn nồng thắm thiết, một khắc cũng không nỡ rời xa, có người ngoài ở đó, đương nhiên không tiện quá thân mật, lần sau đừng nói lung tung, chọc giận Đại đội trưởng, tăng lượng huấn luyện cho cậu đấy."
Ân Dũng bây giờ đã thích nghi với cường độ huấn luyện, căn bản không sợ, nhưng nghe nói tình cảm vợ chồng Đại đội trưởng tốt, Ân Dũng yên tâm rồi.
Chào Bùi Hoài Xuyên theo kiểu quân đội: "Đại đội trưởng, là em hiểu lầm anh, chúc anh và chị dâu trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý t.ử."
